Thơ Thầy Phạm Văn An-3 - VAN-HOC DALAT

Tha Thiết Xin Em

Thầy Phạm Văn An

Tôi sẽ xin em một nụ cười
Mỗi khi đời chất đủ chơi vơi
Để tôi tiếp nối niềm mong đợi
Hạnh phúc, dù vơi, lúc cuối đời.

Tôi lại xin em một nụ cười
Khi đời nếm mãi những buồn đau
Để tôi vơi bớt niềm xa cách
Để thấy cuộc đời ta cần nhau.

Tôi chỉ xin em một nụ cười
Thay lời vĩnh biệt lúc chia phôi
Đừng cho nước mắt, sầu thương nhớ
Giữ lại tình ta mãi ngày sau

Mỉm cười như lúc mới quen nhau
Môi cười đầy đặn trước và sau
Vẫn cười tin tưởng lúc xa nhau
Ôi huyền diệu sao một nụ cười !

Tháng 11/2016

Về đầu trang

Tháng 4, Tháng 7

Thầy Phạm Văn An

Tháng 7 người ta sợ,
Gặp ma địa ngục lên
.
Tôi lại thấy buồn phiền,
Khi tháng 4 lại đến.

Đúng là ngày tận thế,
Thời thế đổi nhiều ghê !
Mọi sự rối tung phèo,
Quỉ địa ngục hò reo.

Già rồi vẫn còn nghèo (1)
Đổi mới vẫn ì xèo.
Cuộc sống còn gieo neo,
Lũ tham nhũng cười reo !

Loay hoay trong lối nghĩ,
Mò mẫm con đường đi.
Chậm chân nhiều thời kỳ,
Ta ngủ giấc li bì.

Người đi hia bảy dặm,
Trên đại lộ thênh thang.
Ta đi trên đường làng,
Bao giờ hết lang thang.
Tháng 4 /2018

(1) Câu nói của TT. Nguyễn X Phúc

Về đầu trang

Thì Thôi

Thầy Phạm Văn An

Học hành đến thế THÌ THÔI,
THÔI học vào đời chạy NGƯỢC XUÔI.
NGƯỢC XUÔI cũng chịu khi còn SỨC,
SỨC, tài có đủ, nhưng hết THỜI.
THỜI thế chuyển xoay, lòng người ĐỔI,
ĐỔI thay thì đổi, làm gì TÔI ?
TÔI bị hất văng ngoài cuộc THẾ,
THẾ thì tài sức để LÀM CHI ?
LÀM CHI cũng chẳng hề chi CẢ,
CẢ thế hệ tôi cũng vậy THÔI.
THÔI sao được nhỉ khi còn SỨC ?
SỨC tài càng ra tay đúng LÚC.
LÚC bỉ ta cần ra sức CHƠI,
CHƠI rồi mới biết lôi thôi THẬT.
THẬT giả bon chen, chính với TÀ,
TÀ tà lui bước, thu người LẠI.
LẠI phải đương đầu với kẻ GIAN,
GIAN nan từ đó gian nan QUÁ.
QUÁ độ thời gian, chợt thấy GIÀ,
GIÀ rồi, thôi thế thì thôi VẬY !
VẬY thế thì thôi , thôi thế thôi .

Tháng 11/2015

Về đầu trang

Thiền Gia Ăn Tết

Thầy Phạm Văn An

Vũ trụ lao xao,
Thế nhân ồn ào.
Tâm vẫn chẳng sao,
Tết đến rồi à !
Áo mới mừng xuân,
“Dô, dô” tết đến.
Hít vào, thở ra, (1)
Mùi xuân đâu lạ !
Ăn tết ba ngày,
Làm việc quanh năm.
Mai nở lăn tăn,
Xuân vẫn còn mà !
Ngày rồi lại ngày,
Ba chén vơi đầy.
Xuân tỏa mùi cơm,
Tâm luôn đón tết.

Tháng 1/2014- Bảo Lộc ,VN

(1)Phương pháp thiền chú ý đến hơi thở.

Về đầu trang

Thiền Hành

Thầy Phạm Văn An


(Đi thiền) (Gợi ý từ bài THIỀN của S.V.T)

Trố mắt nhìn đời,
Nào thấy gì đâu !
Rải bước đã lâu,
Nẻo đường vang vọng.
Chân chân, giả giả, (1)
Đang cõi ta bà (2)
Chẳng nói một câu,
Cũng không âu sầu.
Hư không đầy ắp,
Sao lại buồn đau.
Hỏi chi kiếp trước ?
Hỏi gì kiếp sau?
Mải cuộc rong chơi,
Nghĩ chi sự đời.
Mộ phần ai đó?
Mộ phần tôi đâu?
Bỗng chân ngại bước,
Quay đầu tìm tâm.
Đi lạc nơi nao ?
Về với thân nào ? (3)

Bảo Lộc,VN ngày cuối năm 2013


(1) Thật thật, hư hư (Đúng và sai)
(2) Cõi đời
(3) Thiền là đặt tâm trở lại thân : Không suy nghĩ lăng nhăng.

Về đầu trang

Thu Muộn

Thầy Phạm Văn An

Còn chiếc lá cuối cùng,
Bao giờ lá lại rơi ?
Khoan, đừng vội lá ơi !
Níu hơi thu lại với,
Lòng luống sợ chia bôi.
Gió heo may nhạt dần,
Mây lãng đãng về xa,
Màu đậm vàng chiếc lá,
Se se lạnh, lá rơi,
Mùa thu qua thật rồi !
Cây xếp hàng trơ trụi,
Đợi ai, dáng đìu hiu,
Lão già gom cành vụn,
Chờ mùa đông cô đơn,
Lều trống, lửa chập chờn.
Mênh mông buồn vô cớ,
Vô thường, gió thoảng qua,
Chút tiếc thương đọng lại,
Chờ thu sau vậy nhỉ?
Khép lại sầu biệt ly.

Cuối thu 2013 Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang

Thương Nhớ Dòng Hương

Thầy Phạm Văn An

Vẫn nhớ, vẫn thương
Sông Hương tháng ngày
Hôm qua đã vậy
Bây giờ là đây
Nước sông Hương vẫn trong xanh tận đáy,
Sông Hương Giang luôn thong thả vỗ bờ
Con thuyền hờ hững lửng lơ
Mà sao chẳng thấy bóng hình người xưa !
Xưa thật là xưa
Năm mươi năm có lẽ
Bây giờ em đâu?
Nhớ tuổi dại khờ
Ngày tháng bơ vơ
Nay về bến cũ
Gọi mối tình thơ
Sông Hương còn đấy, người xưa đâu rồi ?

Tháng 6/2017

Về đầu trang

Thưở Ban Đầu(1)

Thầy Phạm Văn An

Tình đầu sao chẳng dễ phôi phai,
Thổn thức lòng ai, thổn thức hoài.
Ví như tim đập không cùng nhập,
Vĩnh biệt tình đi, lưu luyến chi !
Mắt nhìn mắt, con tim rộn rã,
Tay trong tay, tưởng chốn Bồng lai.
Cuộc tình lẫn lộn đúng và sai,
Kinh nghiệm sống : mơ dài tỉnh giấc.
Hạnh phúc là đây : hiện tại này,
Mơ là đâu ? mà thực là đây.
Đừng để con tim luôn quấy rầy,
Hãy hưởng lấy niềm vui đáng có.
Luôn đau đáu về miền quá khứ,
Để con tim mãi mãi chia hai.
Đặt lòng mình bên cạnh lòng ai,
Thấy được điều không nên thì phải ?

Tháng 10/2014

(1)Thấy anh Trần quốc Lăng ca ngợi câu : Cái thuở ban đầu… Tôi nghĩ khác nên làm bài này.

Về đầu trang

Tiếng Ễnh Ương

Thầy Phạm Văn An

Đêm vắng lặng,
Bão ngừng la
Trăng mù lòa

Một tiếng rên rỉ,
Hai tiếng tỉ tê,
Kể lể ê hề,
Niềm đau vạn cổ,
Thành bản đồng ca,
Xa xả vang xa.

Giọng ngũ âm, kèn đám ma,
Hay nỗi đau địa ngục tràn nhân thế

Kiếp âu sầu vòng luân chuyển,
Luân hồi quả báo thâm sâu
Đâu cũng như đâu
Bùn sâu, nước đọng
Kêu gào mà chi

Rạng đông đến, giọng buồn tan biến,
Oan nghiệt tìm về cố quận bùn đen
Nỗi buồn trở lại tim đau,
Đời ễnh ương nằm im nơi mộ địa.

Tháng 2/2017

Về đầu trang

Tiếng Tù Và(1)

Thầy Phạm Văn An


Trên trang Văn Học, thấy đâu đó từ “ ngà voi”.
Bài này xin nói rõ vấn đề.


Ngày xưa, hàng tổng (2) có tù và,
Tiếng rền, vang vọng khắp gần xa,
Tin tức, bà con, ai muốn biết,
Lệnh quan, việc nước, vểnh tai nghe.
Riêng việc làng, thằng Mõ ti toe,
Ầm ĩ khắp , thôn trên, xóm dưới.

Giáp bàn dân, tiếng mang “Ti Tiện”
Ăn thật nhiều, rồi hét thật to
Thông cảm cho, lệnh quan sai bảo,
Tớ xin thề :” Có biết chi mô !”

Đừng lầm tớ với anh hàng xóm,
Bụng ăn no, lười biếng, bê tha,
Việc người ta, ngà voi nặng đấy !
Hễ nhờ, liền vác hộ, thật xa.

Nghĩ tủi thân, nhớ thời vang bóng,
Di động rồi “nét, niết” văn minh,
Móc túi ra, vô cảm bấm liền,
Lời đáp lại, nghe : Ôi ! chới với !

Trang Văn Học nhiều người biết tới,
Nhờ tù và, tiếng cả vang xa,
Lời tâm tình, nghe giọng thiết tha,
Tình đồng cảm, hòa chung đồng điệu.

Vậy cứ vác, phổi căng lên thổi
Đến khi nào khắp chốn cùng nơi,
Kẻ nghe rồi, truyền lời mời gọi,
Hội đoàn viên, ta lại chung vui

Cuối thu 2013, Bảo Lộc- Việt Nam

Chú thích : (1) Có 2 câu tục ngữ, ngữ cảnh gần giống nhau, nên gây lầm lẫn. Ăn cơm nhà, vác tù và hàng tổng Ăn cơm nhà vác ngà voi hàng xóm (2) Tổng : đơn vị hành chính xưa, bao gồm nhiều xã, trên tổng là huyện. Tù và : Vật dụng để thổi, làm bằng sừng trâu tiếng trầm và vọng xa

Về đầu trang

Tiếng Võng Đưa

Thầy Phạm Văn An

Kẽo cà, kẽo kẹt một thời,
Bà tôi nuôi mộng trong tôi lớn dần.
Tiếng võng tàn, giấc mơ tan,
Òa lên tiếng khóc, giọng bà ầu ơ.
Nhặt thưa góp lại mộng mơ,
Hồn tôi âu yếm câu thơ cuộc đời.
Vần thơ nối tiếp chẳng rời,
Đan xen trong cả một đời long đong.
Tuổi già những phút thong dong,
Võng đưa gợi lại, tiếng lòng nôn nao.
“Ầu ơ” bà đã mang theo,
Hồn thơ, cháu giữ, bà trao thuở nào. (1)

Tháng 3/2015

(1) Như tôi từng thưa : Chưa bao giờ tôi làm thơ, mà bây giờ lại “thơ thẩn” như vậy, hóa ra thơ đã ngấm vào hồn tôi từ tiếng ru của bà ngày nào. Tiếc là thế hệ sau vắng tiếng ru.
Cũng cám ơn Trần quốc Lăng đã gợi ý cho tôi từ hình ảnh chiếc võng của anh trong bài “ Trở về Dalat”.

Về đầu trang

Tiễn Biệt

Thầy Phạm Văn An

Món nợ trăm năm đã trả xong,
Tiền tài, danh vọng thoát ngoài vòng.
Trắng tay, tay trắng trong cuộc thế,
Đọa đầy, đầy đọa mãi mà chi !

LƯU lại đàn em gương nhẫn nại,
Văn hay (1), Toán giỏi ít ai bì.
NGUYÊN vẹn tấm lòng trao bọn trẻ,
Mộng đã tan rồi, tiễn người đi.


(1)Có lần nói chuyện, thầy tỏ ra rất rành Pháp văn và văn chương Pháp.


Kính dâng hương hồn Thầy LƯU VĂN NGUYÊN
Nhân ngày giỗ 49 ngày, tháng 6, 016
Phạm văn An
bái biệt

Về đầu trang

Tiễn Một Người Đi

Thầy Phạm Văn An

Mưa trời lệ tiễn người đi,
Nỉ non tiếng dế sầu bi lạ thường.
Nhẹ lìa mộng ảo lên đường,
Nương trăng về lại quê hương đời đời.
Ngân dài chuông động lòng người,
Quỳnh hoa ủ rũ một thời sắc hương.

Tháng 1/2015

Về đầu trang

Tìm

Thầy Phạm Văn An

Tìm mình bóng hiện trong gương,
Thấy chăng ảo ảnh vô thường mà thôi.
Dễ gì tìm lại hương môi,
Của ngày xa lắc, cuối trời mưa rơi.
Tìm ngày tháng, quá khứ trôi,
Lờ mờ bào ảnh, bóng xuôi cuối dòng.
Tìm người tri kỷ hiểu lòng,
Quan san cách trở sóng cồn nhấp nhô.
Tìm em, nước mắt cạn khô,
Bên sông, bến vắng, trống trơ con đò.
Cánh buồm khờ dại, lững lờ,
Tìm ngày quá khứ bên bờ tương lai.
Để rồi hình ảnh nhạt phai,
Suốt đời tìm kiếm, cả đời chờ trông.

Tháng 11/2015

Về đầu trang

Tìm Nhau

Thầy Phạm Văn An

Cuộc đời gặp lúc qua sông,
Em dành qua trước, đò đông tôi chờ.
Ai ngờ đứng tận đến giờ,
Tăm hơi mất hút, đôi bờ càng xa.
Thời gian nuôi lớn phôi pha,
Sông thương còn đó, người thương đâu rồi!
Ừ thôi tại số con người,
Tìm nhau trong cõi luân hồi có chăng?

Tháng 6.2016

Về đầu trang

Tính Sổ Cuối Năm

Thầy Phạm Văn An

Xòe tay bấm đốt,
Đếm ngày tính năm,
Lẩn quẩn, loanh quanh,
Vèo bay năm tháng !

Ngoái đầu nhìn lại
Nào thấy gì đâu !
Chỉ những âu sầu
Buồn lo, rên rỉ !

Bao giờ ra đi
Hết cả sân si,
So đo hơn thiệt
Ghì giữ mà chi !

Tháng 11, Bính Thân

Về đầu trang

Tình Cờ

Thầy Phạm Văn An

Tôi gặp lại em thật bất ngờ,
Thấy đời đẹp tựa một bài thơ.
Nương theo từ thuở ngày xa vắng,
Hờ hững mà chi đôi mắt trong!

Mộng từ ánh mắt thuở còn thơ,
Mòn mỏi hồn hoang vẫn đợi chờ.
Nào ai có biết lòng nhung nhớ ?
Hồn đắm, tình say sao mắt cay ?

Cuộc đời phiêu bạt những trả vay,
Say mộng, say tình, men cũng say.
Lấy say khỏa lấp niềm cay đắng,
Nuôi mộng tinh khôi với tháng ngày.

Tháng 4/2016

Về đầu trang

Tình Non Nước

Thầy Phạm Văn An

Người xưa nói : nước Hoàng Hà trôi mãi
Từ trời cao, phiêu dạt tới biển đông (1)
Thương cho ai, đời cứ bềnh bồng
Đi, đi mãi, một đi không trở lại

Nước buồn lòng vì câu thơ cổ,
Tâm tình này ai có hiểu cho ?

Hôm qua, nước đã về thăm lại núi
Răng mây dài, khăn trinh bạch vuốt ve
Núi xanh mừng, đứng lặng im, e thẹn
Vui làm sao vì nước không lỡ hẹn
Khắp sơn khê tắm mát, nước về quê
Mướt xanh, màu hy vọng lại tràn trề
Ai bảo nước quên tình xưa, nghĩa cũ ?

Đừng trách chi cuộc đời luôn phiêu bạt,
Nghiệp nặng nề, sống là để trả vay.
Kiếp nhân sinh, ai người tỉnh người say ?
Số phận nhỉ, con quay búng sẵn ! (2)

Tháng 9/2016
Chú thích:

(1) Câu thơ cổ : Quân bất kiến Hoàng hà chi thủy,
Thiên thượng lai, Bôn lưu đáo hải bất phục hồi.
(Người chẳng thấy nước sông Hoàng từ trời cao chảy xuống.
Trôi khắp nơi đến tận biển Đông, một ra đi mà không trở lại.
(2)Câu thơ trong Cung oán,xem lại bài NHỚ BẠN,tháng 8

Về đầu trang

Tình Xuân

Thầy Phạm Văn An

Mồng 3 lệ tết thầy,
Học trò cũ tới thăm.
Đầu bạc, đầu lấm tấm,
Tóc thầy vẫn đen đen.
Bia mở, rót đầy ly,
Thầy ngăn, sợ li bì.
Trò lờ : xin nâng cốc,
Mừng xuân thôi kệ đi.
Rượu vào, sao thế nhỉ?
Lơ lững chín tầng mây.
Ừ, xuân vui tí tí,
Mừng xuân nào xá chi.

Bảo Lộc, ngày hạ nêu 7.1.Giáp Ngọ

Về đầu trang

Tỉnh Mê

Thầy Phạm Văn An

Trong mơ
Thấy mũ mỉm cười,
Thấy chim thôi hót,
Thấy người nhấp nhô
Ngổn ngang một đống xương khô,
Tỉnh ra, tiếng gọi : thế gian đợi chờ.
Lắc đầu, xin được thờ ơ,
Nhìn miền vô vọng, sợ triền vô minh.

Tháng 10/2017

Về đầu trang

Tỉnh Mộng

Thầy Phạm Văn An

Từ lòng mẹ, ta bước ra,
Lạc mê vào chốn Ta bà thấy đâu.
Tình yêu cho mẹ hôn đầu,
Trái thương kết tụ từ màu thời gian.
Đường gập gềnh, bước đi hoang,
Rồi ta tìm được chữ “không” cho đời.

Tháng 1/2015

Về đầu trang

Tóc Em Rơi

Thầy Phạm Văn An

Lược ngà em chải
Sợi tóc rụng rơi
Kỷ niệm một thời
Ngẩn ngơ tiếc nuối.

Tóc bay khắp nơi
Nụ hôn nào rơi?
Nụ nào còn lại
Công phu tháng ngày
Lững thững rời xa

Thôi em đừng chải
Để tóc ngừng rơi
Nụ hôn đọng lại
Nắng vàng lung linh
Soi nụ hôn xinh

Anh gom tóc lại
Cất giữ tâm tình
Nụ hôn thủy tinh
Quá khứ hiện hình
Hiện tại bình minh
Tương lai chĩu tình.

Tháng 4/2017

Về đầu trang

Tóc Mai Thì Thầm

Thầy Phạm Văn An

Cơn gió nhẹ thoảng qua,
Tóc mai bay la đà.
che mắt bồ câu nhỏ,
Đang nhìn ai thiết tha!
Tim đập nhịp rộn rã,
Nửa ta đó chăng là ?

Chưa gặp đã chia ly,
Vì sao, vì lẽ gì ?
Hình mờ bay vào mộng,
Thao thức suốt canh thâu.
Giọt lệ vương gối sầu,
Bến đỗ sẽ là đâu ?

Tóc mai vờn đôi má,
Con tim nhè nhẹ rung.
Lòng xao xuyến mông lung,
Nhớ ai, nào ai nhớ ?
Để đôi má ửng hồng,
Hồn rơi cõi hư không.

Tóc mai đậu môi xinh,
Nụ cười, Ôi ! hữu tình.
Dành tặng trao ai nhỉ ?
Nụ hôn thuở ban đầu.
Để hoa đời nở rộ,
Tình yêu phải tinh cầu.

Tóc mai kề bên tai,
Luôn thủ thỉ tháng ngày.
Rằng tuổi thơ yêu dấu,
Hoa nở, đẹp đang thì.
Xuân rồi sẽ qua đi,
Níu kéo nào được chi ?

Trời cho người con gái,
Duyên dáng sợi tóc mai.
Sợi ngắn lẫn sợi dài,
Sợi ngắn : niềm mong nhớ.
Sợi dài để dành ai ?
Tình đầu chẳng hề phai,
Mộng theo suốt đêm dài.

Vén lại sợi tóc mai,
Sợi ngắn quyện sợi dài.
Xếp lại sầu thương nhớ,
Ôn lại kỷ niệm xưa.
Sợi tóc mai lưa thưa,
Vẫn mỏi mòn trông chờ.

Tháng 9/2014

Về đầu trang

Tôi Tìm Lại Tôi

Thầy Phạm Văn An

Tôi đứng giữa đời,
Đi tìm lại tôi.
Cuộc đời lôi thôi,
Tìm rồi chẳng thấy,
Nỗi buồn khôn nguôi.

Tôi là ai nhỉ ?
Tỉ mỉ phân ly,
Xem có biết chi ?
Ai là tôi vậy !
Dòng đời vẫn trôi.

Tôi đứa trẻ thơ,
Sống đời ngây ngô.
Bực mình thì khóc,
Hả hê lại cười,
Tôi là thế a ?
Từ tuổi lên 5,
Vùi đầu sách vở.

Đến tuổi 16,
Lờ mờ nhận ra.
Hình bóng quanh ta,
Lòng bỗng thiết tha.
Vẫn còn lớ ngớ,
Chỉ nhìn vu vơ.
Chẳng đá lông nheo,
Sợ mẹ nhìn theo,
Tôi đã hơi già.

Học đã hơi cao,
Nuôi mộng hái sao.
Thành công rõ ràng,
Vui cuộc vẻ vang,
Đường rộng thênh thang.

Hoa bướm rộn ràng,
Mến chiếc bảng đen.
Nói láo nhiều phen,
Tháng ngày loay hoay,
Ờ mà thấy hay.
Rồi có một ngày,
Gió bụi tung bay.
Xã hội cuồng quay,
Xưa, tay cầm bút,
Nay lại cầm bay.
Cầm cán cuốc dài,
Độ nhật qua ngày.
Mệt óc, mỏi tay,
Giật áo vá vai,
Nào ai có hay.
Nhìn ra xã hội,
Nhiều kẻ múa may.
Hoan hô loạn xạ,
Mặc sức mà la,
Tôi đứng phía xa.
Học một bồ chữ,
Chẳng để làm chi.

Rồi có một khi,
Trò báo tin ni,
Vui mừng lâm li.
Rằng trên ter – nét,
Ở trang Văn Học.
Trò cũ tìm thầy,
Vội vã tìm ngay,
Hội ngộ từ nay.
Từ đó mê say,
Viết lách tối ngày.
Khơi nguồn tình cũ,
Nối dòng tâm tư,
Cũng bớt ưu tư.
Tôi lại thấy tôi,
Giữa người quen biết.
Nói điều tha thiết,
Để trước khi chết,
Phỉ nguyện tình xưa.

Bảo Lộc, tháng 6/2015

Tôi Nhìn Lại Tôi

Thầy Phạm Văn An

Tôi nhìn lại tôi những năm dài,
Tạo hóa trêu ngươi, kể cũng tài.
Từ chàng trai trẻ thư sinh rởm,
Nay đã già , nên dở ương ương.
Nhìn hình , thấy bóng, sao buồn lạ ?
Má lõm, da nhăn : Ta đã già !
Mái tóc níu màu đen tuổi trẻ,
Tâm chưa khô cứng, nghĩ rằng may.
Trí còn minh mẫn nên còn viết,
Tháng ngày, thơ truyện vẫn lai rai.
Chỉ tại phó nhòm khi bấm máy,
Tốt chẳng phô ra, xấu lại khoe.
Bực mình, bảo cháu : Ông chụp lại,
Hình xem đắc ý : cũng bằng ai.
Gửi đi, người nhận chê rằng xấu,
Mờ mờ , ẩn hiện vẻ âu sầu.
Thật ra, chẳng hiểu điều cố ý :
Muốn kẻ xem hình chẳng đoán ra.
Rằng trẻ, rằng già, gì cũng được,
Chỉ cần đừng nói : cổ lai hy (2)
Thôi vậy, tùy quyền người quyết đoán,
Khoanh tay, nhìn ngắm thế gian, Hì !
Tháng 10/2014



(1) Ban điều hợp yêu cầu gửi ảnh để làm album. Email tôi nhận được 3 hình : 1 khi trẻ, 2 khi già : Hình Cường chụp cách đây 2 năm, thấy hốc hác, tôi bảo cháu chụp lại, gửi đi bên đó than là mờ, tôi nghĩ thế mới tốt, nên làm bài này.
(2) Người già hiếm gặp xưa nay ( ý nói là đã quá đát nghĩa là gần đất, xa trời)

Về đầu trang

Tờ Lịch Cuối

Thầy Phạm Văn An

Tờ lịch cuối bóc đi,
Cuộc đời đã thiên di.
Chậm nhưng mà chắc nhỉ !
Mồ hoang, ấy đường đi.
Già rồi, chờ cái gì ?
Chờ đổi đời sao nhỉ ?
Đổi đời để làm chi ?
Chẳng bận bịu chi li !
Cũng vẫn là chia ly,
Sầu bi liền tù tì.
Đã hết năm Giáp Ngọ,
Cuối đường con ngựa phi.
Ngoảnh lại xem được gì ?
Chẳng rượu chè li bì !
Giầu sang chỉ tí ti,
Gì cũng chỉ cười khì

Bảo Lộc, tháng 1/2015

Về đầu trang


Trà Xuân

Thầy Phạm Văn An

Chén trà pha sương sớm,
Thoang thoảng hương đất trời.
Vạn vật mặc áo mới,
Chim hót khúc xuân ca.
Ánh xuân lung linh quá,
Lệ hồng giọt nến rơi.
Mai vàng vẻ lả lơi,
Mừng ngày xuân đang tới.
Nào những ai xa nhà,
Đang lạc loài xứ lạ.
Biết chăng xuân đang tới,
Gửi hương trà thưởng chơi !
Bảo Lộc, tháng tết 2015

Về đầu trang

Trăng Biển

Thầy Phạm Văn An

Trăng mênh mông,
Biển mênh mông,
Giữa chốn mênh mông,
Bóng một nàng.
Sóng xô,
Mây phủ,
Nàng đâu nhỉ ?
Dụi mắt, ngỡ ngàng,
Biết hỏi ai !

Tháng 12/2017

Về đầu trang

Trăng Hạ Huyền

Thầy Phạm Văn An

Mùa xuân còn đó hay không ?
Mà nghe gió hạ hơi nồng đâu đây.
Trăng mờ đếm tiếng ve gầy,
Mắt em vẫn biếc tháng ngày như xưa.
Dù cho dâu bể đong đưa,
Lòng em cũng vẫn sớm trưa một miền.
Hạ sang hâm nóng nỗi niềm,
Ừ thôi, kỷ niệm trinh nguyên giữ gìn.

Bảo Lộc, tháng 7/2015

Trăng Nhớ

Thầy Phạm Văn An

Trăng hoang giỗ giấc hồn mê,
Quên ngày, nhớ tháng em về có trăng.
Trăng xưa sáng, dáng em sang,
Trăng nay mờ nhạt cơ hàn vấn vương.
Sợi buồn đan lẫn sợi thương,
Màn sương bàng bạc, thê lương ngút ngàn.

Tháng 12/2017

Trăng Và Thơ

Thầy Phạm Văn An

Trăng rằm đẹp tựa bài thơ,
Khiến lòng ngẩn ngẩn, ngơ ngơ đi tìm.
Chờ thơ, ý vẫn im lìm,
Nàng thơ khẽ bảo : nhìn vầng trăng thêm.
Đăm đăm ánh mắt nhìn lên,
Hình như trăng tỏ thêm vài ý thơ.
Gió bay cành lá đung đưa,
Ánh trăng vơi nửa, ý thơ đâu rồi !
Dòng sông đã cuốn trăng trôi,
Dõi theo trăng, miệng mỉm cười héo hon.
Thề cùng nước, hứa cùng non,
Trung thu năm tới, có trăng tôi chờ

Tháng 9/2015

Về đầu trang

Tuổi Hoàng Hôn

Thầy Phạm Văn An

Tím tái hoàng hôn, tím tái đời,
Mây trôi nước chảy cuộc đời tôi.
Bình minh tắt lịm, trời thôi sáng,
Từ đó hoàng hôn chẳng chịu rời.
Mây chẳng trôi, im lìm một chỗ,
Nắng ngừng soi, giông bão lộn phèo.
Trơ trơ mắt ếch nhìn cuộc thế,
Thế sự thăng trầm, đời nổi trôi.

Muốn thiết tha đời, đời chẳng cho,
Lo lo, nghĩ nghĩ chẳng được gì.
Dù sao đi nữa còn phải sống,
Sao buổi hoàng hôn vẫn kéo dài !

Tháng 01/ 2018

Về đầu trang

Ước Mong

Thầy Phạm Văn An

Em hãy là em tuổi học trò,
Tháng ngày e ấp chuỗi mộng mơ.
Mơ bên bài toán đầy gai góc,
Mộng biến mình trong những bài thi.
Sao lại thoát mình khỏi giấc mơ?
Chông gai, đầy ải đến bây giờ.
Gặp em trong buổi hoàng hôn nọ,
Nhớ dáng hình ai thuở xa xưa.
Vẫn lại gặp em trong giấc mơ,
Cõi thực sao mà xa lắc lơ !
Chẳng nợ lời thề, sao vương vấn ?
Làm sao ? Sao nhỉ ? Đến bao giờ

Bảo Lộc, tháng 5

Về đầu trang



Văn Tưởng Niệm

Thầy Phạm Văn An


Các thành viên Văn Học (Thầy và trò) đã đi xa
(Nhân lễ Vu Lan Giáp Ngọ 2014)

Trời tháng bảy âm u, ảm đạm,
- Tiết thu sang, cây cỏ điêu tàn.
Cảnh vật này, lòng sao cô quạnh,
- Tháng năm dài, thương nhớ tràn dâng.

CHẠNH NHỚ CÁC THẦY,
Mang nghiệp đưa thuyền,
- Thuyền đưa bao chuyến !
Vương duyên dạy dỗ,
- Dạy đã được bao!
Mỗi người một vẻ,
- Trọng trách cao sang,
Tận tụy với nghề,
- Đàn em thành đạt.
Hoài bão cao vời,
- Người sau tiến bước.

NHỚ THẦY XƯA :
Mở một trường, học sinh chen chúc,
- Vì biết trường nức tiếng gần xa.
Thêm trường thỏa nguyện phụ huynh xa,
- Yên tâm gửi con em học tập.
Sương chưa tan, đường còn vắng,
- Thầy đã đến kiểm tra trường lớp.
Đèn đã lên , lớp hết người,
-Vẫn ở lại, chiếc bóng lui cui.
Lo việc dạy dỗ, bài học bài làm chẳng lúc nghỉ ngơi,
-Văn, thể, mỹ tiếp tục đua tranh, kết quả luôn luôn đạt.
Trò thì vẫn tính ham chơi tuổi trẻ.
- Thầy xách roi lùng sục khắp nẻo đường.
Đăm chiêu nét mặt,
- Mong thành tích cao.
Kết quả kỳ thi,
-Thỏa lòng mong đợi.
Đây bảng vàng, tên học sinh Văn Học,
- Dành hạng cao, chẳng ai, chính trường ta.
Thầy rạng rỡ niềm vui,
- Trò ca bài chiến thắng.
Chọn ban giáo chức,
- Nổi tiếng gần xa.
Mô phạm là nền,
- Tư cách nét riêng.
Trí thức đủ đầy,
- Dạy dỗ đến nơi.
Tận tâm chỉ bảo,
- Học luôn tiến đều.
Kinh nghiệm bàn bạc,
- Bài vở ắt hay.
CHO NÊN :
Trò tin, phụ huynh quý,
- Trò giỏi, xã hội khen.

NAY THÌ :
Người đứng đầu đã khuất núi,
- Vài thầy cũng đã đi theo.
Lác đác tuổi trẻ đầu xanh,
- Đều đã theo thầy, vắng bóng.
Đất trời mù mịt,
- Xã hội xoay vần.
Nửa đường đứt gánh,
- Số phận thảm thương.
NHỚ CÁC THẦY :
Xưa :
Cầm bút viết bài văn, con toán,
- Suy tư tìm ý đẹp, lời hay.
Nay :
Cầm cuốc để làm thuê, làm mướn,
- Nghĩ suy kiếm bát gạo, đồng tiền.
Cuộc thế đổi thay,
- Vận nước quay cuồng.
Sách vở ích chi cho cuộc sống,
- Trí thức thì mất giá thảm thương.
Xoay xở đủ đường,
- Triền miên bế tắc.
Cuốc chán thì gánh gồng thuê mướn,
- Đau vai thì bưôn bán qua ngày
Ai có việc, dù khó cố làm,
- Miễn có cơm tạm đủ nuôi thân.
Sách vở để mốc meo,
- Thầy nhìn rơi nước mắt.
Cố bao nhiêu, chẳng làm nên cơm cháo gì,
- Đói theo nghèo, lang thang trên hè phố.
Ngơ ngẩn, ngẩn ngơ nhìn cuộc thế,
- Buồn chán vu vơ, bệnh đến gần.
Các thầy ra đi, ờ cũng phải !
- Chúng tôi ở lại, gắng gượng thôi !
Thảm thương, thương thảm ta cùng kiếp,
- Lay lắt, lắt lay cuộc sống thừa.
LẠI NHỚ KHI XƯA
Tuổi 15, 17 phơi phới xuân thì, tương lai rộng mở,
- Bỗng thời thế đổi thay, giấc mơ tan tành, đường rẽ lối.
Sức trẻ mạnh, gắng công lội ngược,
- Kinh nghiệm nghèo, thất bại triền miên.
Gánh gồng ngoài chợ,
- Bán số dọc đường.
Xe ôm khắp nẻo,
- Phụ lái đường xa.
Cũng có người may mắn, được chân này, chức nọ,
- Nhưng cô đơn lạc lõng luôn chờ, vì phe phái.
Vui là vui vậy,
- Buồn vẫn buồn sao !
KHI ĐÓ GẶP :
Thầy ngơ ngác,
- Trò lặng câm.
Thầy nhìn trò : sao rầu, sao thảm,
- Trò thấy thầy nhiều nét gian truân.
NGHĨ CÓ NGÀY :
Thầy sẽ vui, dù vui chút ít,
- Trò cũng cười, vương chút xót xa.
Nhìn nhau, chẳng nói nên lời,
- Ngoái lại, thở dài mệt mỏi.
Vội chi mấy, lâu ngày gặp gỡ,
- Sao chẳng chờ đến lúc đoàn viên ?
Trách thì trách vậy: Vì tình sâu, vì nghĩa nặng,
- Thương quá, thương nhiều : Tuổi già nhìn trẻ ra đi !
Ở dưới đó, ngậm ngùi ôm mộng vỡ,
- Ở trên này, vợ (chồng) con thương nhớ khôn nguôi !
Thân gửi quê nhà : người quen, kẻ thuộc còn có lần tới viếng,
- Thân ở xa, hiu hắt trăng tà, cô đơn miền đất lạ .
CHÚNG TÔI NAY
May còn sống để nhìn thế sự,
- Các người đi, nhắm mắt có yên ?
NHÂN BUỔI NGÀY RẰM XÁ TỘI VONG NHÂN TRUYỀN THỐNG,
THÁNG BẢY U SẦU, ÂM DƯƠNG GẶP GỠ HIẾM KHI.
Dương thế luống ngậm ngùi,
Xin cõi ÂM về chứng.
LINH THIÊNG XIN PHÙ HỘ ĐỘ TRÌ
Cho trang Văn Học TRƯỜNG TỒN , nêu TRUYỀN THỐNG
Cho sức khỏe mọi người luôn tốt, bền lâu.
Nén TÂM HƯƠNG gửi hồn xa cách,
Lấy ĐẮNG CAY thay rượu xin mời !
Ngậm ngùi nuốt lệ vào trong,
Biệt ly nỗi nhớ khôn cùng.
Xa thì xa đấy
Lòng vẫn gần đây !
Ô HÔ !
THƯỢNG HƯỞNG !
Cẩn bái !

Ngày xá tội vong nhân
Vu Lan- Giáp Ngọ- 2014
Chú thích :

Bài này làm theo thể văn tế, lối cổ,
có biến đổi vài chỗ cho dễ hiểu, dễ đọc.

Về đầu trang



Về Đi(1)

Thầy Phạm Văn An

Chia ly đâu phải biệt ly !?
Hãy về níu lại chút gì còn lưa (2)
40 năm nhiều phai mờ,
Gấp đi, kẻo lại rơi vào cơn mơ.
Bạn bè góc phố đợi chờ,
Quỹ thời gian lại cứ vơi vơi dần.
Về đi sao lại tần ngần ?
Mênh mông nỗi nhớ, sông ngân đôi bờ.
Về đi ta viết bài thơ,
Tìm gương mặt cũ, trong lời yêu thương.
Xóa nỗi nhớ, dừng vấn vương,
Về đi, sao chẳng về đi một lần!


(1) Vì cứ buồn vui mãi khi nhớ lại cảnh tíu tít thăm hỏi trên điện thoại
hôm 10 tháng giêng giữa Tứ Anh và các bạn tại nhà Nguyễn thị Dung.
(2) Còn lại

Về Nghe Em(1)

Thầy Phạm Văn An

Bốn mươi năm đã qua,
Thương nhớ thêm mặn mà.
Bạc đầu trang niên thiếu,
Phôi pha phận má hồng.

Quay đầu, ta gặp ta, (2)
Ngày xưa trường Văn Học.
Ngày ấy trường Văn Khoa,
Bây giờ bóng chiều tà.

Thôi đừng nhiều suy nghĩ,
Ngày qua đủ rầu rĩ.
Em về đi em nhé,
Tình Văn Học, Văn Khoa.

Dù cả vòng trái đất,
Miền cực lạc bao la.
Tình chung bạn một trường,
Ta về, ta gặp ta.

Em về trong da thịt,
Trong mộng mị vu vơ.
Hãy cứ về em nhé !
Tình Văn Học, Văn Khoa.

Em quanh quẩn đâu đây,
Nhớ chăng chuông thuở nào.
Tan học, giờ ra chơi,
Với bao nụ tươi cười.

Sao bao lời nhắn gửi, (3)
Chẳng một lời hồi âm.
Mà vẫn là lặng câm,
Tình Văn Học, Văn Khoa !

Dù còn nhiều bận rộn,
Đường đi lại cách xa.
Mệt mỏi tháng ngày qua,
Nên ngần ngại cất bước ?

Vì trường cũ bạn xưa,
Thuở hoàng kim ngày nào.
Gợi chăng chút nôn nao,
Tình Văn Học, Văn Khoa !

Về trên trang Văn Học,
Đoàn tụ cùng đồng môn.
Góp vài câu chuyện suông,
Kể nỗi nhớ, niềm thương.

Rồi thêm sự vấn vương,
Cho tình bạn thăng hoa.
Vì bàn xưa ghế cũ,
Tình Văn Học, Văn Khoa.

Đây Đà Lạt quê nhà,
Dù thời gian đã qua.
Xóa đi nhiều kỷ niệm,
Vẫn còn lại dấu yêu.

Kìa đường lên Bệnh viện,
Rẽ Hoàng Diệu đầu tiên.
Bậc thang nhiều lưu luyến,
Mái trường , nay tiêu điều !

Rồi lên dốc Chi Lăng,
Dấu xưa nét thầm lặng.
Đọng lại nhiều thương nhớ,
Tình Văn Học, Văn Khoa !

Về nghe, em Văn Học,
Về nghe, em Văn Khoa.
Cho mộng tưởng ngày qua,
Cho tình nghĩa hôm nay.

Truyền thống học hăng say,
Đâu có dễ xóa nhòa !
Dù thời gian phôi pha,
Tình Văn Học, Văn Khoa.
Tháng 7/2014
Bảo Lộc, Việt Nam
Chú thích :

(1) Xúc cảm buổi gặp gỡ Văn Học tháng 3/2014 tại Dalat và nhất là xem Album và Video về “Những gương mặt Văn Học” (2) Nhìn về quá khứ - thấy lại quá khứ (3) Trên “nhắn tin” của Văn Học, thỉnh thoảng tôi vẫn đọc được những lời tìm bạn.

Về đầu trang



Võng Tiên(1)

Thầy Phạm Văn An

Hôm ngồi bên quán Bích Câu , (2)
Thả đong ánh mắt, cổng cao tôi nhìn. (3)
Bướm vờn, hoa cảnh hữu tình,
Kìa như chiếc võng xinh xinh gợi buồn.
Thời gian cùng ngọn gió luồn,
Héo khô kỷ niệm, chập chờn trong mơ. (4)
Trở về quá khứ, trong thơ.
Võng người viễn khách mắc hờ, ngủ quên. (5)
Trong giấc điệp, mộng thấy tiên,
Chàng bay theo mộng, quên miền trần gian.
Vườn thơ rầy vắng tiếng than, (6)
Khiến cho kẻ đợi, lan man tấc lòng.
Một đêm mây trắng , trời trong,
Trăng treo chiếc võng (7) song song tay ngà.
Bên mạc khách (8) giọng ngân nga,
Khúc nghê thường (9) khiến chàng ta quên đường.
Xin một lời đáp tỏ tường,
Rằng sao im tiếng bất thường bấy lâu ?

Tháng 3/ 2015

(1) Gửi Trần quốc Lăng (2) Hôm dự họp mặt của nhóm 74-75 tại quán Bích Câu (3) Cổng vườn hoa Dalat (4) Có một số chậu hoa trên cổng, hoa chết héo khô, tạo thành vòng cung, khiến liên tưởng tới chiếc võng trong bài “ Trở về Dalat”, của Trần quốc Lăng. (5) Tôi nghĩ chiếc võng của TQL có lần đã mắc ở đây để ngắm Dalat. (6) Lâu lắm, không được đọc thơ TQL (7) Trăng lưỡi liềm giống chiếc võng (8) Tao nhân, mạc khách : nhà thơ (9) Điệu múa của chư tiên

Về đầu trang



Vu Vơ

Thầy Phạm Văn An


(gợi ý từ các bài thơ của Đoan Thùy và Hải An)

Chiếc lá bay vèo,
Thở dài nối theo.
Cánh bướm là bay,
Tuổi hồng vui thay.
Đóa hoa hàm tiếu,
Nụ cười rủ rê.
Chim hót mải mê,
Lòng ai rạo rực.
Một hôm :
Cánh hồng bay tới,
Ai gửi bâng quơ,
Câu nói lững lờ,
Để ý mà chi !
Từng tí, từng li,
Gợi mở tim ai,
Tưởng chừng nhạt phai,
Nào ngờ nhớ mãi.
Từ đó :
Vẻ mặt dại khờ,
Mỉm cười vô cớ.
Suy nghĩ vẩn vơ,
Câu nói lửng lờ.
Mơ mộng hão huyền,
Vấn vương lưu luyến.
Thương nhớ đầy vơi,
Hình bóng chơi vơi.
Phải chăng :
Đời như bài thơ,
Ngổn ngang ước mơ.
Tình cảm vu vơ,
Và luôn dại khờ.

VN- Bảo Lộc 13/8/2013

Về đầu trang

Vườn Thượng Uyển(1)

Thầy Phạm Văn An

Đang mãi hiên ngang giữa trận tiền, (2)
Bỗng nhiên anh thoát tục, tìm tiên.
Vườn sao e ấp sau nhà đẹp ?
Kìa dãy đồi xanh, thung lũng hoa !
Thác đổ tầng cao len lõi suối,
Kìa nhà bát giác phía xa xa.
Hỏi khẽ rằng ai, ai thế đó ? (3)
Mỗi khi trăng tỏ , bóng nguyệt sa.

Chú thích :


(1) Khu vườn nhà anh Phạm minh Cường
(2) Trận tiền không phải là ngoài mặt trận, mà theo nghĩa cụ thể : trận chiến tiền tệ, vì anh Cường đã công tác gần 40 năm ở Vietinbank Lâm Đồng, nay rút lui.
(3) Câu hỏi dành cho chủ nhân ngôi vườn khẽ thôi và cũng muốn câu trả lời khẽ.

What Will Be Will Be

Thầy Phạm Văn An

QUE SERA, SERA ?
Ngày mai sẽ ra sao ?
Hỡi đất thấp trời cao !
Hôm nay tôi đang sống,
Sẽ ra sao, ngày mai ?
Không phải ngày hôm nay,
Ngày mai chưa có mặt.
Tối đen vùng trước mắt,
Hứa hẹn gì ngày mai !
Cuộc đời như giòng sông,
Từ cội nguồn con suối.
Cuồn cuộn cuốn về xuôi,
Bao gềnh thác cản lối.
Uể oải một giòng trôi,
Có đau không giọt nước ?
Va đập khắp mọi nơi,
Rồi tan biền biển khơi !
Ngày mai đến với tôi,
Cám ơn ngày sẽ tới.
Để có thêm khoảnh khắc,
Thương yêu với mọi người.
Ngày mai rồi ngày mai,
Cuộc sống vẫn lai rai.
Uổng phí thời gian dài,
Trách trời đã tính sai !
Que sera sera ?
Nghĩ hoài mà không ra !
What will be will be ?
Ngồi chờ chẳng được gì !
Thôi hãy đừng nghĩ suy,
Lại chuốc thêm sầu bi.
Chờ đợi để làm gì !
Hãy cứ thương yêu đi.

Bảo Lộc, tháng 7/2015

Về đầu trang



Xin Chào

Thầy Phạm Văn An


Gửi Tứ Anh

Thưa Cô, Chị hay Bà đây nhỉ ?
Nhớ khi đi, bé tị, tì , ti.
Đến bây giờ thêm được mấy li ?
Dáng hình đó, ngày xưa, vẫn nhớ.
Ngồi trong lớp, không đùa, chẳng nghịch,
(hay nghịch ngầm, tôi chẳng biết chi)
Gọi đọc bài, lí nhí, chẳng nghe !
Chữ viết à ? Nắn nót chi li,
Học lực, so, chẳng hề nhỏ xíu.
Bây giờ đã giàu sang bao tí?
Xã hội tây, vị trí là chi ?
Gia đình, sao, có mấy tí ti ?
Lẩn thẩn nhỉ, liền tì chất vấn.
Xin lỗi nhé, nhớ nhiều nên hỏi.
Cũng chỉ vì ai đó lặng thinh,
Dù sao nên vị nể chút tình,
Lên tiếng nhỉ? Chi, chi cũng chịu.

Ngày cuối năm 2013
Bảo Lộc, ViệtNam

bài đáp của Chử Tứ Anh:

Kính Gửi Thầy Phạm Văn An

Chử Tứ Anh


Được thơ thầy hỏi thăm trò
Quê người, đất khách phải lo trăm bề
Phải chi đường ngắn đi về
Thăm thầy, thăm bạn nơi quê hương nhà
Tuy rằng cách biển bao la
Làm sao quên được quê nhà thân thương
Mong thầy vui khỏe cát tường
Gia đình hạnh phúc thọ trường an khang

Về đầu trang



Xin Em

Thầy Phạm Văn An

Tôi sẽ xin em một nụ cười
Mỗi khi đời chất đủ chơi vơi
Để tôi tiếp tục niềm mong đợi
Hạnh phúc dù vơi lúc cuối đời.
Tôi lại xin em một nụ cười
Khi đời đong đủ những buồn đau
Để tôi vơi bớt niềm cô quạnh
Để thấy trền đời vẫn có nhau.

Tôi chỉ xin em một nụ cười
Thay lời vĩnh biệt lúc chia phôi
Đừng cho nước mắt, sầu thương nhớ
Giữ mãi tình ta đến trọn đời.

Nụ cười tươi rói lúc quen nhau
Nụ cười nguyên vẹn trước như sau
Vẫn cười tin tưởng lúc xa nhau
Huyền dịu làm sao một nụ cười !

Tháng 12/2016

Về đầu trang



Xuân Cả Bốn Mùa

Thầy Phạm Văn An

Vườn địa đàng ta đà đánh mất,
Cõi niết bàn ở tận đâu xa.
Bồng Lai ta tìm cách tạo ra,
Để ngày tháng luôn là HẠNH PHÚC.
Xuân đến à, xuân bao nhiêu tuổi?
Chẳng đợi ngày, cũng chẳng tháng năm,
Người buồn vì không biết vui chăng?
Trời đâu có hạn nguồn hạnh phúc.

VUI MÙA XUÂN
Hoa đào nở, chờ ai mãi thế !
Nụ mỉm cười khi gió đông qua,
Rực trời hồng, đón ánh vàng pha,
Nào ai đó, xôn xao mừng đón.
Niềm hoan lạc tràn lan khắp chốn,
Trẻ tung tăng áo mới thơm mùi.
Tiệc tẩy trần (1) sau những buồn vui,
Bạc phơ tóc, xuân về ha há.

VUI MÙA HÈ
Nắng mật ong sua làn gió thoảng,
Lửa lựu (2) hồng nhễ nhãi mồ hôi.
Ly đầy bia, thần tiên một cõi,
Uống một hơi, cực lạc đầy rồi.
Ba tháng xuân, vui chơi sạch túi,
Đợi hè sang ta lại tăng gia.
Vụ hè thu, thóc lúa đầy nhà,
Niềm Hạnh Phúc ấm no sung túc.

VUI MÙA THU
Gió ban mai lượn lờ, se mát,
Trăng tròn dần, em bé chờ mong.
Đón ông Trăng, chú Cuội, chị Hằng,
Kìa đàn trẻ tung tăng ca hát.
Lúa con gái gọi mùa cốm lại,
Bánh Phu Thê bên lá trầu xanh.
Này ai, người mơ chuyện duyên lành,
Đây là lúc hai người chung lối.

VUI MÙA ĐÔNG
Đông lạnh giá, vây quanh bếp lứa,
Cùng cháu con nói chuyện ngày xưa.
Ngóng đàn con, tóc mẹ bạc phơ,
Cười móm mém, niềm vui xum họp.
Làm việc mãi, quanh năm suốt tháng,
Đến lúc này mới sực nhớ quê.
Dù gần, xa cũng phải tìm về,
Vui họp mặt, người thân, hàng xóm.

Tháng 1/2014,Bảo Lộc-VN


(1) Tiệc tẩy trần : Tiệc rửa sach bụi, Liên hoan
(2) Lửa lựu : Hoa thị lựu màu đỏ nở vào mùa hè chỉ nắng hè gay gắt.

Về đầu trang



Xuân Gọi

Thầy Phạm Văn An

Đếm lại đã bao xuân,
Em chưa về cố quận.
Chia ly từ thuở ấy,
Nay đã thành biệt ly.

Xuân này em về không ?
Mọi người vẫn chờ trông.
Cây mai già còn đó,
Vài chiếc lá, không bông.

Tháng 2/2018

Về đầu trang



Xuân, Hạ, Thu, Đông

Thầy Phạm Văn An

Xuân về có dịp cười khì,
Nghĩ rằng nay ở mai đi mất rồi.
Hạ về oi nóng thấu trời,
Quạt tay phe phẩy, miệng cười méo duyên.
Thu về chọc ghẹo thuyền quyên,
Lão ông hờ hững, Giáng tiên cười trừ.
Đông về hơi thở khò khừ,
Đợi tri âm lại, giã từ ta đi.

Tháng 01/ 2018

Về đầu trang



Xúi Dại Xúi Khôn

Thầy Phạm Văn An

Ôm ấp làm chi lắm mối tình,
Kẻ mơ không được , kẻ ê hề.
À này, chia bớt hay cho chút,
Để kẻ nghèo tình thấy hả hê.
Sa Pa chợ đó tình khan hiếm,
Của lạ miền xuôi, đem bán chơi.
Tây ta tìm kiếm nhiều vô kể,
Của ế, e chừng lại lên ngôi.
Bán ở thế gian rẻ như cho,
Gánh lên thượng giới chắc giàu to.
Tiên cảnh lắm chàng như Lưu , Nguyễn,
Mê tít thò lò, khỏi phải lo.
Nếu còn ế ẩm, tới Mộng mơ (1)
Nhiều khách lơ mơ vẫn trông chờ.
Thung lũng tình yêu (2) người đứng đợi,
Than Thở (3) hồ kia khách đứng trơ.
Ý đã quyết bán sao cho hết,
Bối rối ôm chi mớ bòng bong.
Đem về qua góc hồ xanh biếc,
Nhúng nước HỒ XUÂN lấy lại HƯƠNG.

Bảo Lộc, Việt Nam

(1) (2) (3) Các thắng cảnh của Dalat.

Về đầu trang

Ý Mai

Thầy Phạm Văn An

Mai nở xuân về,
Niềm tin ngày Mai.
Mai đã tàn phai,
Mai vào quá khứ.
Mai chúm chím cười,
Cành Mai hôm nay.
Mai hẹn tương lai,
Nụ Mai còn lại.
Mùa Mai luân chuyển,
Mai vẫn hiện tiền.
Tuyển chọn niềm vui,
Trao kiếp lui cui.
Thay sầu nhân thế,
Còn mãi ngày Mai.

Bảo Lộc, tháng tết 2015

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In