Thơ Phạm Thị Bích Thủy - VAN-HOC DALAT

Thơ Phạm Thị Bích Thủy

Phạm Thị Bích Thủy

Bài Vè Hội Ngộ 2017

Phạm Thị Bích Thuỷ

Nghe vẻ nghe ve,
Nghe vè Văn Học

Ngôi sao đã mọc,
Tận Nam Cali.
Mau mau cùng đi,
Vui mừng Hội Ngộ.

Nghĩa tình biễu lộ,
Bạn Nguyễn Hoàng Sơn.
Hăng hái nộp đơn,
Gồng mình tổ chức.

Thương yêu góp sức,
Hiền thê của chàng.
Sắp đặt gọn gàng,
Ngôi nhà lộng lẫy.

Duyên lành đưa đẩy ,
Mái Ấm Tụ về.
Xa xôi chẳng nề,
Đồng tâm tiếp sức.

Góp phần công đức,
Có bạn Đỗ Mùi.
Bạn Đặng Thị Cung,
Trổ tài nội trợ.

Lừng danh chẳng sợ,
Con cháu Bắc Hương.
Tấm lòng mến thương,
Nấu nồi Bún Mộc.

Đây là món độc (độc nhất vô nhị)
Truyền thống Hà Thành.
Một thức ăn lành,
Xa Quê nhớ mãi.

Hôi Ngộ luôn phải,
Văn nghệ rộn ràng.
Trần Lăng tay vàng,
Chơi đàn điệu nghệ.

Xin đừng câu nệ,
Xin chớ chần chờ.
Ghi danh liền giờ,
Okay Yes Yes.

Số tiền thâu két,
Gửi về Quê Nhà.
Thương tặng Bạn Bè,
Khó khăn cuộc sống.

Ân Sư truyền thống,
Dân tộc ngàn đời.
Chúng con kính mời,
Thầy Cô Hội Ngộ.

Tấm lòng ngưỡng mộ,
Của đám học trò.
Đà Lạt thuở nào,
Văn Khoa , Văn hoc.

Ngôi sao đã mọc,
Mái Ấm lên đường.


Từ Đức Quốc BT có bài vè "con cóc"
thân mến tặng Ban Tổ Chức
Hội Ngộ Mái Ấm Văn Học Đà Lạt
ngày 07 tháng 10, 2017

Về đầu trang



Nhớ Đà-Lạt

Phạm Thị Bích Thuỷ

Tôi người dân miền cao nguyên Dalat
Tuổi ấu thơ chân sáo bước đến trường
Ngọn đồi Cù cùng đỉnh núi Lâm Viên
Đã hun đúc tâm hồn tôi khôn lớn
Thầy cô tôi những người mang tâm nguyện
giáo dục để vun bồi thế hệ sau
Chúng tôi đám học trò nhỏ bảo nhau
Mai khôn lớn nối truyền hoài bão ấy
Nhưng cuộc đời có ai ngờ dâu bể
Tháng tư đen mây xám phủ núi đồi
Chúng tôi đành rời Dalat ra khơi
Mang ước nguyện sẽ có ngày hội ngộ
Chúng tôi như đàn chim vỡ tổ
Hoảng hốt bay trên khắp quả địa cầu
Hôm nay ta hội ngộ giữa quê người

Về đầu trang



Bài Vè Hội Ngộ 2013

Phạm Thị Bích Thuỷ

Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè Văn Học
Ngôi Sao đã mọc
Trên tận Cao Nguyên
Đà Lạt Lâm Viên
Ai ai cũng biết

Học trò tha thiết
Dù bốn mươi năm
Cách trở xa xăm
Mong về Hội Ngô

Thầy Trò biểu lộ
Ước nguyện chân tình
Họp mặt chúng mình
Quê người, Trường Cũ

Mất còn thiếu đủ
Xin gắng quay về
Xa cách chẳng nề
Hai mươi tháng bẩy

Xiêm-y lộng lẫy
Chờ đợi Người Về
Dẫu cách xa Quê
Cũng Nòi Giống Việt
Bao năm ly biệt

Cứ mãi nhớ thương
Kỷ Niệm Mái Trường
Văn Khoa, Văn Học *
Ngày xưa Hiếu Học *

Mong ước tương lai
Hữu dụng có ngày
Vẻ vang Trường Cũ

Cuộc đời quá đủ
Sinh, tử, hợp, tan
Vô thường hoang mang
Bao giờ gặp lại?

Nghe vẻ nghe ve
Nghe vè Văn Học...


* Trường Hiếu Học, Văn Học, Văn Khoa

Về đầu trang


Thương Về Đà-Lạt

Phạm Thị Bích Thuỷ

Tôi người dân miền Cao Nguyên Đàlạt,
Tuổi ấu thơ chân sáo bước đến trường.
Ngọn đồi Cù cùng Đỉnh Núi Lâm Viên,
Đã hun đúc tâm hồn tôi khôn lớn.

Thầy Cô tôi những người mang lý tưởng,
Giáo dục vun bồi cho thế hệ sau.
Chúng tôi đám học trò nhỏ bảo nhau,
Mai khôn lớn nối truyền tâm nguyện ấy.

Nhưng, cuộc đời có ai ngờ dâu bể,
Tháng Tư đen mây xám phủ núi đồi.
Chúng tôi đành rời Dalat ra đi,
Mang ước nguyện sẽ có ngày hội ngộ.

Chúng tôi như đàn chim vỡ tổ,
Hoảng hốt tung bay trên khắp quả địa cầu,

Hôm nay ngày hội ngộ giữa quê người,
Gửi về Đàlạt lòng nhớ thương tha thiết.
Gửi về trường cũ Thầy Cô Bạn Hữu,
Còn đó hay đang lưu lạc tận phương nào?

Chào Đàlạt nhé, miền Cao Nguyên dũng cảm
Có nghe chăng lời gọi khắp Non Sông..
Đang gào thét đòi Tự Do Dân Chủ,
Nắng sẽ rọi qua đêm dài tăm tối.
Từng đàn chim tìm tổ ấm bay về.

Tạm biệt nhé Miền Cao Nguyên Đàlạt,
Hẹn găp nhau Ngày Hội lớn Quê Hương.
Hẹn gặp nhau rên ngàn vạn nẻo đường,
Nam Trung Bắc hân hoan Ngày Quang Phục.

Về đầu trang

Powered by SmugMug Log In