Thơ Nguyễn Ngọc Thanh - VAN-HOC DALAT

Thơ  Nguyễn Ngọc Thanh


Nguyễn Ngọc Thanh
bấm vào Mục lục dưới đây

Huyền Thoại Xứ Sương Rơi
Thật Là Buồn

Huyền Thoại Xứ Sương Rơi

Nguyễn Ngọc Thanh


Thời gian là cánh chim bay
Bốn chục năm nhắm mắt qua
Tưởng rằng trống rỗng không can
Xóa dần mờ dấu vết tan
Tâm khảm trí nhớ ai cùng tận
Những vết lằn vẩn gọn gàng rõ rệt
Hương vị cà phê Tùng đạm
Hòa Bình khu phố chạy vòng quanh
Đậu phụng rang, sửa đậu nành
Bánh mì Vỉnh Chấn xếp hàng nhanh
Trương Vĩnh Ký chè tối hàng
Duy Tân, Phan Đình Phùng, Minh Mạng
Giốc củ ai đi còn in dấu
Đồi Cù, thủy tạ lấp ánh trăng
Nhà thờ con gà chúa nhật chuông
Khách sạn Ngọc Lan taxi đợi
Thiên nga quán, tình nhân tiễn
Em vui học Đoàn thị Điễm
Bùi thị Xuân áo trắng bay
Hưng Đạo đây miệt mài sách vỡ
Hoàng Diệu đó Văn Học dựa lưng
Khu Túc Xá, Việt Anh trường
Và sương mù ngàn thông réo gọi ơi
Hởi quê hương xứ sương rơi
Ôi Cam Ly, suối vàng, thung lũng yêu
Vi vu ơi Đà lạt ơi
Chỉ còn là huyền thoại.


Thật Là Buồn

Nguyễn Ngọc Thanh

(đáp lại bài Giết Người Trong Mộng của Nguyễn Hoàng Sơn)


Bác tưởng tượng ôi đúng một vời
Thật là nhàn cư vi bất thiện
Bác đi lên đi xuống lại vòng vòng
Hết nhìn rầy rồi lại nhìn ong
Nghĩ đến chim, bướm cùng chồn
Trong thâm tâm luẩn quần muôn vàn chuyện
Tôi xin kể đầu đuôi cho bác rõ
Để bác kh ỏi nghĩ chuyện lôi thôi
Hồi ấy, tôi bé con và ốm lắm
Lại nghèo đói túng quẩn tháng năm
Mỗi lần ra Hòa Bình ngắm dung nhan
Nhìn thấy nàng như tiên tại thượng
Không dám lại gần để hỏi danh
Bởi vì tôi nhút nhát nhỏ gan
Xa xa kín đáo đứng lặng nhìn
Chiếc áo dài để lộ những đường cong
Ôi dáng ấy nghìn đời không quên được
Nàng đẹp thế, còn tôi thì sao?
Nghĩ lại mình mà tủi làm sao
Thôi trở lại với hiện thực não nề
Về lại nhà chổng mông ôm chiếu rách
Nghĩ cho cùng, tương lai là trọng
Nhắm mắt lại chỉ thấy parapol
Nào sin nào cos nào tangent
Tôi vùi đầu vào sách vào vở
Đã không còn ra ngẫn vào ngơ
Đã quên bững cái hình dáng ấy
Cuộc sống bình thường lặng lẽ trôi
Bốn mươi năm lẻ như con thoi
Tôi giờ tóc trắng nhiều hơn đen
Đã không còn ốm yếu như xưa nữa
Nhưng lưng đã còng, chân lại mỏi
Không nghĩ rằng sẽ thấy người xưa
Ôi, thật là đất khiến người xui
Gặp lại nàng qua hình của VH
Muốn tìm lại hình cong ellipse
Giờ đã thành vòng tròn không tâm điễm
Nét diễm lệ đã biến đâu mất
Dấu thời gian in đậm người nàng
Ôi thời gian, đã xóa mờ tất cả
Đành phải dùng Phượng Hồng mà hát
Thầm lăng mối tình đầu
Ngày khai trường áo lụa gió thu bay
Để nhắc lại tình đầu tuyệt đẹp
Để hình dung lại một bóng hình
Những vời khác bác đoán trật đường rầy
Con người bác thật là không đơn giản
Nghỉ chi lắm những chuyện lung tung
Nhưng cũng xin cám ơn bác một lời
Đã bóp méo một chuyện tình lãng mạng
Biến nó thành một huyền thoại yêu
Đẹp hơn cả chuyện Mộng Thường
Của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh Toàn


Chán mớ đời…….

Thật là buồn.

Powered by SmugMug Log In