Thơ Thầy Phạm Văn An - VAN-HOC DALAT

1+1 = ?

Thầy Phạm Văn An

Một cộng một là hai,
1 + 1 = 2
Bài toán thuở sơ khai.
Thầy cô dậy như vậy,
Nay tim bảo là sai.
Hai chúng ta riêng rẽ,
Tim hòa nhập yêu đương.
Đồng cảm trong tình trường,
Vậy là hai (2) hay một (1)?
Hai người nhìn cùng phía,
Hạnh phúc luôn màu hồng.
Mơ cùng cõi bềnh bồng,
Tâm hồn một (1) chẳng hai (2).
Khi tim ai nghiêng ngả,
Để lệ rơi lả chả.
Người yêu gần mà xa,
Hai (2) lại vẫn là hai (2).
Hạnh phúc của đôi ta,
Tình yêu thật mặn mà.
Tình đầu hiện trong mộng,
Thôi rồi, hai (2) thành ba (3).
Tình yêu nhiều rắc rối,
Nào biết điều đúng sai.
Ai cũng hiểu như ai,
Tình nào có phôi phai.
Một (1) với một (1) là một(1),
Đừng để trở thành hai (2).
Thành ba (3) cũng chẳng phải,
Mà không (0) cũng là sai.


Tháng 11,2014

Về đầu trang

Anh Đào Nở

Thầy Phạm Văn An

Anh đào nở,
Kỷ niệm mờ,
Vui hững hờ,
Buồn vu vơ,
Chia ly mở,
Từ hôm xưa,
Một bài thơ.

Tháng 11/2017

Về đầu trang

Anh Về

Thầy Phạm Văn An

Năm mười bảy (17) anh về ? (2)
Lỡ tôi đã ra đi !
Cuộc đời nào biết chi,
Câu hỏi để cười khì.

Từ khi mới biết đi,
Đường đời dài vô tận.
Đi và cứ thế đi,
Có khi quên đường về !

Đã về rồi sẽ về,
Đi, về lẩn quẩn ghê !
Được vui vẻ hả hê,,
Vậy anh cứ trở về.


Tháng 3/2016

Về đầu trang

Apsara(1)

Thầy Phạm Văn An


Tháp cổ rêu phong dựa bóng tà,
Điệu vũ mê hồn Apsara,
Hỡi nàng tiên nữ, trần gian đợi,
Em múa ngàn năm đến tận giờ !

Hớp hồn du khách nẻo gần xa,
Trống Para nưng (2) vang vọng rừng già,
Saranai (2) réo rắt điệu kèn
Nhớ thuở huy hoàng Chế bồng Nga (3).

(1)Vũ điệu Chăm xưa
(2)Nhạc cụ Chăm
(3)Vị vua anh hùng Chăm, một thời đã xâm chiếm Thăng Long.

Tháng 10/2018
(Ghi lại một buổi chiều tại Nha Trang)

Về đầu trang

Ăn Năn

Thầy Phạm Văn An


(họa lại bài Ăn Năn của S.T.V tháng 10/2013)

Chúa ngự trên cao, thấu cõi trần?
Nỗi lòng mơ mộng, tuổi tròn trăng.
Bao chàng trai trẻ yêu thầm lặng,
Con, chỉ riêng Cha, mỉm miệng cười.
Tóc dài óng mượt một mầu nâu,
Chắp tay quỳ gối, con nguyện cầu,
Nhưng lòng nôn nóng mong tìm gặp,
Xưng tội cùng Cha, nỗi vấn vương.
Xin Chúa rủ lòng thương xót con,
Ngóng trông chủ nhật đến mỏi mòn,
Để nhìn được bóng Cha dâng lễ,
Đặt mình thánh Chúa giữa môi son.
Mắt đọng sầu, nhìn lên thánh giá,
Con gục đầu sám hối, ăn năn,
Phần Cha, lời khấn trọn phải thành,
Sao thoát được éo le, nghiệt ngã?
Phận mỏng thôi đành bước sang ngang,
Lòng đã lâng lâng, hết bẽ bàng,
Thương yêu thì vẫn như ngày ấy, (1)
Hạnh phúc tràn đầy, nhớ mênh mang. (2)

Bảo Lộc, Việt Nam 1/11/2013

Chú thích:


(1) Thánh kinh : Hãy thương yêu nhau (Ga 13.34.15.12)
(2) Thánh kinh : Tình yêu là hạnh phúc đời nay (MB.XI,1,2,41)

Về đầu trang

Bàn Tay Diệu Kỳ

Thầy Phạm Văn An

Bàn tay năm ngón, ngón diệu kỳ,
Nhớ thuở xuân thì , tay bá vai,
Đường tình hoa nở, tay đưa lối,
Ngọn gió nâng tình, lòng đắm say.

Rồi một hôm cuộc tình kết thúc,
Âu yếm đu đưa giọt tình hồng,
Đưa con vào mộng, con khôn lớn,
Mẹ tựa bên con, kiếm giấc nồng.

Tần tảo sớm hôm tay vun quén,
Cơm ngon ,canh ngọt tháng ngày qua,
Cành dương nhè nhẹ, tay phe phẩy,
Mỉm nụ cười tình, trao nụ hôn.

Thời gian đếm, thân tàn xế bóng,
Sợi tóc cằn, nhìn bàn tay nhăn,
Thôi thế thì thôi, thế đủ rồi,
Trách trời già sao nỡ đành hanh.

Tào Khang trọn nghĩa còn nhung nhớ,
Một thuở yêu thương, phút chốc tàn,
Tìm lại đôi tay, ta từ giã,
Vuốt mắt người yêu, khép cõi tình.

Tháng 7/2018

Về đầu trang

Bảo Lộc, Đêm Tàn

Thầy Phạm Văn An

Sương mờ ảo,
Trăng lạnh tanh,
Sóng vỗ quanh quanh, sóng gợn tình.
Mặt hồ loang loáng màu môi mọng,
Bình minh tỉnh mộng, tiếng chim ca.
Tiếng xe chạy chợ, lay hồn phố,
Chuông đâu vang vọng, giáo đường xa.
Chụm đầu bên tách cà phê nóng,
To nhỏ thì thầm, khách cùng ta.

Tháng 8/2017

Về đầu trang

Bão Tố

Thầy Phạm Văn An

Đang nắng trời đổ mưa,
Bão tố đến bất ngờ.
Người đi đường ngơ ngác,
Cây cỏ dáng xác xơ.

Cuộc đời đang là thơ,
Biến cố chẳng ai ngờ !
Tan tành sự nghiệp đổ,
Đứng ngồi dáng chơ vơ !

Tháng tư đó ai chờ ?
Mọi sự đều lơ mơ
Giương mắt ếch đến giờ,
Câu hỏi – đáp lững lờ.

Tháng 4/2018

Về đầu trang

Bẽ Bàng Vần Thơ

Thầy Phạm Văn An

Sao tiếc chi em nụ cười hồng?
Cho vần lục bát rộng mênh mông
Bờ mi, mắt biếc vần nhung nhớ,
Nhẹ bước, nâng tà ý Diễm xưa.

Bềnh bồng sợi tóc câu lưu luyến,
Chẳng bén tơ hồng ỉu bài thơ.
Mang thơ hong nắng bao lần nhớ,
Ướt sủng, dồn tan, uổng giấc mơ.

Tháng 2/2017

Về đầu trang

Bên Cửa Sổ

Thầy Phạm Văn An

Em ngồi bên cửa sổ,
Nhìn mùa xuân đang qua.
Ngoài vườn hoa dần héo,
Chim lười cất tiếng ca.

Một bông hồng vừa nở,
Níu lại dáng xuân xa.
Nặng trĩu giọt sương sớm,
Cô đơn trong nắng vàng.

Em cất bước nhẹ nhàng,
Đón xuân tàn trên hoa.
Một cơn gió thoảng qua,
Cánh hoa rơi nhè nhẹ.

Trở về bên cửa sổ,
Ôn lại tuổi xuân qua.
Thấy mình cô đơn quá,
Có ai biết chăng là?

Em vẫn bên cửa sổ,
Đợi nắng vàng năm sau.
Niềm tin vẫn đau đáu,
Một hạnh phúc bền lâu.

Bên cửa sổ phòng không,
Một sớm mai, xuân mới.
Bó hoa nào đưa tới ?
Hoàng từ nào sẽ lại ?

Rồi một ngày xuân sang,
Rồi cửa sổ bẽ bàng.
Em cùng chàng đi tới,
Chân trời rạng sáng ngời.

Mùa xuân về nơi nơi,
Mùa xuân riêng hai người.
Mùa xuân cả cuộc đời,
Giấc mơ xuân đẹp sao !

Tháng Tết 2016

Về đầu trang

Bên Nớ, Bên Ni(1)

Thầy Phạm Văn An

Răng mà lại bên ni, bên nớ,
Thêm sợi buồn, sợi nhớ, sợi thương.
Đến bi chừ chưa hết vấn vương,
Mơ đến lúc đoàn viên xum họp.
Bên nớ vui, bên ni nỏ biết,
Buồn như ri, ai có thấu chăng?
Trong giấc mơ , răng mà chẳng chộ !
Tâm sự này gửi tới nơi mô?
Chờ đợi hỉ, răng chừ gặp lại?
Được như ri, rứa cũng là vui.
Mai tê, mốt nọ, sầu tê tái,
Thời gian trôi miết, biết răng hè.

Bảo Lộc, Viêt Nam

(1) Nghe NA hò trong bài Huế xưa, chợt nhớ Huế 50 năm xa cách, tiếng Huế không còn nhớ mấy, nhờ NA sửa lại những chữ không đúng Huế.

Về đầu trang

Bến Cũ, Người Xưa(1)

Thầy Phạm Văn An

Đứng bên ni sông (2), ngó qua bên tê,
Tìm bến đò xưa và mái tóc thề.
Dõi theo mắt mỏi ê chề,
Mà đâu thấy bóng con đò sang ngang !
Bóng ai, sao cũng lỡ làng!
Gợi thương gợi nhớ ,một tà áo bay.
Màu tím Huế , một thuở say,
Và vành nón mỏng lung lay gió chiều.
Nét yểu điệu, dáng nàng kiều,
Mười thương trăm nhớ cho viền mắt cay.
Thế thì thôi, cũng đành thôi,
Nương dâu , bãi biển, tiếc ôi một thời.
Trở về với kiếp đơn côi,
Lòng ai ngơ ngẩn, hồn lơ lửng trời.

Huế, tháng 4/2016


(1) Bến Thừa phủ trước trường Đồng Khánh
(2) Bờ sông Hương, bên công viên Nguyễn Hoàng

Biết Làm Sao

Thầy Phạm Văn An


Gửi Trần quốc Lăng

Đã bảo quên, nhưng lại nhớ thêm,
Đâu còn trai trẻ để mơ nhiều!
Nhớ lúc trăng lên bên cầu nhỏ,
Nhớ tóc bay bay chạm ráng chiều.
Tình chưa trọn gói nhiều lưu luyến,
Rung động ban đầu nào dễ quên !
Thiên thai, Lưu Nguyễn chờ ai đó?
Hồn Bướm bay tìm Giấc mơ Tiên.
Ngậm ngùi (1) nuối tiếc, hồn vương vấn,
Sao chẳng cưng chìu mộng đầu tiên?
Xuôi tay(2) từ giã đời như thế,
Ai hiểu chăng ai, nỗi buồn riêng.
Thôi thế thì thôi, thôi vậy thôi,
Ru nhẹ con tim, khép lại sầu,
Còn lại chút tình trinh nguyên cũ,
Kiếp sau, sau nữa, đến muôn sau.

Bảo Lộc, VN ngày cuối năm 2013


(1) (2) Nguyên văn câu của TQL gửi tôi là:
"Khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi".

Về đầu trang

Biệt Ly

Thầy Phạm Văn An

Thực đã xa nhau, xa ngút ngàn
Duyên dù tan hợp, nợ còn vương
Dáng người mô phạm, sao mà nhớ !
In đậm tâm hồn, một tấm gương.

Cõi trên, cõi dưới vẫn SONG SONG
Ta vẫn GẶP NHAU ở tấm lòng
Vì đã ĐỒNG TÂM trong nghiệp dạy
Nên lòng ĐỒNG DẠNG buổi chia ly.

Bụt bảo luân hồi ở kiếp sau
Ta gửi nhân gian tiếng cười khì
Một kiếp đau thương là quá đủ
Đau rồi, đau nữa để mà chi!


Nhân giỗ đầu thầy LƯU VĂN NGUYÊN
Kính nhớ và gửi anh chút tâm tình,

Về đầu trang

Bóng

Thầy Phạm Văn An

Tôi đứng giữa trời,
Nhật nguyệt dõi soi.
Vây quanh cuộc đời,
Chỉ là chiếc bóng.
Kìa cỏ và hoa,
Một màu trinh trắng.
Vẫn tình hương sắc,
Tương đắc mỉm cười.
Trong buổi sơ giao,
Tuy chẳng hiểu nhau.
Thật đẹp biết bao!
Bạn hiền ngày nào.
Cạnh tôi chiếc bóng,
Tôi bước bóng theo.
Bền bỉ, lẽo đẽo,
Nào ai có hay !
Bóng đen lủi thủi,
Sụt sùi khi buồn.
Hô hố lúc vui,
Lui cui ngày tháng.
Một hôm nào đó,
Tôi nằm lặng câm.
Bóng vẫn âm thầm,
Ru tôi giấc ngủ.
Bóng ở cùng tôi,
Từ lúc bắt đầu.
Tri âm lúc cưới,
Nào tôi có hay.

Bảo Lộc, tháng 5/2015

Về đầu trang

Bóng Và Hình

Thầy Phạm Văn An

Trên trời dưới nước,
Khoảng giữa là tôi.
Cuộc đời mù khơi,
Chơi vơi chiếc bóng.
Tôi nhìn thấy tôi,
Lung linh mặt nước.
Mờ ảo bóng hình,
Dị tướng, kỳ khôi.
Cuộc đời vô định,
Đừng có đinh ninh.
Mình nhìn lại mình,
Thấy sự vô minh.
Lấy tay vọc nước,
Nước lẫn bóng tôi.
Khát uống cho rồi,
Tôi chảy vào tôi.

Bảo Lộc, tháng 5/2015

Về đầu trang

Bơ Vơ

Thầy Phạm Văn An

Mênh mông cát trắng chạy dài,
Mang mang gió giật Chương Đài bến xưa.
Hồng hoang một thuở mộng mơ,
Kê vàng tỉnh giác, tình quê gọi về.
Ngỡ ngàng trống vắng ê chề,
Gót chân bỏng rát, nỗi lòng tái tê,
Hồn quê hờ hững buồn ghê,
Một mình ta với lời nguyền trăm năm.


Gởi Nguyễn Hoàng Sơn
Nhân lần gặp lại

Về đầu trang

Buồn Nhẹ, Thoáng Vui(1)

Thầy Phạm Văn An

Vạn dặm trùng khơi, cháu đã về,
Phút giây chưa đủ để tỉ tê.
Thoáng đâu vẻ đẹp màu quá khứ,
Hình ảnh trường xưa lại hiện ra.

Mừng vì tâm vẫn như ngày cũ,
Đôi nét phong sương chút mặn mà.
Bạn bè tìm lại tình Văn Học,
Thầy trò đâu thiếu nghĩa Văn Khoa (2).

Mà sao giờ khắc trôi nhanh quá,
Hay bởi trời kia vẫn muốn xa?
Thôi thế thì thôi, đành vậy nhỉ,
Buồn vui trong ánh mắt chiều tà.

Tháng 3/2016


(1) Gửi Nhất Anh
(2) Khi Nhất Anh về Văn Khoa, tôi lại gặp cháu ở đây

Về đầu trang

Buồn Tháng Tư

Thầy Phạm Văn An


1. U ÁM

Bầu trời mây đen nghịt,
Tháng tư màu xám xịt.
Bốn mươi năm mù mịt,
Nỗi buồn sầu biệt ly.

2. VỌNG TUỞNG

Nhớ một thời vang bóng,
Bên học trò lóng ngóng.
Rồi cuộc đời long đong,
Để nỗi buồn lắng đọng.

3. XÓT XA

Một chút gì vấn vương,
Khóc mắt ai sầu thương.
Bước chân sao thê lương,
Cho cuộc đời mù sương.

4. BẾ TẮC

Quá khứ đã trôi xa,
Tương lai dáng mù lòa,
Hiện tại bóng chiều tà.
Buồn đọng tháng ngày qua.

5. MONG MỎI

Tháng ngày dần lùi xa,
Lời mời gọi thoáng qua.
Niềm vui cũng gọi là,
U sầu lại riêng ta.

6. HỘI NGỘ

Rồi bỗng tin từ xa,
Gọi đàn tiếng vọng ra.
Mừng vui giọt lã chã,
Rồi bỗng tiếng cười òa.

7. AN ỦI

Ừ thôi, thôi mong mỏi,
Còn chi mà đòi hỏi.
Dù chỉ là hạt sỏi
Cũng muốn đừng lẻ loi. (1)

8.NIỀM TIN

Tình vương chút xót xa,
Mới rạng vẻ ngọc ngà.
Mong tình luôn đậm đà,
Ta lại về với ta.

(1) Ngàn năm sỏi đá cũng cần có nhau(TCS)

Về đầu trang

Bụi

Thầy Phạm Văn An

Bụi phủ trần gian,
Bụi che mắt ngọc,
Bụi vùi đầu xanh.
Bụi trần lẩn quẫn, loanh quanh,
Ngước nhìn, chỉ thấy mênh mông bụi mù .

Tháng 7/2017

Về đầu trang

Cảm Khái

Thầy Phạm Văn An

Gần 40 năm một giấc mơ,
Tỉnh ra văng vẳng tiếng ngày xưa.
Ồ! Không chỉ thấy màn hình hiện,
Văn Học, Văn Khoa: một nỗi niềm

Về đầu trang

Cánh Én Huyền Thoại

Thầy Phạm Văn An

Chuyện xửa, chuyện xưa,
Xuân về gọi én.
Gió xuân len lén,
Nhìn cánh chim đen.

Cánh én bay nhanh,
Mang bao mộng lành.
Mộng ước xanh xanh,
Bay nhanh từ biệt.

Nhìn én bay cao,
Chẳng cánh thiếp nào.
Lòng thấy nao nao.
Thiếu nữ đi vào,
Buồn nhớ làm sao !

Tháng 2/ 2018

Về đầu trang

Cầu Vồng

Thầy Phạm Văn An

Chức Nữ, Ngưu Lang tình chẳng già,
Muôn đời vẫn được thế gian ca.
Suốt năm mong đợi ngày đoàn tụ,
Một tháng, tình xưa lại thăng hoa.
Cầu cồng, ai dám điều mơ ước?
Bảy sắc hào quang nạm ngọc ngà.
Dành riêng ai đó niềm vinh hạnh,
Mỗi năm tình cũ lại nở hoa.
Ganh tị với tình yêu ai đó,
Ngâu về, trời đất, khúc bi ca.
Vì chưng tình ái người dương thế,
Tình nhiều nhưng lại dễ phôi pha.

Tháng 8/2014

Về đầu trang

Chán Đời, Đời Chán

Thầy Phạm Văn An

Ai bảo rằng tôi : kẻ chán đời ?
Chán đời ? đời chán ? thế thì thôi !
Người ưa, kẻ ghét, ồ sao nhỉ ?
Sống phải giống đời, ai bắt tôi ?
Méo tròn cuộc thế, tôi không thích !
Bèo bọt, rong rêu để mặc trôi !
Thôi thì cứ sống như mình muốn,
Chắt chiu tình nghĩa gối đầu chơi !

Tháng 8/2015

Về đầu trang

Chào Bé

Thầy Phạm Văn An

Trân trọng chào em, bé sơ sinh,
Tinh hoa cha mẹ tạo nên hình.
Mời em nhập cuộc cờ nhân thế,
Trò chơi cút bắt, dáng lung linh.

Nụ cười an lạc dành em đó,
Ánh mắt sầu thương để riêng tôi.
Cơm chan nước mắt, đời cay đắng,
Em cứ ngây thơ giữa cuộc chơi.
Thời gian vắn lại, rồi một kiếp,
Tiền tài, danh vọng cũng trôi xuôi.
Chúc em trọn vẹn niềm trinh trắng,
Ánh mắt thiên thần thuở trong nôi.


Tháng 12/2015

Về đầu trang

Chẳng Thể Nào Quên

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Tưởng Đã Quên Người của T.V.S)


Muôn kiếp, ngàn đời cũng chẳng QUÊN,
Bồng bềnh mái tóc dáng người HIỀN (1)
Gặp nhau nào có gì bỡ ngỡ,
Dù cuộc tình, chưa thể thành DUYÊN
Nhớ lúc thề nguyền dưới trăng SAO,
Em mơ áo cưới lụa HỒNG ĐÀO,
Dù nay mộng đã là xưa CŨ,
Cuộc đời em sao lắm LAO ĐAO !
Tình ta sao nhuốm màu u uẩn !
Hạnh phúc, ngỡ rằng ta có NHAU,
Vô tri, mây trắng còn VƯƠNG VẤN,
Tình gửi theo mây tới ngàn SAU,
Dù cho biển rộng có cạn KHÔ,
Hẹn kiếp sau ta lại đợi CHỜ,
Sống trong kỷ niệm ngày xưa ẤY,
Ghen với cô Kiều chút tình YÊU (2)

Bảo Lộc VN, 1/12/2013


(1) Người Hiền tạm thay từ hiền nhân, hiền triết, kiểu người trí thức 1 thời kính trắng, tóc bồng bềnh.
(2) Sau 15 năm luân lạc, Kiều gặp lại Kim trọng và “ tình yêu biến thành tình bạn” (đổi tình cầm sắt hóa ra cầm kỳ)

Về đầu trang

Chén Rượu Xuân

Thầy Phạm Văn An

Nâng chén ly tao đón xuân về,
Chén đầu xin được chúc riêng tôi,
Chén thêm để nhớ tình xa cách,
Chén nữa dành riêng chúc mọi người.

Người ấy xa rồi tít mù khơi,
Chẳng biết tăm hơi, quên dáng người.
Nhớ chăng là nhớ làn môi mọng,
Đến nụ cười duyên, khi gặp tôi.

Tháng 2/2018

Về đầu trang

Chiếc Bánh

Thầy Phạm Văn An

Chiếc bánh bột lọc
Viên ngọc kiêu sa
Trong ngọc, trắng ngà
Tình nghĩa ngày qua.

Chiếc bánh xinh xinh
Trong vắt nghĩa tình
Một thời học sinh
Nay lại hiện hình

Quà tặng người về
Tưởng sẽ đề huề
Và hết chia ly
Người vẫn lại đi

Cuộc đời là gì ?
Thôi chớ vân vi
Tình còn ở lại
Con chim thiên di.

(Những ngày ở Huế tháng 4/2016)
Tháng 9/2016

Chú thích :

(1)Đây là món quà mà L.T.X, học sinh cũ làm tặng thầy.
Cả trăm chiếc bánh, mỗi cái chỉ bằng ngón tay cái,
một nét duyên của cô gái Huế.

Về đầu trang

Chiếc Bình Vôi

Thầy Phạm Văn An

Bà đi xa từ lâu,
Em chẳng nhớ lúc nào.
Chỉ biết vào mẫu giáo,
Em nào có thấy đâu !

Hôm qua dọn dẹp nhà,
Từ góc kho tìm ra.
Một cái gì là lạ,
Bố bảo “ Ông bình vôi”.

Vật gắn liền với bà,
Bình vôi luôn bên cạnh.
Vôi quệt miếng trầu ngon,
Từ thuở bà còn son.

Trầu cho môi dễ ưa,
Từ xa xửa, xa xưa.
Nhai trầu lúc nhàn rỗi,
Trầu ăn quên cháo cơm.

Sáng nay em hỏi bố,
Đầu đuôi chuyện của bà.
Bố kể thật la đà,
Em kể lại đây mà.

Như một chuyện cổ tích,
Ông bình vôi thuở xưa.
Đậm đà với miếng trầu,
Canh giữ nhà từ lâu. (2)

Là vị thần bảo hộ,
Chễm chệ nơi bàn cao.
Miệng chỉ chực thét gào,
Xưa đuổi kẻ xấu xa.


Vôi ăn đủ một năm,
Cuối chạp bà đi chợ.
Mua rồi đổ đầy bình,
Năm dài ăn rủng rỉnh.

Quần tụ khi hội hè,
Miếng trầu thêm chút vôi.
Ôi thôi, chuyện rơm rả,
Nghe sao hay hay là.

Cứ mỗi miếng trầu cay,
Que vôi quệt trắng dài.
Lưu miệng bình đôi chút,
Miệng bình dày thêm ra.

Cuối năm môi trắng xóa,
Bĩu ra như muốn la.
Cùng mọi người tranh cãi,
Việc người và việc ta.

Một hôm bà bỏ ăn,
Hơi thở chỉ lăn tăn.
Miếng trầu ngậm cầm sức,
Suốt cả ngày lẫn đêm.

Suốt cả ngày lẫn đêm.
Miếng trầu lè khỏi lưỡi,
Mọi người khóc tức tưởi.
Bà giã từ con cháu,
Vĩnh biệt trầu và cau.

Em lau kỹ bình vôi,
Đặt bên di ảnh bà.
Thắp hương em cúi lạy,
Buồn vì nỗi cách xa.

Đốm hương bỗng sáng lòe,
Em gọi mẹ đến khoe.
Mẹ nói : Bà vui đấy,
Nhìn ảnh, thấy Bà cười.

Mỗi ngày em lân la,
Bình vôi và khung ảnh.
Chắt chiu tình đã xa,
Bà ơi ! cháu yêu bà.

Tháng 1/2015


(1) Nếu chưa biết “cái bình vôi” xin gõ google sẽ tìm ra.
(2) Tục lệ tin bình vôi là thần xua đuổi tà ma và kẻ xấu. Khi đặt phải để miệng ( lỗ ) quay ra ngoài, ý để nhìn, kiểm soát.

Về đầu trang

Chiều Buồn Kỷ Niệm

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Mưa chiều kỷ niệm của Nguyễn kim Long)

Những hôm sáng nắng mưa CHIỀU,
Là anh đi đứng liêu xiêu cuối GIỜ.
Mưa rào làm lạnh ước MƠ,
Để chiều tan học, ai chờ đón EM.
Vẫn mong hạnh phúc êm ĐỀM,
Giọt cay, giọt đắng ngấm thêm vào HỒN.
Tháng Năm là những HOÀNG HÔN,
Mộng tan, tình rã, còn hồn đi HOANG.
Phố dài, ai đó lang THANG,
Ngày xưa đâu nhỉ ? Đâu ngày tháng XƯA.

Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang






Chiều Liên Khương

Thầy Phạm Văn An


Tiễn một người

Lời nói gió bay,
Vòng tay giữ lại
Tình còn lâu dài,
Nắng chiều dần phai.

Rời khỏi vòng tay,
Bâng khuâng tiếc nuối.
Mắt nhìn đắm đuối,
Thương nhớ đầy vơi.

Bao giờ trở lại,
Tiếp câu chuyện dài.
Thời gian chờ đợi,
Mong tình đừng phai.

Tháng 3/2018

Về đầu trang

Chiều Mimosa

Thầy Phạm Văn An


(được gợi ý từ bài Hoa Mimosa của Phạm minh Cường)

Mimosa, gặp hoài sao chẳng nhớ !
Chỉ vì em thiếu nét kiêu sa,
Dáng đơn sơ, không chút mặn mà,
Đứng riêng lẻ, đồi thông, phố vắng.
Buổi tà huy, bước dài lãng đãng,
Gió nhẹ bay, tay vẫy gọi ai ?
Ngơ ngác nhìn, rừng cây rẽ lối.
Vàng chen sắc lá pha màu bạc,
Sao rụng đầy, phủ khắp nơi nơi,
Sao hay hoa, lẫn thẫn chăng là?
Mộng Kê vàng vương bản tình ca,
Chàng Lưu Nguyễn, thiên thai dừng bước.
Mimosa, sao trời lạc lối,
Sơn nữ duyên thầm Mimosa,
Mimosa, ôi bao trìu mến !
Đừng trách ai hờ hững bấy lâu,
Để riêng ai, năm tháng âu sầu,
Xin lỗi nhé, muộn màng xin lỗi.

Trung thu 2013

Về đầu trang

Chờ, Mong (1)

Thầy Phạm Văn An

Tầm này năm trước
Ai về thăm quê ?
Lòng vẫn nhớ ghê !
Năm nay sao nhỉ ?
Hay vẫn biệt ly !

Hy vọng chờ dài !
Tâm tư khắc khoải
Cách cảm, thần giao
Lòng có nôn nao,
Hôm nào về hỉ !

Mũ đội trọn năm,
Màu đã phai dần,
Mong chờ mũ mới,
Để ngày xuân tới,
Khoe tình nghĩa xưa.

Đừng để là mơ,
Mỏi mòn đợi chờ
Tai luôn muốn nghe,
Điện thoại kêu re,
Tin nhắn đang về.

Tháng chạp, Bính Thân 2016

(1)Gửi Nhất Anh : Nhớ buổi gặp năm ngoái.

bài đáp của Chử Nhất Anh:

Hẹn

Chử Nhất Anh


Một năm ròng rã
Thoắt tựa bóng câu
Lòng mãi không nguôi
Nhớ thầy nhớ bạn

Chăm nỗi mẹ già
Lo đàn cháu dại
Miệt mài, mài miệt
Trách nhiệm đầy vai

Mai kia mốt nọ
Trở lại chốn nao
Thủ thỉ thầm thì
Dấu xưa Đà Lạt

Mũ ni che tai
Nón màu phếch bạc
Ngàn năm kim cổ
Nghiã nặng ân sâu

Kính Thầy vạn an
Sức khoẻ dồi dào
"Phước như Đông Hải
Thọ tỷ Nam Sơn"

Về đầu trang

Chợ Sớm

Thầy Phạm Văn An

Bà lão oằn vai,
Gánh sương ra chợ,
Sáng sớm tinh mơ
Hơi thở mờ mờ,
Đứng chờ người mua.

Nắng lên sương tan,
Ngọn rau héo tàn.
Bà lão hoang mang,
Chẳng ai mua bán
Chợ lại sắp tan.

Vài chị nghèo nàn,
Trả rẻ, mua mau,
Ăn rau qua ngày,
Đôi bên trao tay,
Bà lão thấy may.

Vài đồng bạc rách,
Đổi mớ rau cay,
Ấy thế cũng hay,
Bà lão loay hoay,
Dọn đòn quang gánh.

Ghé tiệm tạp hóa,
Mua bán qua loa,
Bà lão về nhà,
Cháu nhỏ chạy ra,
Ôm chiếc bánh đa.

Ăn uống qua loa,
Bà cháu mặn mà
Kể chuyện quê nhà,
Hạnh phúc vẫn xa
Bán đa vỡ vụn.

Tháng 10/2017

Về đầu trang

Chốn Ấy Ta Về

Thầy Phạm Văn An

Đến ngã ba đường,
Bé chạy lon ton,
Gặp hòn sỏi mòn,
Vấp chân té ngã,
Bé chẳng hề la,
Đứng dậy la cà,
Nhìn hoa vui quá !

Gặp ông lão già
Bé đến lân la,
Ông lão xuýt xoa,
Khen bé giỏi quá,
Khuyên bé về nhà,
Kẻo gặp người lạ,
Lại lạc đấy mà.

Bé giằng tay ra,
Trực chỉ phía xa,
Nhìn bông hoa nở,
Miệng bé hát ca,
Chân bước đã xa,
Cha mẹ ở nhà.

Ông lão nhìn theo,
Lòng dạ eo xèo,
Thương thằng cháu nhỏ,
Kinh nghiệm còn nghèo,
Chẳng sợ gieo neo,
Nên vội mừng reo,
Cuộc đời quyến rũ.

Đời ông thấy đủ,
Đắng cay đã dư,
Thất bại lu bù,
Nên trở về nhà,
Bỏ quyến rũ xa,
Vì mệt quá ta.

Cuộc đời người ta,
Tuổi trẻ mộng mơ,
Lúc già sợ quá,
Ngẫm nghĩ thấy ra,
Hạnh phúc là nhà,
Tình nghĩa thiết tha.

Tháng 5/2018

Về đầu trang

Chúc Tết

Thầy Phạm Văn An

Xuân đã về, niềm vui khắp chốn,
Nhớ Tú Xương(1) nay chúc đôi lời :
Mong cầu cho tất cả mọi người,
Ai cũng thấy sáng ngời hạnh phúc.

Riêng mong muốn gia đình VĂN HỌC,
Rực rỡ xuân và mãi mãi xuân.
Trang Văn Học luôn luôn đổi mới,
Để cho tình Văn Học thêm tươi.

Bẩm quý Ông, muốn gì xin chúc,
Có muốn chăng chức rộng , quyền cao?
Tài ba cùng học lực thế nào?
Ghế tổng thống có ngày với tới !

Mong thật đấy, không đùa, chẳng rỡn,
Nòi giống ta thuộc họ Rồng Tiên.
Óc thông minh, lanh lợi nhất miền,
Tất phải thắng anh chàng mũi lõ.
Các Bà nữa, Âu Cơ Quốc Mẫu,
Đẻ cả trăm quả trứng bọc chung.
Sao lại không sinh đẻ tới cùng?
Để nòi giống tràn lan khắp chốn!

Con trai sẽ anh hùng Phù Đổng,
Con gái thì phải giống Nhị Trưng.
Dù sau này, tiếng nói lung tung,
Vẫn giống Việt, dù không chính hiệu.

Bên này chúc giàu sang Phú Quí,
Ở bên kia, cô bác giàu rồi.
Chúc nhiều, nghe lại bảo lôi thôi,
Mong ước cuối : TÌNH QUÊ MẶN MÒI.

Tháng 1/2014 - Bảo Lộc, Việt Nam

(1)Tú Xương có bài Chúc tết, 2 câu đầu là : Chỉ bảo nhau rằng mới với me Bảo nhau rằng cũ, chẳng ai nghe

Về đầu trang

Chút Quà, Trông Chờ

Thầy Phạm Văn An


CHÚT QUÀ

Món quà gói trọn bốn mươi năm
Hương vị quê nhà gửi người xa
Đắng xem ngọt thoảng niềm lưu luyến
Nếm sẽ tìm ra chút mặn mà

***

Thưởng trà nếm vị nơi đầu lưỡi
Hương thơm nhè nhẹ ngấm lòng ai
Thời gian trải nghiệm tình nhân thế
Tĩnh lặng tâm hồn, lẽ đúng sai

TRÔNG CHỜ

Được tin nhắn người về bến cũ
Ông lái đò mòn mỏi chờ trông
Hết đứng ngồi, nhìn cõi hư không
Một tuần lễ dài bằng năm tháng

***

Trách người nhắn vội vàng chi lắm
Lòng nôn nao quấy giấc kê vàng
Khi tỉnh ra, lòng những bàng hoàng
Người trong mộng, hư hư, thực thực

***
Năm cùng tháng con đò bến cũ
Thời gian dài nào có nhớ ra
Bốn mươi năm đủ để nhạt nhoà
Tìm ký ức, hình mờ sương khói

***

Mong muốn lắm một lần được gặp
Xem người nay thay đổi ra sao
Để một hôm, miệng gửi lời chào
Chẳng hối hận, trò xưa đã thấy
Bảo Lộc, 8 tháng 3, 2014

Đà-lạt, 9 tháng 3, 2014

tặng trò cũ Nguyễn Thị Huyền
ngày gặp lại sau 40 năm

Về đầu trang

Chuyện Ngày Xưa

Thầy Phạm Văn An

Ngày xửa ngày xưa
Đang tuổi mộng mơ
Một chiều trong mưa
Bên đường hiu quạnh
Gặp túp lều hoang
Em vội bước vào
Ào ào nước đổ.

Ngỡ ngàng làm sao
Đã sẵn một chàng
Dong dõng cao cao
Hiện diện lúc nào
Em chẳng nhận ra
Chẳng ai chào cả !
Vì chúng xa lạ.

Chiếc áo phong phanh
Lạnh nổi da gà
Em xấu hổ quá
Muốn tránh ra xa
Lều hẹp quá mà
Chẳng biết tính sao
Co ro một góc.

Cởi áo ấm ra
Quàng ngay thân ngà
Chàng vụt bước ra
Miệng huýt bài ca
Mưa vẫn là là
Em nhìn thiết tha
Tim đập rộn rã

Áo đã hong khô
Xếp lại em chờ
Mong gặp người xưa
Bù lại trông chờ
Người đâu bây giờ
Ngẩn ngẩn, ngơ ngơ
Ghi lại thành thơ.

Tháng 5/2017

Về đầu trang

Chữ Tình

Thầy Phạm Văn An


Chữ tình là cái chi chi Đã chi chi, cũng chi chi với tình

Cao Bá Quát
Trên đỉnh Phù Vân (1) vẫn thấy tình,
Lưới tình lồng lộng khắp nhân gian.
Một hôm tình lẻn vào tim nhớ,
Cô gái, chàng trai biết ngẩn ngơ.
Từ đó cuộc đời rắc rối to,
Sắc tức thị Không (2) gợi tò mò.
Sắc không, không sắc tình chi thế ?
Để kẻ đa tình vướng sầu lo.
Tình trước mắt mà nhìn chẳng thấy,
Tình đi rồi, ôm mộng tình si.
Hết đáng ngồi , uể oải bước đi,
Quên chẳng được, rượu vào thêm nhớ !
Địa ngục tình yêu nếm trải chưa?
Thiên đường tình ái vẫn trông chờ.
Hỏi lòng có biết tình chăng nhỉ?
Hỏi hoài, hỏi mãi , tiếng hi, hi .

Bảo Lộc, Việt Nam

(1) Xem lại bài hát Trên đỉnh Phù Vân của Phú Quang (2) Chữ nhà Phật : Cái bảo là có chưa chắc có Cái bảo là không chưa chắc không Ở đây chỉ mượn từ không mượn ý,
để chỉ tình như một cuộc chơi” ư, tình” thú vị.

Về đầu trang

Con Ốc, Cuộc Đời

Thầy Phạm Văn An

Con ốc cõng cái nhà,
Ta cõng nợ đường xa,
Hai ta đều mệt lả,
Đời là thế, xót xa.
Vỏ che thân ốc mềm,
Nợ đeo bám triền miên,
Ốc vùi thân an phận,
Nợ đòi, ta khất lần.

Tháng 11/2018

Về đầu trang

Cuốn Lịch

Thầy Phạm Văn An

Ngày mai là thứ hai,
Bé nghỉ sớm tối nay.
Sáng chuẩn bị đi học,
Kẻo trễ giờ cô la.

Bố cũng đã vất vả,
Cả tuần lễ cơ mà !
Tắt ti vi đi ạ,
Giữ sức mà đi làm.

Ông hàng xóm lai rai,
Nhậu nhẹt suốt cả ngày.
Thứ tư lịch bảo đẹp,
Sẽ mở hàng lấy may.

Bác nông dân xem lịch,
Cày bừa thế là xong !
Chờ thứ năm xuống giống,
Vụ này tránh được giông.

Cô gái vẫn chờ trông,
Suốt tháng bảy mưa dầm.
Mong sao sang tháng tám,
Mùa cốm, đi lấy chồng !

Mọi người mong chủ nhật,
Để có ngày xả hơi.
Bể bơi ta cùng mình,
Rồi la cà shopping.

Tôi bóc lịch cả năm,
Ba trăm sáu lăm ngày.
Ngày nào như ngày nấy,
Chán cuốn lịch quá dày.

Tối nào cũng chưa ngủ,
Ngày cứ tự do trôi.
Cuốn theo cuộc đời tôi,
Buồn đến thế thì thôi !

Thuyền chẳng bến đi đâu,
Không mái chèo để bơi.
Chẳng la bàn chỉ lối,
Tối ngày thế cũng rồi !

Đời chẳng cần đến tôi,
Sinh ra không gặp thời !
Ai nhìn đời tươi vui ?
Tôi thấy đời lôi thôi !

Vậy cần chi cuốn lịch ?
Lịch chỉ là trò chơi !
Hên xui đầy may rủi,
Tại ông trời đấy thôi !

Tôi đòi trời cuốn lịch,
Nhiều ít, tùy trời cho.
Xin trao cả, đừng lo,
Bóc ro ro cho hết !

Cho hết kiếp long đong !
Chẳng còn gì hy vọng.
Có gì mà cầu mong,
Bóc xong tôi nằm chờ.

Bảo Lộc, tháng 1/2015

Về đầu trang

Dáng Xuân

Thầy Phạm Văn An

Xuân đang về, nàng xuân đang tạo dáng,
Có dáng nào hơn được dáng kiều nương ?
Với tâm hồn đang rộn rã vấn vương,
Ở nơi em xuân vẹn cả trăm đường.

Xuân và em, bên nào hơn sắc thắm ?
Em và xuân, ai chọc ghẹo anh cười ?
Hồn xuân mới, phải là em, em nhỉ !
Vì nơi em, xuân gặp dịp khoe tươi.

Tết Đinh Dậu 2017

Về đầu trang

Đa Tình

Thầy Phạm Văn An


Đa tình là dở, Đã mắc vào khó gỡ cho ra

Nguyễn công Trứ
Kiện với ông trời nỗi bất công,
Tình yêu ban phát chẳng cho đều.
Người thì thừa thải, đem vung vãi,
Còn kẻ trực chờ, phận trớ trêu.
Chàng biết mùi yêu từ ấu thơ (1)
Vẫn yêu cho đến tận bây giờ (2)
Khi yêu trăng gió, yêu mây chán (3)
Thấy bóng hồng xa lại thấy thương.
Chàng thấy mùa xuân trong mắt em (4)
Dáng em rực lửa đốt tim hồng (5)
Bẵng quên trần thế vì ai nhỉ (6)
Ôi đẹp làm sao cõi yêu đương.
Rồi đến một hôm chàng nhận ra,
Cõi mê lẫn với giấc mơ nồng (7)
Chàng đi nhặt lại tình rơi vãi,
Ngọn gió heo may cuốn lá vàng (8)
Mùa đông đã đến , lòng tê tái (9)
Sầu nặng tình riêng, mộng tàn phai.
Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ, hồn cô quạnh,
Ai tìm ai đó, có chăng ai (10)
Dựa theo các bài của Nguyễn kim Long, tôi tạm xếp đặt lại thành bài này.
(1) Bài tình ơi ! ngủ yên
(2) Bài ru tình
(3) Bài nhớ trăng
(4) Bài xuân và em
(5) Bài hoa và em
(6) Bài xuân và em
(7) Bài tình mãi thu về
(8) Bài tình mãi đông về
(9) Bài tình mãi đông về
(10) Bài mưa chiều kỷ niệm

Bảo Lộc – Việt Nam

Về đầu trang

Đà Lạt Thì Thầm

Thầy Phạm Văn An

Em trải mênh mông tà áo dài,
Sương mai e ấp đón người xa,
Niềm vui man mác vờn hoa lá,
Tiếng sáo thông reo điệu thướt tha,
Người đi ngày ấy : lòng nhung nhớ,
Một sáng cao nguyên thấy lại ta,
Đâu đây vang vọng hồn quê cũ,
Bỗng thấy tình ta vẫn mặn mà .

Tháng 12/2018

Gửi Bửu Đàn, nhớ hôm về Dalat

Về đầu trang

Đoá Hồng Gai (1)

Thầy Phạm Văn An

Một bông hồng cho người chiến thắng,
Bông hồng này gửi giọng hát hay.
Bó hồng này dành tặng riêng ai?
Tìm chưa thấy người yêu trong mộng!
Lê gót mòn sông dài biển rộng,
Vạn nẻo đường chỉ những thờ ơ.
Rồi một hôm run rủi tình cờ,
Nửa tôi đó ! Bất ngờ e ấp.
Con tim lỗi nhịp lòng xao xuyến,
Ánh mắt dịu hiền, giọng luyến lưu.
Kiếp giang hồ, từ giã cô liêu,
Tình yêu tới : qui y , kẻo muộn.
Kinh nhật tụng : thương yêu luôn niệm,
Giữ giới răn răm rắp mọi điều.
Cầu nguyện cho dáng vẻ yêu kiều,
Cùng hạnh phúc lên ngôi năm tháng.
Hồng hàm tiếu : tình yêu mời gọi,
Nở rộ : Hồng sắc thắm, hương say.
Hồng mãn khai : Tình vẫn ngất ngây,
Trên cành gai : Kìa bông hồng nở(2)

Bảo Lộc, Việt Nam


(1) Đọc Nguyễn hoàng Sơn thấy mệt, vì anh viết nhiều và đa dạng : rồi tôi vẫn tìm ra bóng hồng loáng thoáng trong bài anh. Ở bài anh lại nhớ và nghĩ là tôi (P.V.A) không ưa phái nữ. Chẳng biết nói sao nên làm bài này. Nguyễn hoàng Sơn hiểu ý tôi chứ ! Cám ơn.
(2) Câu phương ngôn Pháp là : “Đừng buồn vì hoa hồng có gai Hãy vui vì trên gai có hoa hồng”

Về đầu trang

Đòi Lại Bài Thơ

Thầy Phạm Văn An

Đôi mắt đẹp cho câu thơ,
Ý theo tà áo, phất phơ nỗi sầu,
Nhớ ai đôi má hồng đâu.
Để tôi chọn được ý đầu bài thơ,
Nụ cười dẫn trọn giấc mơ.
Vần gieo theo nhịp ngây thơ thuở nào,
Ô ! sao thơ lại xôn xao.
Thì ra e ấp dáng em ra vào,
Bài thơ đang độ ngọt ngào.
Bỗng dưng bay mất : Em trao thiệp hồng!
Nhiệm màu hai chữ sắc không,
Ý thơ bỗng cạn, tâm tình đầy vơi.
Hồn thơ bay tới chân trời,
Tìm nơi chốn cũ, gửi lời theo mây.
Tỉnh say, say tỉnh nào hay,
Đòi câu thơ gởi, ý trao những ngày.

Tháng 6.2016

Về đầu trang

Đời

Thầy Phạm Văn An

Một kiếp long đong,
Mi cười vụt tắt,
Thác lệ mênh mông,
Buồn vui lẫn lộn.

Mây trắng lững lờ,
Sương mờ lãng đãng,
Gió đâu thoang thoảng,
Nhẹ tênh cõi lòng.

Về với cát bụi,
Không ngày, chẳng năm,
Hư không vắng lặng,
Một kiếp trả xong.

Tháng 12/2015

Về đầu trang

Đời Vẫn Đẹp Sao

Thầy Phạm Văn An

Đời dài đời chỉ trăm năm,
Riêng anh, anh muốn ngàn năm cuộc đời.
Nhìn đôi mắt híp, miệng cười,
Từ ngày đệ ngũ vẫn tươi, chẳng mờ.
Hỏi anh, anh cứ ỡm ờ,
Loanh quanh triết lý, u ơ trả lời.
Bạn ngồi quán gọi tới chơi,
Ừ đi, ta đến xem người mần chi.
Dù không thích chén li bì,
Gọi anh “bợm nhậu” anh “khì” nhận vơ.
Đời mời gọi , sao đứng trơ ?
Không chơi, cũng cứ nhào vô, mất gì !
Lúc về, vợ hỏi, vợ đì,
- Lông bông như rứa có khi tàn đời !

- Nói năng phải chọn lấy lời,
Cà phê xanh tốt còn đòi hỏi chi ?
Mỗi năm trăm triệu ai bì ?
Sao không hiểu nhỉ, cần gì nữa đây?
Còn ta, ta muốn phây phây,
Người ghen, kẻ ghét , mặc thây cuộc đời. (2)
Có hôm Bắc Đẩu tới mời,
Nam Tào triệu thỉnh, bảo trời gọi lên . (3)
Ông trời nhìn mặt đặt tên,
Suy đi, nghĩ lại, phán liền lời hay :
- Mi cười giống khỉ ăn cay (4)
Chư tiên thượng giới cười hay hơn nhiều.
Lại trông vẻ mặt tiêu điều,
Phán rằng :- Đày tiếp, ra chiều chẳng ưa.
Khi nào thấy sống đã thừa,
“Hì” vang một tiếng, phe lờ trần gian.
Cho xong một kiếp đi hoang,
Cười đi, cười cứ tràn lan, tội gì !
Tháng 12.2014


(1) Gửi Trần văn Đồng, thành viên đệ ngũ B5 ngày nào.
(1) Như anh khai báo với mọi người hôm đó.
(2) Anh từng mắc viêm gan siêu vi C, vì thích cười, nên còn sống nhăn răng đến ngày hôm nay.
(3) Thành ngữ : Khỉ ăn ớt, cười chẳng giống ai.

Về đầu trang

Đời Vẫn Thế(I)

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Già trẻ của Trần Quốc Lăng)

Hôm nay tết được thêm một tuổi,
Bóc lịch cười, ô thật là HÊN.
Dù xác thân có thêm gầy Đét,
Ta thành bậc trưởng lão ngồi Trên.(1)
Tuổi cao, tâm chẳng hề mai Một (2)
Tham, sân, si để gió mang theo (3)
(II)Mỗi ngày thiền, lòng vui hể hả,
Thời gian trôi, ta vẫn tỉnh Queo (4)
Già hay hay trẻ, xá chi cái Tuổi,
Bỏ một bên mọi nỗi buồn Vui.
Ham muốn ư ? làm sao cho Đủ (5)
Rồi cuộc đời (6) ai cũng thế thôi (7)

Bảo Lộc – Việt Nam


Câu (II) Theo triết lý Phật giáo, có thể đổi thành :
-Biết yêu thương, luôn thấy HẢ HÊ theo triết lý Ki tô
-trách nhiệm xong, lòng thấy HẢ HÊ theo triết lý Khổng giáo
(Xin xem lại Mùa xuân cuộc đời của thầy An)
(I) Đời vui hay buồn do ta định. Xưa nay có rất nhiều triết lý về cuộc sống, nhưng triết lý của các tôn giáo lớn vẫn là chủ đạo tùy ta chọn để hướng dẫn cuộc sống.
1) Đông phương tôn trọng người Già. Họ có trách nhiệm với thế hệ sau.
2) Lý tưởng sống không thay đổi và đúng là quý nhất
3) Không vướng vào ham muốn
4) Bình thản trước cái chết
5) Ham muốn thì vô chừng, là nguyên nhân của đau khổ
6) Rồi : Xong rồi, hết rồi – chết.
7) Cùng dưới 3 tấc đất, còn lại cho đời chỉ là “cái tiếng” lưu danh muôn thuở hay lưu xú vạn niên.

Về đầu trang

Đường Đời

Thầy Phạm Văn An

Con đường đầy hoa,
Bướm bay la đà.
Con ong tìm mật,
Cánh cò xa xa.

Ánh dương sáng lòa,
Chiếu rọi phía xa.
Vẫy gọi cùng ta,
Dục đà đi tới.

Người quen, kẻ lạ,
Chen ta từng bước.
Tiến lên phía trước,
Ta yếu lùi sau.

Con đường phong ba,
Nhiều ghềnh thác quá !
Sương khói nhạt nhòa,
Đường lại còn xa.

Con đường dài mãi,
Đâu chờ ngày mai.
Áo đã sờn vai,
Chẳng thể dừng lại.

Đường đời quá dài,
Bước đã mệt nhoài.
Có tiếng thở ra,
Sầu nặng lòng ta.

Đường đời muôn ngả,
Tùy sức lực ta.
Ý chí vươn xa,
Đi tới chăng là ?

Tháng 01/2016

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In