Thơ Thầy Trần Đại Bản - VAN-HOC DALAT

Thơ Thầy Trần Đại Bản


Thầy Trần Đại Bản - (bấm hình xem thêm)

Dalat, Niềm Đau Và Nỗi Nhớ

Thầy Trần Đại Bản


Dalat bây giờ xa quá xa,
Tiếc nhớ, ai không khỏi ngậm ngùi.
Văn Học, Thăng Long, trường xưa cũ,
Đức Trọng, Văn Khoa, nhớ một trời.
Từ chốn lao tù tôi trở lại,
Thành phố u hoài vắng tiếng ca.
Những người bạn cũ, nay đâu cả?
Học trò tản mạn bốn phương xa!
Tôi đi trong nỗi niềm cô quạnh,
Người thấy tôi chào - mắt ngó lơ.
Có lẽ người ta vì quá sợ,
Sợ vì liên hệ, phải làm ngơ?
Một hôm trên bến xe đò xuống,
Người lính năm xưa ngó sững sờ.
Chạy đến ôm tôi, buồn nức nở:
“Đại uý trông gầy, quá khác xưa!
Đại uý làm gì nên tội nhỉ?
Mà sao tù tội đến bây giờ?”
Ba, bốn công an nhìn soi mói,
Vội vàng, tôi nói lãng chặn lời:
“Hôm nào rảnh rỗi anh thăm viếng,
Sẽ cùng tâm sự nỗi niềm riêng.”
Vật đổi sao dời, nay mới thấy,
Vật đổi sao dời, nay mới thấy,
Giáo sư môn toán dạy cùng trường,
Tôi muốn hỏi thăm, thầy ái ngại,
Áo bằng bao cát đã sờn vai!
Xe đẩy, trên yên đầy bao, bị,
Ve chai kiếm sống, kiếp lưu đày!
Buồn gửi vần thơ lên trang giấy,
Nhớ về dĩ vãng, tháng năm trôi.
Nay ta vui sống phương trời mới,
Dalat, dành riêng một góc trời

Powered by SmugMug Log In