Thơ Nhị Anh - VAN-HOC DALAT

Xe La Guy

Chử Nhị Anh


Đầu năm trở lạnh ngắt
Gió thổi càng thêm cắt
Đọc chuyện cũ, quê xưa
Cũng muốn nhiều thêm thắt

Không nhớ kiểu Sơn đen
Chỉ còn nhớ leng meng
Nhớ người bạn đệ Thất
Lần cuối gặp: đệ Nhất

Lần đầu tiên mới gặp
Bạn tóc dài, đeo kẹp
Áo dài trắng, quần trắng
Tay cầm nón lá, cặp

Tôi với chị khúc khích
Kìa mấy đứa La Vang
Nghe nói từ xóm Đạo
Hèn chi thấy đạo mạo

Bạn với chị chơi thân
Mình kiếm cớ lần cân
Nhảy nhót như con khỉ
Bạn còn nhớ hay chăng?

Năm đệ Lục học chung
Mình ngồi ở bàn trên
Trên bảng thầy cứ giảng
Chỉ biết bạn sau lưng
Năm đệ Ngũ đau răng
Đau mấy cũng chẳng màng
Trên cây ổi nhà nàng
Sún răng, ngồi lủng lẳng
(Bạn có nhớ hay chăng?)

Mười bốn Năm đệ Tứ
Bạn tới nhà Nguyễn Du
Năm đứa đứng chu bu
Nhìn thầy cô ăn tiệc
Bạn đứng ở sau lưng
Chắc là cao hơn mình
Nói: Xoáy của mình "chòn"
Mình chỉ nhớ mùi thơm

Trường Văn Khoa mới mở
Chuyển trường không gặp nữa
Chợt một hôm bỡ ngỡ
Bạn đáp xe đò thăm
Bạn mới tuổi mười lăm
Mình chê: da đầy mụn
Nhăn mặt: người hơi mập
Ngoảnh đầu, mình phớt tỉnh

Mẹ đặt tên: Thằng "đá"
Nhưng đá chẳng ngây ngô
Bạn nhìn mình trong mắt
Mình thấy mình trong mắt
Đệ Nhị rồi đệ Nhất
Theo các ả trường Pháp
Không áo dài, không nón
chẳng tóc dài, chẳng kẹp

Mình lái xe vun vút
Theo những Sơn những Hùng
Những chị Sui chị Hai
Bạn đâu rồi mất hút

Bốn mươi năm nhớ nhà
Hỏi: Mình nhớ ai đây
- Chỉ nhớ một mình bạn

Về đầu trang


Bài Thơ Hội Ngộ

Chử Nhị Anh


"Em ơi có bao nhiêu
Sáu mươi năm cuộc đời"
Năm năm năm qua rồi
Tháng bảy, ôi đợi chờ

Về miền tây ta gặp
Những hồn cũ tình xưa
Nhìn xa ta nhận mặt
Tới gần ta cầm tay

Trưa thứ bảy họp bạn
Chiều thứ bảy họp mặt
Tối thứ bảy họp đoàn
Tháng bảy này hội ngộ

Tay trong tay đi lại
Con đường cũ ngày xanh
Những ngày xưa thân ái
Nhớ đi, rồi quên sạch

Biết bao giờ sau nữa
Tim già lại nở hoa
Mắt mờ tìm mắt bạn
Lời nói tựa vang xa
Tháng bảy, ôi đợi chờ

Về đầu trang

Bên Kia Bờ Đại Dương

Chử Nhị Anh


Twenty years from now looking back,
We may well be telling ourselves:
Back then in the year that was
Something happened.

We are but a handful of people
From a tiny society in a small town.
Remaining witnesses of the struggles
Our father and mother once fought and suffered

It takes courage to wiggle out from under,
Through the booby-trapped openings,
To look to the world
And put down a plank of wood
That will begin an inviting bridge

One puts a tiptoeing step onto the plank at one end,
Feeling a hundred years of history looking on,
Expecting,
Not knowing.
A hundred years is but a dream
May we stir from it gently and slowly,
And morning come through a blade of brilliant sun
Drawing perfectly through fresh misty air

Về đầu trang

Rồi Ta Sẽ Gặp Nhau

Chử Nhị Anh

Có tin người bạn bị bệnh nặng
Nghe như tiếng sét nổ bên tai
Lẩm bẩm tôi nói như ông Phật
"Số phận con người chỉ có hạn"
Tim thì rã nát, như con ma.

Xin vội viết ngay một vài lời,
Hy vọng thơ đến được mắt người.

Đã có một lần năm năm trước
Người như tiên, tôi ngại chẳng chào.
Đã có một lần mười lăm phút
Đàm thoại phỏng vấn để trên net
Sáng năm giờ sáng vặn lên nghe

Cuộc đời, sao mà tươi đẹp thế
Nhưng rồi phải đến lúc chia tay
Lần này chia tay là tạm biệt
Hay ta rồi sẽ gặp nơi đâu?

Là con người, ta không được biết
Thôi chờ chút xíu đến phiên ta
Hội ngộ, liên loan, trên thiên đàng?

Về đầu trang

Powered by SmugMug Log In