Thơ Trần Liên - VAN-HOC DALAT

Thơ Trần Ngọc Liên

lien tran1
Bấm vào các link dưới đây

1.Bắt Ốc Vòi Voi
2.Biết Trả Lời Sao
3.Bình Minh
4.Cám Ơn Thầy
5.Cha Tôi
6.Đi Bộ Leo Núi Lassen
7.Đón Xuân
8.Đợi Chờ
9.Đức Mẹ Dấu Yêu
10.Hái Cherry
11.Làng Tôi
12.Mẹ Tôi
13.MẹTừ Nhân
14.Mít Em Tôi
15.Mùa Giáng Sinh
16.Ngựa Phi Núi Phú Sĩ
17.Nhà Tôi
18.Quê Ta Quê Người
19.Quê Tôi Xưa Và Nay
20.Tắm Sông
21.Tết Quê Hương
22.Thầy Bói Tết
23.Tình Già
24.Xóm Tôi
25.Yêu Thương

Tiếng hát
Tiểu Sử

Bắt Ốc Vòi Voi

Trần Ngọc Liên


Mùa hè bắt ốc vòi voi.
Trời xanh mây trắng nước soi cát vàng.
Thủy triều xuống thấp lên đàng.
Nào xô, nào cuốc, sẵn sàng lên phao.

Bơi phao ra tận cù lao.
Một dãi cát trắng, nhiều sao lỗ tròn.
Thẳm sâu bên dưới đường mòn.
Đưa vòi lên thở lỗ tròn tạo ra.

Đào đào, múc múc thật xa.
Đụng nhầm vỏ ốc, hét la rộn ràng.
Bao nhiêu mệt mỏi không màng.
Giờ đây đă có sẵn sàng của ngon.

Vòi ăn sống, thật ngọt giòn.
Chút bia nhấm nháp đâu còn gì hơn.
Thân ốc rửa cát sạch trơn.
Nấu thành nồi cháo là hơn tuyệt vời.

Thú vui hiếm có ở đời.
Hè về, bắt ốc một thời khó quên.
Vui thay khi kéo ốc lên.
Vừa la, vừa réo ở trên cát vàng.

Vợ chồng Liên Trần
06-08-2017

Về đầu trang

Biết Trả Lời Sao

Trần Ngọc Liên


Mai đây con hết kiếp người.
Làm sao con sẽ trả lời Chúa đây.
Vì con đă hứa kiếp này.
Siêng năng cầu nguyện nhưng nay không còn.

Ngày xưa Mẹ nhắn nhủ con.
Sớm chiều lần hạt, được ơn Chúa Trời.
Thế gian ngắn ngủi tạm thời.
Kiếp sau là chính, muôn đời Chúa ban.

Ngày nay sa ngã lan tràn.
Không nghe lời Chúa, không màng đời sau.
Dù con tội lỗi tới đâu.
Nếu cầu xin Chúa, ngõ hầu được tha.

Dù cho cuộc sống phong ba.
Có Ngài bên cạnh, tránh xa tội trần.
Mặc dầu thất hứa bao lần.
Chỉ cần tin Chúa, có phần đời sau.

Giuse Liên Trần
09-24-2017

Về đầu trang

Bình Minh

Trần Ngọc Liên


Bão táp mây đen, phủ kín trời.
Bình minh ló rạng, khắp nơi nơi
Chim ca ríu rít chào ngày mới.
Sóng gió phong ba, chỉ một thời.

07-07-2018

Về đầu trang

Cám Ơn Thầy

Trần Ngọc Liên


Quê tôi có một người thầy.
Ở vùng cây khế chứa đầy văn chương.
Đó là thầy Độ xứ Mường.
Hằng ngày góp ý và thường giúp vui.

Thầy thường hay viết chuyện vui.
Ai mô cũng biết thầy tui thế nào.
Thầy thường thích hút thuốc lào.
Ai ngang xứ Thọ, nhớ vào quán Nên.

Ghé mua chút thuốc lấy hên.
Tặng thầy để nhớ ơn nên học trò.
Nay trò thì đã ra lò.
Nhớ ơn thầy dạy lòng trò cám ơn.

Trò không biết nói sao hơn.
Chỉ xin Thiên Chúa ban ơn thiêng à.
Vần thơ thầy chỉ hay mà.
Kẻ xem người ngó thật là vui thay.

05-01-2017

Về đầu trang

Cha Tôi

Trần Ngọc Liên


Ngày con còn nhỏ cha đi.
Tuy rằng không nhớ những gì ở cha.
Các anh, các chị kể là:
Gia đình công lớn do cha sớm chiều.

Công cha không biết bao nhiêu.
Làm sao kể hết những điều tri ân.
Cả đời gian khổ lặng thầm.
Ruộng vườn, cày cấy thăng trầm khó khăn.

Cha xưa đi lính Bảo An.
Nước non đóng góp hiên ngang với đời.
Việc nhà, việc nước khắp nơi.
Nuôi đàn con lớn không lời thở than.

Nhớ, công ơn đấng sinh thành.
Cầu xin Thiên Chúa, Thiên Đàng đón cha.
Trời cao đất rộng bao la.
Làm sao đo được công cha thủa nào.

11-07-2017

Về đầu trang

Đi Bộ Leo Núi Lassen

Trần Ngọc Liên


Trời trong mây trắng cây xanh.
Hai ta chống gậy đi quanh núi đồi.
Vừa đi, vừa ngắm mọi nơi.
Thiên nhiên, cảnh đẹp, tuyết rơi phủ đầy.

Mặt hồ tuyết phủ không dày.
Nước xanh như ngọc làm say lòng người
Nơi đây vắng vẽ tiếng cười.
Đôi ta vẫn cứ vui tươi ngắm rừng.

Ước gì xuôi ngược tạm dừng.
Cuối tuần thả bộ ngắm rừng thông xanh.
Ban ngày rảo bước loanh quanh.
Đêm về sao sáng như tranh trên trời.

Mấy ai hưởng được thú đời.
Thiên nhiên tạo hóa của trời ban cho.
Trời cho, thì phải chăm lo.
Giữ gìn, chăm sóc làm cho đẹp hoài.

08-05-2017

Về đầu trang

Đón Xuân

Trần Ngọc Liên


Xuân về, tiếng pháo nổ giòn tan
Nhớ chốn quê tôi, xứ Thọ Tràng
Trẻ nhỏ tung tăng chờ đón Tết
Làng trên xóm dưới, đón xuân sang.

06-26-2018

Về đầu trang

Đợi Chờ

Trần Ngọc Liên


Gió thổi hiu hiu, nhạt nắng vàng
Chiều buông, đứng đợi bóng em sang
Đèn ai bật sáng con đường ấy
Bến cũ chiều phai, chợt bẽ bàng!

06-26-2018

Về đầu trang

Đức Mẹ Dấu Yêu

Trần Ngọc Liên


Chiều nay nghe tiếng chuông vang.
Lòng con nhớ Mẹ xốn xang thuở nào.
Ngày về quê cũ năm nao.
Chẳng ai cho Mẹ trọ vào đêm nay.

Dạ mang Chúa đủ tháng ngày.
Đến khi nở nhụy, khổ thay Mẹ hiền.
Chẳng trong nhà, chẳng ngoài hiên.
Hang lừa tìm đến ở miền ngoài xa.

Trong nguồn ân thánh Ngôi Ba.
Chính là Thiên Chúa tạo ra nhiệm mầu.
Này đây sự kiện ban đầu.
Tin mừng Chúa đến toàn cầu đợi mong.

Bao người tới Mẹ cậy trông.
Cầu xin thoát khỏi long đong phận này.
Mẹ hiền rộng lượng giơ tay.
Cầu bầu giúp kẻ khổ thay khốn cùng.

Thiên thần bay khắp không trung.
Luôn luôn ca ngợi chúc mừng Mẹ ơi.
Trần gian ca tụng khắp nơi.
Đêm ngày nhớ Mẹ dâng lời nguyện xin.

Giuse Liên Trần
Bài này được góp ý của nhà thơ Hoàng Nga và Đậu Thái Hồ.

09-17-2017

Về đầu trang

Hái Cherry

Trần Ngọc Liên


Tháng Năm đi hái cher-ry.
Quả thường chín đỏ mỗi khi mùa hè.
Đường xa một tiếng lái xe.
Tinh sương, hái sớm, khỏe re tối về.

Trên cao chín đỏ nhiều ghê.
Chùm chùm, trái trái thấy mê muốn trèo.
Trời cao mây trắng trong veo.
Bắc thang tay với tay khèo, vói xa.

Ăn no nỏ sợ ai la.
Còn dư ta lại đem ra tính tiền.
Đem về để tặng bạn hiền.
Của tươi ngọt lịm, biếu liền rất ngon.

Hè về thường chạy lòng vòng.
Tìm cây ăn trái, đỏ hồng vườn ai.
Thú này, thích được thấy hoài.
Trên cây nhìn dáng ra oai với đời.

05-29-2017
Bài này được góp ý của nhà thơ Hoàng Nga.

Về đầu trang

Làng Tôi

Trần Ngọc Liên


Hàng năm đến độ tháng này.
Dân làng bận rộn đêm ngày ruộng nương.
Kẻ thì xuôi ngược bán buôn.
Người thì cày cấy ruộng vườn thân yêu.
Làng tôi mưa ít nắng nhiều.
Người dân vất vả đủ điều nắng mưa.
Nhất là vào lúc vụ mùa.
Khi trời hạn hán, nắng mưa không đều.
Làng tôi có tiếng ve kêu.
Vang như tiếng sáo, tiếng tiêu sớm chiều.
Trẻ con bắt dế thả diều.
Tung tăng chạy nhảy trưa chiều đường quê
Bây giờ mỗi độ hạ về.
Lòng tôi thường nhớ mùa hè quê tôi.
Mặc dầu xa cách phương trời.
Nhưng tôi vẫn nhớ cuộc đời dân quê.

06-03-2018

Về đầu trang

Mẹ Tôi

Trần Ngọc Liên


Mẹ tôi vất vả sớm chiều.
Quanh năm làm việc đủ điều nuôi con.
Suốt đời chỉ một ước mong.
Nuôi đàn con dại lớn khôn thành người.

Mẹ tôi tần tảo ngược xuôi.
Chỉ mong thấy được nụ cười đàn con.
Cuộc đời vất vả long đong.
Bao ngày tận tụy nuôi con quên mình.

Nhiều đêm mẹ đă khấn xin.
Khi con đau ốm, một mình ra khơi.
Ngày con vượt biển chơi vơi.
Bồn chồn không ngủ xin Lời ban ơn.

Nhớ ngày thơ dại mẹ ơi!
Dẫn con đi học đến nơi tựu trường.
Dùng dằng ôm cứng mẹ thương.
Không rời nửa bước trên đường làng quê.

Con nay khôn lớn nhớ về.
Mẹ xưa chăm sóc, không hề kể công.
Bây giờ con chỉ cầu mong.
Mẹ nhìn thấy Chúa, thong dong đời mình.

Ngày nay con đã yên bình.
Luôn luôn nhớ lại ân tình mẹ con.
Dù cho biển cạn non mòn.
Đời con mãi mãi một lòng khắc ghi.

Về đầu trang

Mẹ Từ Nhân

Trần Ngọc Liên


Chiều nay ngước mắt nhìn trời.
Lòng con nhớ Mẹ sáng ngời hiện ra.
Mẹ thường nhắn nhủ chúng ta.
Siêng năng lần hạt, tránh xa tội trần.
Khi con gặp phải gian truân.
Con đều xin Mẹ đỡ nâng tháng ngày.
Mỗi khi gặp chuyện không may.
Con xin phó thác trong tay Mẹ hiền.
Khi con gặp sự buồn phiền.
Đọc kinh cầu nguyện Mẹ liền ủi an.
Thế gian chinh chiến nguy nan.
Cầu xin ơn Mẹ, sẽ ban hòa bình.
Mẹ như ánh sáng bình minh.
Cầu bầu cùng Chúa, đầy tình yêu thương.
Mẹ luôn dẫn lối chỉ đường.
Những ai gặp nạn trên dương thế này.
Lối nào dẫn đến đường ngay.
Mẹ thương chỉ dẫn điều hay giữa đời.
Đoàn con đoan hứa một lời.
Kính yêu Mẹ Chúa gọi mời tin yêu.
Giuse Liên Trần

09-21-2017

Về đầu trang

Mít Em Tôi

Trần Ngọc Liên


Mít ai như mít em tôi.
Vừa thơm, giòn, ngọt ăn rồi nhớ ai.
Da xanh, xấu xí, lắm gai.
Ruột hồng, tươi thắm làm trai nhớ dài.

Mít em vừa ngọt vừa dai. 
Lưa thưa vài cọng xơ dài trắng trong.
Mít em không bán hàng rong.
Mít em giữ kín trong lòng thân em.

Mít em, em tưới, em xem. 
Ai ngang, nhớ ghé, nhớ xem em trồng.
Mít em chỉ có ba đồng.
Khách ăn, khách nhớ ai trồng mít ngon.
04-28-2017

Về đầu trang

Mùa Giáng Sinh

Trần Ngọc Liên


Giáng sinh lại đến nữa rồi.
Thời gian nhanh quá, tuổi đời qua mau.
Mới ngày nào đó chăn trâu.
Bây giờ tuổi đã có râu đầm đề.

Giáng sinh thì đã gần kề.
Shop-ping chợ búa bốn bề khắp nơi.
Trẻ con nhộn nhịp vui tươi.
Khoe rằng quà cáp có rồi chưa khui.

Giáng sinh đèn đuốc rất vui.
Nào xanh, nào đỏ bên ngoài bên trong.
Nhà nào cũng rất dễ trông.
Gọn gàng, sạch sẽ chờ mong mở quà.

Giáo đường chuông đổ ngân xa.
Báo tin Chúa đến, đầy tràn ơn Trên.
Người thì đi lễ nữa đêm.
Mong rằng Chúa đến mang niềm an vui.

Hàng năm cuối tháng Mười Hai.
Lòng tôi cảm thấy yên vui trong ngoài.
Bên trong cầu nguyện Ngôi Hai.
Bên ngoài đèn đuốc, vui chơi, nhận quà.

12-21-2017

Về đầu trang






Ngựa Phi núi Phú Sĩ

Trần Ngọc Liên


Đường xa ngàn dặm ngựa phi.
Cỏ non, rừng núi đă đi khắp vùng.
Ngựa ta dạo khắp núi rừng.
Núi đồi Phú Sĩ khắp cùng mọi nơi.

Non sông gấm vóc tuyệt vời.
Hai ta hai ngựa rong chơi tối ngày.
Em sau anh trước vui thay.
Cùng nhau phóng ngựa là hay nhất đời.

Mặc dầu mưa gió đầy trời.
Ngựa ta vẫn tới đỉnh đồi núi non.
Nơi đây nhiều kẻ ước mong.
Tới nơi đỉnh núi, thong dong phóng về.

09-11-2017

Về đầu trang

Nhà Tôi

Trần Ngọc Liên


Nhà tôi nay đã sáu mươi.
Dáng thanh mảnh khảnh vui tươi một thời.
Nhìn xa vẫn thấy cao ngời.
Lại gần thì đã hỡi ơi thấy buồn.

Tóc đen từ biệt đi luôn.
Làm vầng trán rộng chịu muôn nắng trời.
Trán cao thì để em soi.
Trông anh trí thức hơn mọi người thôi.

Xạm da từ thuở có đôi.
Vết nhăn chen lẫn đồi mồi điểm sương.
Hẻm to hẻm nhỏ giăng đuờng
Chân chim dài ngắn trên gương mặt gầy.

Vết nhăn đầu bạc lúc này,
Làm anh lên chức chẳng hay hồi nào. 
Gọi “ông” xưng “bác” lời chào.
Xưng em nghe thật nao nao trong lòng

Mắt tai nay lại không xong.
Kiếng đeo phóng đại để trông tỏ tường.
Tai còn nghe được sương sương.
Mai này trợ thính mười phuơng rõ ràng.

Tai không rõ cũng không màng.
Để không nghe vợ càm ràm nói dai.
Mắt không tỏ cũng không sai.
Vì anh thấy vợ mảy may không già.

Anh còn làm việc dài dài. 
Dù rằng trí lực chẳng tài như xưa.
Sáng chiều con nhỏ đón đưa.
Tối về, anh vẫn say sưa đọc vần.

Gieo vần bằng trắc vang ngân.
Làm cho đầu óc lâng lâng cả ngày.
Vợ anh chữ nghĩa chẳng đầy,
Cùng tung cùng hứng chữ nầy chữ kia

Bạn bè góp ý lia chia.
Làm cho facebook đầm đìa thơ vui.
Đời anh đã hết ngược xuôi.
Làm thơ để nhớ bùi ngùi tình quê.

Thơ tình thì lắm nhiêu khê.
Tả chân sự việc là nghề của anh.
Làm thơ là thú an lành.
Viết hoài mãi mãi cũng thành thơ hay.

Già rồi hoài cỗ đó đây.
Hằn bao kỷ niệm đong đầy không phai.
Biết anh thích đọc thơ dài.
Vài hàng viết tặng nhân ngày lễ Cha.

Thơ bà xã tặng Chủ tịt CLB lục bát thay cho các con 06-15-2017

Về đầu trang

Quê Ta Quê Người

Trần Ngọc Liên


Rừng vàng biển bạc quê ta
Đất đai một tấc, chơ vơ giữa đời
Xứ người biển bạc rừng vàng
trùng trùng vạn mẫu sáng ngời bao la

Quê ta cá chết đầy sông
ngư dân thất nghiệp đói nghèo lầm than
Xứ người cá chất đầy tàu
Đời dân no ấm, an vui ngập tràn

Quê ta hi sinh đời cha
Đàn con củng cố sớm chiều âu lo
Xứ người bình đẳng muôn nơi
Ai làm nấy hưởng dựa trên sức mình

Quê ta lao động vinh quang
lang thang chết đói, nhoc nhằn ai ơi
Xứ người lao động quang vinh
Tiền ra rủng rỉnh, tiền vào thảnh thơi

Quê ta mặc kệ choa ông !

Về đầu trang

Quê Tôi Xưa Và Nay

Trần Ngọc Liên


Quê tôi chỉ có hai mùa.
Nắng đi mưa đến, trôi qua rành rành.
Quê tôi hai xứ lập thành.
Thọ Ninh bên nớ, Đông Tràng bên ni.

Ngày xưa khổ cực ra ri.
Dẫu trời mưa gió vẫn đi cày bừa.
Nắng thời kiếm củi dư thừa.
Để dùng cho đủ hoặc vừa quanh năm.

Ngày nay cày, cấy chẳng tham.
Thanh Long vài mẫu, có trăm ngàn tiền.
Đến mùa, đỏ rực, ngoài hiên.
Chỉ cần vài lứa có tiền xài ngay.

Chuyện đời “dâu – bể” đổi thay.
Thanh Long thế chỗ ruộng cày, nương khoai.
Bây giờ không sợ thiên tai.
Thọ Tràng là xứ có hoài Thanh Long.

05-24-2017
Bài này được góp ý của nhà thơ Bảng Trần. 

Về đầu trang

Tắm Sông

Trần Ngọc Liên


Năm xưa có một cô nàng.
Trốn cha, trốn mẹ cùng chàng nghe ve.
Nghe ve, tắm mát bến Me. 
Ngày ngày bơi lội, trưa hè dưới sông.

Hồn nhiên bơi lội chẳng trông.
Vô tư em cứ thả rông ai nhìn.
Phô ra dưới nắng thân hình.
Có ai len lén đang rình trộm xem.

Nào ngờ hàng xóm thấy thèm.
Thân em đã có người xem thấy rồi.
Bây giờ phải lấy họ thôi.
Luật làng ai thấy thân tôi là chồng.

Anh ơi, đừng ngóng, đừng trông.
Vì chàng hàng xóm đã trồng cây si. 
Anh về đốt tập thơ đi.
Đừng yêu, đừng nhớ, làm chi cuộc tình.

Thế là, đã hết bóng hình.
Bây giờ, em lấy người mình không thương.
Vợ chồng là chuyện khó lường.
Không yêu mà lấy, chuyện thường làng tôi.

05-09-2107 
Bài này được góp ý của nhà thơ Hoàng Nga. 

Về đầu trang

Tết Quê Hương

Trần Ngọc Liên


Hàng năm mỗi độ tháng này.
Lòng tôi bỗng nhớ những ngày thuở xưa.
Xóm làng nhộn nhịp đón Xuân.
Kẻ mua, người bán thêm phần vui tươi.

Én bay khắp cả bầu trời.
Báo tin ngày Tết tới rồi ai ơi
Kẻ đi người đến khắp nơi.
Mong về ăn Tết chung vui gia đình.

Cúc mai đua nở tươi xinh.
Cùng nhau khoe sắc thắm tình Xuân quê.
Bánh chưng, bánh tét đề huề.
Nói lên truyền thống Xuân về quê ta.

Bây giờ tuy ở phương xa.
Nhưng tôi vẫn nhớ quê nhà đón Xuân.
Nhớ lời: "Thịnh vượng, an khang".
Bà con làng xóm xa gần chúc nhau.

01-22-2018

Về đầu trang

Thầy Bói Tết

Trần Ngọc Liên


Năm ni cô sẽ có chồng.
Chồng cô sẽ có một phòng cho cô.
Uống ăn thì chớ có lo.
Vì nhà đă sẵn một lò bánh chưng.

Tết ni cô phải canh chừng.
Hột soàn vàng ngọc kẻ bưng người lừa.
Áo quần thì chẳng phải mua.
Chồng cô chủ tiệm áo quần mới sang.

Tết ni cô sẽ về làng.
Bạn bè quê xóm ca vang đón chào.
Ở quê cô chớ nôn nao.
Bà con đưa đón đăi khao sớm chiều.

Thầy nay đã chỉ mấy điều.
Cô nên móc bóp bỏ nhiều mới phê.
Tiền đô thầy nhận ít chê.
Năm trăm cũng được, thầy đem cúng thần.

02-06-2018

Về đầu trang

Tình Già

Trần Ngọc Liên


Yêu nhau măi măi không rời.
Hay còn được gọi tình tôi quá già.
Bên nhau quấn quýt mặn mà.
Cùng nhau gánh vác việc nhà nhiều năm.
Mặc dầu nhiều việc phải làm.
Hai ta vẫn ngắm trăng rằm bên nhau.
Đề phòng bệnh hoạn ốm đau.
Thể thao, thể dục cùng nhau ngày ngày.
Bây giờ tuổi đã thế này.
Nhưng tình vẫn cứ như ngày xuân xanh.
Dù đời nhiều nỗi khó khăn.
Nụ cười vẫn nở trên vành môi em.
Tháng ngày bệnh hoạn thức đêm.
Em thường bên cạnh trông xem tận tình.
Giúp nhau trong việc khấn xin
Những khi hoạn nạn, gia đình long đong
Đôi ta cùng một ước mong.
Trăm năm vẫn vậy cho tròn yêu thương.
Mặc dù tóc phủ mầu sương.
Xa nhau nữa bước đã thương nhớ rồi.

10-11-2017

Về đầu trang

Xóm Tôi

Trần Ngọc Liên


Xóm tôi bên một dòng sông.
Xung quanh giếng nước, làm nông tưới vườn.
Dòng sông có khá nhiều mương.
Đến kỳ nước lũ, bắt lươn ăn hoài.

Chăn nuôi súc vật mệt nhoài,
Nào gà, nào vịt, nào loài chim sâu.
Trăng lên trời sáng thật lâu.
Gái trai hò hẹn trên cầu La Hương.

Xóm tôi nhiều kẻ muôn phương.
Giúp người, giúp xóm, tình thương đầy mình. 
Người ngang tàng, kẻ thông minh.
Cùng nhau chia sẻ quang vinh ngày ngày.

Xóm tôi có kẻ đàn hay.
Xuân về, văn nghệ, suốt ngày hát ca.
Say sưa sớm tối la cà.
Không làm chỉ biết tà tà quán bia.

Ghé bên nầy nhậu bên kia.
Sáng say, chiều xỉn, lia chia tối ngày.
Làm nông không đợi cơ may.
Quanh năm suốt tháng lo cày ruộng thôi.

Nông dân phải biết nước nôi!
Nếu mà không biết lôi thôi mùa màng.
Xóm tôi là ở Thọ Tràng.
Là nơi xuất phát trai làng nhà nông.

05-31-2017

Về đầu trang

Yêu Thương

Trần Ngọc Liên


Trời xanh mây trắng êm đềm.
Đường dài xa thẳm có em bên mình. 
Hôm nay em thật là xinh.
Nhìn em anh thấy tình mình lên ngôi.

Đêm nay ta sẽ lên đồi.
Sương khuya giá lạnh cùng ngồi ngắm Trăng.
Mặt hồ sóng gợn lăn tăng.
Xa xa mờ ảo sương giăng núi rừng.

Anh như ngọn núi sau lưng .
Em như mây trắng lưng chừng vây quanh.
Bao nhiêu tình cảm chân thành.
Yêu em măi măi an lành bên nhau.

Nhóm cựu nữ sinh Gia Long và Liên Trần
(Trên đường đi Lassen Volcanic National Park-07/24/2017)

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In