Thơ Thầy Phạm Văn An-2 - VAN-HOC DALAT

Thơ Thầy Phạm Văn An

Thầy Phạm Văn An
bấm vào mục lục trang 2

Em Là
Em Là Cả Bài Thơ
Gà Mẹ, Gà Con
Gió Bên Thềm
Giơ Tay Đếm Vệt Thời Gian
Giữ Giới
Giữ Xuân Ở Lại
Gợi Nhớ Gợi Quên
Hát Hay, Hay Hát
Hát Và Nghe Hát
Hẹn
Hẹn Hò
Hình
Hình Như Ta Đã Quen Nhau
Hoa Đời
Hoa Mưa
Hỏi Khẽ Dòng Hương
Hồn Thơ
Hồn Xuân
Huế Xưa
Huyền Diệu Đợi Chờ
Khúc Sang Mùa
Kiếp Lộc Bình
Kiếp Người
Kỷ Niệm Hồng

Trang 1(A-D)
Trang 2(E-K)
Trang 3(L-S)
Trang 4(T-Y)

Em Là

Thầy Phạm Văn An

Đừng ví em là gió
Cho cảm giác mát lành
Giữa trưa hè nóng nực
Để giải nhiệt đời anh
Đang say cuộc đua tranh

Đừng ví em là trăng
Một vầng trăng lành lạnh
Trong đêm thu tình tứ
Cùng anh mãi ngao du
Dưới sao trời long lanh

Em không là mùa đông
Có bếp hồng sưởi ấm
Túp lều tranh cô quạnh
Giữa giá lạnh thấu xương
Tâm hồn bớt cô đơn

Em chỉ là em thôi
Nửa anh đang tìm kiếm
Khắp sông dài, biển rộng
Thuyền nay có bến đậu
Cô lái đò mừng reo

Đôi ta hợp sức chèo
Dù thác gềnh cheo leo
Anh cùng em dõi theo
Hạnh phúc chờ phận nghèo.

Tháng 10/2016

Về đầu trang

Em Là Cả Bài Thơ

Thầy Phạm Văn An

Đôi mắt đẹp cho đề thơ,
Ý theo tà áo, phất phơ nỗi sầu.
Nhớ ai đôi má hồng dâu,
Cho anh chọn được câu đầu bài thơ.
Nụ cười theo trọn giấc mơ,
Để vần vang vọng ngây thơ thuở nào.
Dáng em e ấp ra vào,
Là hồn thơ nhẹ, nao nao tấc lòng.
Lời thơ đang độ ngọt nồng,
Bỗng dưng nhạt thếch, thiếp hồng em trao.
Tại vì sao ? Bởi vì sao ?
Hỏng bài thơ đẹp, ý say những ngày.

Tháng 11/2017

Gà Mẹ, Gà Con

Thầy Phạm Văn An

Gà mẹ ấp
Nhiệt đủ tầm
Vỏ nứt tung
Chít, chít, chít
Mỏ con con
Mắt tí hon

Chân đá mạnh
Con chui ra
Lông mượt mà
Nhìn chưa xa
Hoa mắt quá
Mệt, mệt là

Một rồi hai
Nở lai rai
Đến sáng mai
Đầy đủ cả
Chạy loanh quanh
Bước đã nhanh
Mẹ đi trước
Con theo sau

Xô ngã nhau
Vì vòi nhặt
Con sâu xanh
Phải chạy nhanh

Cục, cục, cục
Mẹ gọi con
Sợ đi lạc
Xõa cánh tròn
Con tụ lại
Mẹ ấm yêu

Chớ phiêu lưu
Con ghi nhớ
Vì còn bé
Đừng mè nheo
Nhiều hiểm nghèo
Rình rập theo

Mai kia khôn
Chân bước dồn
Cánh bay bổng
Mắt khéo trông
Bầu trời rộng
Nhiều thành công.

Cục, cục, cục
Đây miếng ngon
Hạt gạo tròn
Mẹ nhường con
Tấm lòng son
Tình vuông tròn.
Dắt đàn con
Đi khắp chốn
Hết sân tròn
Dù nắng, mưa
Kiếm vật thừa
Con rất ưa.

Ngày qua ngày
Tháng đủ đầy
Con lớn khôn
Vỗ cánh dồn
Đến nơi nơi
Mẹ thảnh thơi.

Tháng 6/2017

Về đầu trang

Gió Bên Thềm

Thầy Phạm Văn An

Anh bước vào thư viện,
Thấy mắt em nhắm nghiền.
Cạnh chồng sách thật nhiều,
Lẳng lặng, anh ngồi bên.

Bắt chước em, anh thiền,
Nhưng tâm chẳng chịu yên.
Em xả thiền, vào định,
Mắt chớp liền vô biên.

Mở mắt, anh nhìn sang,
Em nở nụ cười vàng.
Tâm hồn anh sáng láng,
Môi em hình cánh hoa.

Thiền xua đi tất cả,
Định níu chặt niềm tin.
Tâm chúng mình hòa nhịp,
Ta định ngày nên duyên.

Hình như em để quên ?
Bước ra ngoài tìm kiếm.
Anh ở lại chờ thêm,
Gió nhẹ thoảng bên thềm.

Tháng 3/2016

Về đầu trang

Giơ Tay Đếm Vệt Thời Gian

Thầy Phạm Văn An

Giơ tay đếm vệt thời gian,
Vệt dài, vệt ngắn dọc ngang mặt mày,
Lấy son tô lại môi, mày,
Son hồng nhăn mặt, cười vành môi khô,
Tóc mềm nay đã thành thô,
Trắng đen xen lẫn, nhấp nhô đầy đầu,
Lệ rơi tuôn giọt âu sầu,
Sao thời gian nỡ khoét sâu vào đời,
Tháng năm cứ thế trôi mau,
Đời người trượt với dốc dài thời gian.

Tháng 12/2018

Về đầu trang

Giữ Giới

Thầy Phạm Văn An


(Nhân đọc bài Tương đồng giữa 5 giới và GPS của thầy Hoàng Khôi)

Chuyện dân gian ngày xưa kể lại,
Có nhà sư giữ giới thật nghiêm.
Một hôm thí chủ lắm ưu phiền,
Tờ mờ sáng, thầy đi tế độ.
Trên đường dài , câu kinh ngài niệm,
Theo gót sư, thân nữ ghẹo trêu.
Cô níu vai, cô giật tà áo,
Kéo liền theo vết ố, cắt phăng.
Việc vừa xong, thầy về am vắng,
Áo cà sa : mảnh vải rách bươm.
Chuyện cũng kể hai thầy tu trẻ,
Lần sang sông gặp nữ yêu kiều.
Bụng muốn qua nhưng chẳng dám liều,
Sư ghé cõng nàng qua sông vắng.
Đường còn xa, hai sư bước lẹ,
Vẫn rầm rì, to nhỏ chuyện tê.
Sư đệ trách : huynh đà phạm giới,
Sư huynh rằng : ta đã quên liền.
Sao đệ lại cứ nghĩ triền miên,
Xả đi, kẻo đem phiền về thất.
Chuyện cũng kể : nhà sư và cọp,
Bác nông dân đuổi hổ kéo co.

- Nhờ xin ngài ném đá giết cho,
- Việc như vậy bần tăng đâu dám.
- Vậy nhờ thấy cầm đuôi hổ giúp,
Nông dân kia nhờ đó thoát thân.
Nguy nan, sư bỗng thấy kề gần,
- Ới ! ai đó, giúp thầy ném đá.
Lời gọi ra, đá rơi lả tả,
Hổ chết liền, thầy niệm : Nam mô (2)
Sư nam kể, khi thầy Thượng Sĩ (2)
Về kinh đô dự tiệc vua ban.
Món mặn, chay, thầy cứ gắp tràn,
Hoàng thái hậu ôn tồn nhắc bảo :
“ Tu ăn mặn, sao thành Phật được,
Giữ giới răn, tâm được bình an “
Nay có kẻ, rau dưa đã chán,
Nên chế thêm các món giả chay.
Tôm cá cua gà thịt ngon thay,
Hương vị mặn, đồ chay thứ thiệt.
Năm câu chuyện, nhiều điều suy nghĩ,
Áo rách tan, áo tội tình chi ?
Ai đúng sai, sư nào ấy nhỉ ?
Hổ chết rồi, ai tội sát sinh ?
Kỹ nghệ chay, Bồ tát biết chăng?
Thầy Thượng sĩ tu hành ngay thẳng ?

Tháng 10/2014


(1) Cốt tủy của mọi hành động, suy nghĩ, thaeo đạo Phật cốt ở trong lòng (tâm) phải thật lòng ( chính tâm ).
(2) Tuệ trung thượng sĩ, đời Trần, thầy dạy của Trần nhân Tông : Ông vua sáng lập thiền phái Trúc Lâm V.N.

Về đầu trang



Giữ Xuân Ở Lại

Thầy Phạm Văn An

Mồng bốn, xuân hết à?
Bình thường lại hiện ra.
Kẻ vào ra vội vã,
Người tất bật gần xa.
Nàng xuân buồn tê tái,
Sắc xuân đâu đã phai!
Ô, người sao khờ dại,
Rầu rĩ để riêng ai?
Xuân ở lại, đừng đi,
Vì chẳng muốn chia ly.
Có xuân, có tất cả,
Nhìn đời, cười hi hi.

Bảo Lộc, ngày hạ nêu7.1.Giáp Ngọ

Về đầu trang

Gợi Nhớ Gợi Quên

Thầy Phạm Văn An

Cứ tưởng xuân qua mộng sẽ tàn,
Nào hay còn mãi chẳng hề tan.
Mờ mờ, ảo ảo, hình xen bóng,
Tiếc tiếc, thương thương nghĩ miên man.
Thôi thì xuân cũ hòa xuân mới.
Đợi đến xuân sau trở lại bàn.
Bảo Lộc, ngày hạ nêu

7.1.Giáp Ngọ

Về đầu trang

Hát Hay, Hay Hát(1)

Thầy Phạm Văn An

Từ thuở xa xưa
Tiếng hát, câu thơ
Khúc nhạc đong đưa
Gợi bao điều nhớ
Gửi nhiều ước mơ

Lơ thơ tơ liễu
Róc rách suối reo
Thác ghềnh cheo leo
Hồn những mong theo
Vũ trụ bay vèo

Hát nữa đi em
Dù đời lạnh tanh
Nhân tình mong manh
Sự nghiệp tan tành
Thơ nhạc song hành

Hát nữa đi em
Tình vẫn ngọt lành
Mộng vẫn còn xanh
Ánh mắt long lanh
Giọng ca lanh lảnh

Hát vang tháng ngày
Giọng hát thật say
Hồn đang ngất ngây
Vũ trụ lộn quay
Ai tỉnh, ta say
Hình bóng để mờ
Quá khứ xa xưa
Một thời mộng mơ
Kỷ niệm lơ thơ
Đầy vui lưu luyến

Ai người hay hát
Ai kẻ hay nghe
Lòng thấy se se
Mắt ướt cay sè
Thở dài khe khẽ

Cám ơn lời ca
Giọng hát thiết tha
Tình luôn rộn rã
Một nẻo Hoàng Hoa
Dù đã bay xa.

Tháng 3/2017

(1)Gửi tất cả lời ca của Văn Học

Về đầu trang

Hát Và Nghe Hát(1)

Thầy Phạm Văn An

Lắng nghe tiếng hát giọng trầm,
Mà như lời cứ rì rầm bên tai.
Nỗi buồn chẳng thể phôi phai,
Thì ra giọng nhắc toàn lời sắc không.
Tâm kinh (2) : đời huống bềnh bồng,
Chữ tình lại ngóng rồi trông cả đời.
Pháp Hoa (3) tường tận mọi lời,
Buồn nhiều vui ít chưa tày gang tay.
Bạc đầu ngồi nghĩ lay hoay,
Thức, tâm (4) hai chữ tỉnh say bẽ bàng.
Tiếng ngân gợi nỗi muộn màng,
Thoáng đâu nhè nhẹ những lời oán than.
Đời là thế : cảnh điêu tàn,
Ngân lên lại rõ muôn vàn đắng cay (5)
Trong lúc tỉnh lẫn khi say,
Làn hơi nồng ấm động lay giấc nồng.
Tưởng rằng mây đã gặp rồng,
Ai ngờ lòng cũng trống không đôi lần.
Thì ra trong cõi trầm luân,
Phận chung ai cũng đôi phần ưu tư.
Thôi thì mặc lẽ thực hư,
Ngoài kia đào đã từ từ hé hoa.
Nào ta cất tiếng vui ca (6)
Mau đi kẻo lỡ xuân già tới nơi.

Bảo Lộc, tháng tết 2015

Chú thích :


(1) Bài này xin gửi Phạm minh Cường, đề bài lấy trong câu thơ của Nguyễn công Trứ. Ai hay hát mà ai hay nghe hát.
(2) Tâm kinh bát nhã ba la mật đa : nêu rõ nỗi buồn của con người là chưa hiểu rõ lẽ vô thường (sắc, không) của vạn hữu.
(3) Kinh Pháp hoa phân tích rõ sự trói buộc với chữ tình chỉ mang lại khổ nhiều hơn vui.
(4) Thức, Tâm : Ý thức và tâm hồn được phân tích tỉ mỉ trong Kinh Hoa nghiêm và trong các luật tạng như duy thức. Các bài hát của Trịnh công Sơn, Từ công Phụng, Ngô thụy Miên.. đề cập phần nào phạm trù này nhưng bế tắc vẫn là bế tắc rồi cho một sự ngậm ngùi.
(5) Chỉ đọc các Kinh hay căn cứ vào ca từ, tôi chỉ hiểu lơ mơ, nhờ giọng hát của Phạm minh Cường, tôi ngấm dần sự huyền vi của Kinh Phật.
(6) Thôi vậy, hãy vui ca khi xuân về, dù chỉ chốc lát vui với lời ca, tiếng hát nhưng cũng tạm đủ để quên đi mọi thứ cần quên.

Về đầu trang






Hẹn

Thầy Phạm Văn An

Nôn nao một lời hẹn,
Lãng đãng tâm đi tìm.
Hư không vẫn im lìm,
Tháng năm mắt ngóng trông.
Lòng người luôn bỏ ngõ,
Điệp khúc hẹn vang xa.
Hẹn người rồi hẹn ta,
Lời hẹn sao thế mà !
Tâm vốn là vô tận,
Hẹn lại luôn vô biên.
Mong mỏi thì triền miên,
Mây bay nhìn cuộc thế.
Mai nở lúc xuân về,
Phượng thắm khi hè sang.
Mà sao hẹn lang thang,
Chẳng nhớ ngày, năm, tháng.

Tháng 12/2014

Về đầu trang

Hẹn Hò

Thầy Phạm Văn An

Cuộc đời là những hẹn hò,
Người yêu hẹn gặp, con đò hẹn đưa.
Lề đường hẹn bước chân thưa (1)
Xe con, xe lớn hẹn đua trên đường.
Giấc mơ hẹn với đêm trường,
Người mơ lại hẹn mộng thường đêm đêm.
Sáng hẹn trưa, trưa lại hẹn chiều,
Canh khuya hẹn ánh yêu kiều rạng đông.
Núi cao vẫn cứ chờ trông,
Sợ mây lỡ hẹn, bềnh bồng nơi đâu ?
Hạt mưa hẹn gió từ lâu,
Cho cơn giông bão làm rầu lòng sông.
Nước nguồn lờ lững về đông,
Hẹn cùng biển cả mênh mông lời thề.
Hoa đào hẹn gió đông về,
Kìa ai lỡ hẹn, bước lê dặm đường.

Tháng 12/2014


(1) Bước thong thả, tản bộ.

Về đầu trang

Hình

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Bóng của Trần quốc Lăng)


I
Đã trót chen chân chốn bụi Đời,
Sao thích màu trăng trắng của Vôi.
Sơn, sơn, phết, phết, khi nhìn Lại,
Cuộc đời thấy bạc bẽo mà Thôi.

II

Để thấy niềm vui giữa cuộc Đời,
Quên đi màu bạc bẽo của Vôi.
Tô hồng, hồng thắm, khi nhìn Lại,
Đòi sẽ vui, vui đến lúc Thôi.

III

Đã lỡ ngêu ngao giữa cuộc Đời,
Thích gì màu bạc trắng của Vôi.
Chọn màu tươi thắm ta tô Lại,
Sẽ thấy cuộc đời bớt Lôi Thôi.

Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang

Hình Như Ta Đã Quen Nhau

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài : Hình như ta đã yêu nhau của STV)

Gặp trong lần chẳng hẹn,
Mắt vô tình gặp nhau,
Tuổi trăng tròn bẽn lẽn,
Anh ngơ ngác, quay đầu,
Ai đứng đó đợi chờ?
Sau giờ em tan học,
Ánh mắt sao dại khờ?
Đuổi dài theo sợi tóc.
Sao lại cùng đường về !
Xác phượng vướng chân em,
Anh lúng túng vụng về,
Ấp úng lời làm quen.
Hồn trên đà bay bổng,
Chàng thi sĩ ngậm xương,
Gửi vần thơ trống rỗng,
Nỗi nhớ nhung lạ thường.
Chúng mình mới gặp nhau,
Hôm đứng bên vệ cầu,
Dăm,ba lời hò hẹn,
Đâu nghĩ chuyện trầu cau.

Bảo Lộc, Việt Nam, 1/11/2013

Về đầu trang

Hoa Đời

Thầy Phạm Văn An


(Gởi Nhị Anh)

Bẩy mươi lăm tuổi, chẳng thấy già !
Mới có năm mươi, sao lại la ?
Bành Tổ trước kia đà ngàn tuổi,
Thì ta cũng phải tuổi sêm, sêm (same)
Già hay trẻ tùy ta cảm nghĩ,
Rên la hoài, sống có ra chi !
Hãy cười vui, tình bạn mỗi khi,
Thiên-đàng-ước không đây là gì !
Trầm luân mãi trong vòng ô trọc,
Cố quên đi món nợ trần ai,
Cuộc liên hoan tháng bảy vừa phai
Hẳn đã thấy Hoa lòng nở rộ ?

VN. Bảo Lộc 28.6.2013

Về đầu trang

Hoa Mưa

Thầy Phạm Văn An

Một cơn mưa,
Chẳng ai ngờ,
Đến bây giờ,
Chẳng tạnh cho.

Bên góc phố,
Hai người chờ,
Một tiếng ho ,
Ai người lo?

Lo cho ai ?
Nào ai nhờ !
Từ nãy giờ,
Vẫn thờ ơ.

Trên vũng nước,
Hạt vẫn rơi,
Bông tơi bời,
Cười khúc khích

Hoa mưa cười,
Héo lòng người,
Mưa ngừng rơi,
Người rẽ đôi.

Tháng 6/2018

Về đầu trang

Hỏi Khẽ Dòng Hương

Thầy Phạm Văn An

Em đẹp não nề,
Tuổi trẻ vẫn mê
Cả trăm năm cũ
Và nghìn năm sau
Em đã khắc ghi
Bao mối tình si ?

Em giữ làm gì
Sóng nước rầm rì
Sao chẳng xóa đi
Mà lạ giữ ghì ?
Hôm nay trở lại
Nhớ ngày thơ dại
Ai ngại riêng mình
Hỏi dòng sông xanh
Vẫn dáng trữ tình
Rằng cho xin lại
Dáng hình người xưa.

Em cứ ơ hờ
Sóng nước vỡ bờ
Thương, nhớ, mong chờ
Biết tìm nơi mô !

Tháng 3/2017

Về đầu trang

Hồn Thơ

Thầy Phạm Văn An


Tôi đến tìm em một chiều mưa,
Giọt mưa, tình đẹp đến không ngờ.
Mưa gọi vần thơ lìa vũ trụ,
Em hiện về trong những bài thơ.

Tôi lại tìm em trong giấc mơ,
Ôi sao ! em đẹp giọt sương mờ !
Hư hư, ảo ảo, hồn vương vấn,
Lạc bước Bồng lai, tôi thấy thơ.

Khi buồn tôi tìm đến vần thơ,
Tôi lại gặp em trong tình cờ.
Đường xa tít tấp, hồn hoang vắng,
Em là bài thơ tôi ước mơ.

Tỉnh ra tôi lại trách tôi khờ,
Lạc mất em rồi, nay tính sao ?
Tính sao ? nào biết sao mà tính !
Chẳng tính họa chăng có lúc nào !

Tháng 3/2016

Về đầu trang

Hồn Xuân

Thầy Phạm Văn An

Mở cửa chào năm mới,

Con cháu lũ lượt vào.
Lời chúc mừng xưa cũ,
Mà lòng thấy nao nao.
Ừ, chẳng hiểu vì sao !
Trẻ lẫn già xôn xao.
Nét mặt thôi buồn não,
À ! Xuân , ôi ngọt ngào .

Bảo Lộc, ngày hạ nêu, 7.1.Giáp Ngọ

Về đầu trang

Huế Xưa

Thầy Phạm Văn An

Vành nón nghiêng nghiêng rẽ nắng chiều
Búp ngà nâng ảo nét đăm chiêu
Huế xưa bừng dậy lay hồn mộng
Thương nhớ liêu trai một dáng Kiều

Tháng 5/2017

(1) 50 năm trước, hình ảnh này rất đổi quen thuộc nhưng nay mất hút. Vô tình bắt được ở vườn hoa Nguyễn Hoàng vào một buổi chiều.

Về đầu trang

Huyền Diệu Đợi Chờ

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Đợi Với Chờ Nào Có Nghĩa Gì Đâu của Trần quốc Lăng)

Em đặt máy, chờ anh gọi nhé,
Đừng để em mòn mỏi đợi Chờ.
Viết cho em suy nghĩ Vu Vơ,
Nhìn nét chữ, lòng em thanh thoát Lắm.
Em vẫn sẵn lời thì thầm TRINH TRẮNG,
Vì mộng đầu, mộng đẹp lắm TÌNH ƠI.
Hôm gặp nhau, ôi vũ trụ tuyệt vời,
Và lòng em cũng lâng lâng chẳng Khác.
Em chẳng ngại, tại sao Ngần Ngại,
Đại dương xa, lòng vẫn như Gần.
Tấm lòng em chẳng chút phân Vân,
Tình ta đẹp vì ta đang vào Mộng.
Có thể anh quên, em vẫn Nhớ,

Nhớ những khi bóng đã về Chiều.
Một mình đối diện với tịch liêu,
Chờ thư anh, sao lâu đến Thế !

Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang

Khúc Sang Mùa(1)

Thầy Phạm Văn An

Giữa cuộc sống vô thường xuân đang đến,
Xuân viên thông cho vạn vật ánh hồng.
Trước Chúa Xuân, xin đừng nói sắc không,
Giao thừa đến, niềm vui lan hoàn vũ.
Vạch mười hai (12) kim đồng hồ chụm lại,
Tiếng chuông chùa trầm ấm báo giờ thiêng.
Âm reo vang lảnh lót tháp nhà thờ,
Cũng là lúc pháo hoa màu rực rỡ.
Đầu cúi xuống, nguyện cầu ơn phước mới,
Bàn thờ đèn lung linh, hương tỏa khói.
Tổ tiên về, con cháu đón xuân sang,
Lạc đâu kia, câu đối đỏ rộn ràng.
Nét phượng bay mơ màng niềm hạnh phúc,
Bà dặn cháu những điều kiêng ngày tết.
Ý mong sao trọn vẹn mọi điều lành,
Ánh bình minh tia nắng mới long lanh.
Gọi muôn loài thức giấc, thưởng xuân về,
Cỏ xanh tươi lả lướt dưới trăng thanh.
Tiếng dạo đầu là tiếng hát loài chim,
Cây căng nhựa bật mầm hoa chúm chím.
Khắp thinh không tràn ngập niềm vui mới,
Mùa xuân đến, nụ cười ai tươi rói.
Nơi xa quê, em có cảm nhận ra,
Thiếu vắng em, xuân mất vẻ mặn mà.
Nhớ giọng em nơi câu hò mái nhị,
Khi ngân dài, lững thững dốc Nam Giao.
Nhớ dáng em mảnh dẻ nét kiêu sa,
Về đây, ta cùng hát khúc xuân ca.
Mời em lĩnh xướng bài ca sang mùa,
Để xuân này ta lại thấy còn ta,
Bốn mươi năm ròng rã nhớ quê nhà.

Bảo Lộc, tháng Tết 2015


(1) Gửi Nhất Anh, khi nghe mọi người hát ( trong phần nhạc của trang VH) tôi lại tưởng tượng một ngày tết nào đó, ở bên này, nơi quê nhà sẽ có một đại hội ca nhạc giống như trước kia Văn Học đã làm. Khác một điều là các ca sỹ, nhạc công đều là học sinh cũ của Văn Học, không phải vay mượn như trước kia.

Về đầu trang

Kiếp Lộc Bình

Thầy Phạm Văn An


Mùa nước nổi,
Lộc bình trôi,
Mênh mông đất trời,
Bềnh bồng nơi nơi.
Đời lãng du sông nước,
Kiếp không nhà vui chơi

Cơn gió thổi
Xô đẩy xô
Vẻ thờ ơ,
Nhìn hững hờ,
Miệng tươi cười,
Giữa đất trời.

Màu tim tím,
Hoa nhớ thương,
Gửi gió sương,
Ai người thương ?
Ai kẻ nhớ,
Ai trông chờ.

Ơ hờ cùng số phận,
Lận đận bước phong trần,
Dấn thân nơi sóng gió,
Bước vào cuộc chia ly
Không một lời tái hẹn
Đi và cứ thế đi.

Tháng 7/2016

Về đầu trang

Kiếp Người

Thầy Phạm Văn An

Vũ trụ xoay vần,
Bốn mùa khép kín.
Xuân, hạ, thu, đông,
Đi rồi lại đến.

Rét rồi lại nóng,
Nắng tàn đến mưa.
Cứ thế đu đưa,
Cuộc đời lóng ngóng.

Sáng, trưa, chiều tối,
Đêm lại triền miên.
Tưởng giấc mơ tiên,
Ai ngờ ác mộng !

Tỉnh ra hỏi tên,
Câu trả lời liền.
Sáng, trưa, chiều, tối,
Hồn ngẩn ngơ thêm.

Đất, nước, lửa, gió,
Thần thức vô viên.
Đặt cho tên người,
Có khắp mọi nơi.

Một con giun đất,
Dẫy dụa trong mưa.
Một con bọ ngựa,
Cú đá bật ngửa.
Một con kiến lửa,
Châm nọc hung tàn.

Qua kiếp luân hồi,
Tôi gặp lại tôi.
Được thế vui rồi,
Dù có lôi thôi.

Tháng 4/2016

Về đầu trang

Kỷ Niệm Hồng

Thầy Phạm Văn An


Gửi cuộc” gặp gỡ Văn Học hải ngoại” San Jose 2013

Dại khờ nhỉ, sao ra khỏi mộng?
Cô đơn dài, lại muốn vào mơ.
Áng mây hồng một cõi đầy thơ,
Tìm lại chút dư hương ngày cũ.
Nhớ buổi diễu hành trong nắng mai,
Sương nâng gót nhỏ, dáng khoan thai.
Vàng bay theo nắng , nâng tà áo,
Tóc thề hong gió, gió vờn mây.
Những buổi tan trường gió hây hây,
Đàn bướm lượn lờ, cánh bướm lay.
Tíu tít chân chim chen cổng hẹp,
Vắng lặng sân trường, chim bướm bay.
Nhớ ai nhỏ nhẹ bên khung cửa,
Ngập ngừng, tay gửi điếu Ruby.
- Còn gói gì kia trong túi nhỏ?
- Me chua, em để chốc nhâm nhi.
Tối dạy về ngang qua góc phố,
Quán vắng bên đường, dáng lô nhô.
Vài chén cà phê, dăm điếu thuốc,
Gió lạnh, đêm dài, giọng nhỏ to.
Buổi học sáng, bài sao chẳng thuộc,
Sổ hiện liền một cặp số không.
Lúc tan trường hết ngóng lại trông,
Xăng tháo cạn, máy nào có nổ!
Nhớ ngày nọ, đang trong đám giỗ,
Miệng tươi cười kể lại chuyện xưa,
“ -Trả bài, em ấp úng , u ơ,
Miệng ngậm ổi, làm sao em đọc”.
Từ viễn xứ, có chàng cô độc,
Về, ôm chầm, kể lể lê thê.
Nhớ mong sao quay quắt gớm ghê,
Nay gặp lại, thỏa lòng mong ước !
Thời vang bóng sao mà tìm được !
Kỷ niệm hồng lãng đãng ngày qua.
Giấc đông niên, nay đã lùi xa,
Xin giữ mãi trong niềm trân trọ

Bảo Lộc – Việt Nam 1/7/2013

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In