Thơ Ngàn Thông Đà-Lạt - VAN-HOC DALAT

Thơ Ngàn Thông Đà-Lạt


Thong Do Vien

Dòng Sông Tưởng Nhớ

Ngàn Thông Đà-Lạt

Tôi nhớ ngày xưa còn nhỏ
Theo Mẹ đến trường học chữ a, b
Mỗi năm mỗi lớp Thầy Cô mới
Ban cũ Trường xưa rêu phủ mờ
Tôi nhớ ngày qua tuổi thơ ngây
Nằm trên đồi cỏ ngắm trời mây
Nhìn đàn én nhỏ bay về tổ
Một cảnh thanh bình trong đắm say
Rồi chiều kia quân giặc đến
Bọn hung tàn chiếm trọn quê tôi
Lớp trẻ ra đi, mấy ai trở lại
Để Mẹ hiền chờ tóc phôi phai
Xưa Quê Hương xanh mùa lúa mới
Dưới trăng ngà giã gạo ầu ơ
Chiều mục tử trâu về cuối xóm
Khói lam chiều nhẹ tỏa chân mây
...Ra đi biệt xứ tìm phương sống
Bỏ lại quê xưa, một nỗi lòng
Giờ đây tóc điểm màu sương bạc
Một mảnh tình riêng, nhớ Trường xưa.

Về đầu trang



Phố Núi Trường Xưa

Ngàn Thông Đà-Lạt


Phố núi loanh quanh những ngọn đồi
Kìa ngàn thông hiện giữa trời xa
Ngày chậm đến, gió buồn se lạnh
Bên những hàng cây đứng lặng lờ
Ta tìm chút nhớ ngày xưa ấy
Từng cặp từng đôi, ríu rít cười
Sắc vàng rực rỡ màu hoa đẹp
Sáng giữa sân trường áo em bay
Năm tháng trôi qua đời lưu lạc
Mỗi người mỗi ngã, ải trầm luân
Giờ đây góp lại tình thân ái
Để nhớ về nhau những ngậm ngùi



Về đầu trang






Powered by SmugMug Log In