Thơ Kim-Hiền - VAN-HOC DALAT

Thơ  Nguyễn Thị Kim-Hiền


Kim Hiền
bấm vào Mục lục dưới đây

Nhớ Mẹ
Xuân Về Nhớ Mẹ

Nhớ Mẹ

Kim-Hiền


Ngày này năm ngoái,
Con về Việt Nam thăm Mẹ
Ngày này năm nay
Con lại về Việt Nam
Cúng giỗ đầu của Mẹ
Mẹ ơi, lòng đau xót
Của người con tha hương
Ra đi, để được gì?
Và bây giờ, ngồi tưởng nhớ
Bóng hình Mẹ thân thương

Ngày xưa, Mẹ thường bảo:
“Con ơi, cứ ra đi
Để mở mang trí tuệ
Nơi xứ người giàu có
Đừng bận tâm đến Mẹ
Nơi quê nhà Việt Nam
Có chị, có em và các cháu
Chăm sóc Mẹ đủ đầy
Rồi ngày nào đó con trở lại
Mẹ vẫn chờ đợi con

Thắm thoát đã bốn năm
Nghe tin Mẹ trở bệnh
Con cố gắng trở về
Vỏn vẹn có bảy ngày
Thấy con về Mẹ vui…
Bệnh Mẹ đã thuyên giảm
Con ngậm ngùi trở lại
Và sáu tháng sau…
Tử thần không buông tha Mẹ
Đưa Mẹ con đi rồi

Mẹ ơi, ngồi đây con nhớ Mẹ
Biết khi nào sẽ nguôi
Và nơi phương Tây đó
Mẹ ra đi thanh thản
Với Đức A Di Đà
Cho lòng các con, các cháu
Được vui và hạnh phúc
Mẹ yêu, Mẹ yêu ơi
Ngồi đây con nhớ Mẹ
Biết bao giờ cho nguôi!

Về đầu trang



Xuân Về Nhớ Mẹ

Kim-Hiền

Mẹ ơi,
Xuân này, con mất Mẹ.
Mẹ đi rồi, Mẹ bỏ con thật sao?
Nơi quê người, con bơ vơ lạc lỏng.
Giữa dòng đời, trôi nổi, nổi trôi.
Mẹ ơi,
Xuân này, con nhớ Mẹ
Mẹ ra đi, Mẹ đã ra đi.
Không luyến tiếc cõi trần gian
..... .......nhiều đau khổ
Mẹ ơi.
Xuân này, con khóc Mẹ.
Đêm Giao thừa, con sẽ gọi phone
Cho ai nghe đây hả Mẹ?
Mẹ ơi, Mẹ ơi,..........
Con ...nhớ .....Mẹ.


2012

Về đầu trang






Powered by SmugMug Log In