Thơ Trần Quốc Lăng - VAN-HOC DALAT

À Ơi, Mẹ

Trần Quốc Lăng


Mẹ cười tha thiết lắm
Mắt Mẹ màu quê hương
Qua vài nghìn năm lẻ
Vàng phai những con đường

Mẹ ru con trưa nắng
À ơi đời tang thương
Giặc bắc phương hung bạo
Lệnh Vua con lên đường

Mẹ ru con khuya ngủ
Lũy tre làng xạm đen
Giặc Tây càn qua ngõ
À ơi đời oan khiên

Mẹ chít khăn mỏ quạ
Cái cò lội đồng sâu
Nuôi cò con khôn lớn
Giờ giữa chợ bêu đầu*

Mẹ già ngồi hong tóc
À ơi bạc giòng sông
Uốn qua nghìn năm lẻ
Cửu Long đến sông Hồng

Mẹ ru đời lam lũ
Tiễn con xuôi Trường Sơn
À ơi con đi biệt
Đi không về Mẹ thương

Mẹ ru lời sỏi đá
Cứng mãi cũng thành cơm
Miền Nam con giữ nước
Anh em, những nguồn cơn

Hai mươi năm bom đạn
Các con Mẹ giận nhau
Hai mươi năm giằng xé
Thân xác Mẹ còn đâu

Trời biên khu gió lạnh
Mẹ goá phụ trẻ trung
Cao nguyên màu tang trắng
Mai đi nhận xác chồng**

Bốn mươi năm im bặt
tiếng súng với tiếng bom
Mẹ giờ loà với lãng
Không nghe chuyện các con

Quê hương giờ sao hỉ
Các con đùm bọc nhau?
Dân mình hiền như Bụt
Đừng nữa nhé, bể dâu

Mẹ run lời muối mặn
Ngực Mẹ là biển Đông
Trường Sơn lưng Mẹ đó
Các con cùng nhau trông

Hôm nay ngày của Mẹ
Thơm một nén hương trầm
À ơi con ru Mẹ
Ngủ nghìn năm thong dong
(quê mình thôi long đong)

Trần Quốc Lăng, 5-2014

* Bà Mẹ Gio Linh, Phạm Duy
** Bài Thương Ca 1, Lê Thị Ý

Về đầu trang

Bài Ca Ngợi Tình Yêu

Trần Quốc Lăng


Tình yêu đã nở
Trong cõi trần ai
Tôi hồn tục lụy
Đong mối tình, đầy

Tình yêu như biển
Giạt gió mưa, về
Vai em nhỏ bé
Tình yêu trầm khê

Tình là vạt nắng
Quàng vai lưng đồi
Tình nghiêng môi xuống
Nồng nàn em tôi

Tình yêu rộ nở
Giữa đêm trăng xanh
Hương đêm thoang thoảng
Nhắc đời qua nhanh

Tình yêu như biển
Ươm mặn môi người
Rồi một ngày buồn
Vỡ xuống hồn tôi

Tình tôi tục lụy
Tìm em nơi đâu
Tóc hờn vai nhỏ
hỏi anh phương nào

Tình mãi đi tìm
Trũng thấp triền cao
Hàng thông thinh lặng
Bao giờ thấy nhau?

Một ngày trong cõi
Trần gian bi ai
Tình lên tiếng gọi
Quẩn quanh buồn, thôi.

Gởi em Hạc Nội Mây Ngàn

Về đầu trang

Đã Lâu Không Thấy Bố

Trần Quốc Lăng


Căn nhà thì ẩm thấp
Bố gầy so hai vai
Con từ phương trời lạ
Bao nhiêu năm lạc loài

Về thăm Bố trời tối
Ngõ ngoằn ngoèo mưa bay
Đèn thưa đường lầy lội
Con đầy lòng sám hối

Đèn trong nhà không tỏ
Ván thưa Bố ngồi dậy
Biết thằng con trở về
Vẫn cúi đầu không nói

Chào Bố dăm ba bận
Chẳng thấy Bố trả lời
Tưởng Bố già tai lãng
Ai ngờ Bố hờn tôi

Ôm Bố vào lồng ngực
Mùi già nua đã tới
Mắt mờ thân còm cõi
Tàn nhang đời đã nổi

Ôm con Bố lặng lẽ
Xiết vòng tay thương yêu
Tay già tay run rẩy
Lệ già rơi thềm chiều

Không gian trầm lặng quá
Căn nhà thì tối om
Bố con mình không nói
Ôm nhau ôm mỏi mòn

Con tỉnh giấc bình yên
Sờ gối gối ướt mem,
(chắc) lệ Bố con mình đã
Đổ nghìn giọt êm đềm.

Đã lâu không thấy Bố 1/1/1998

Về đầu trang

Đêm Mơ Thấy Mẹ

Trần Quốc Lăng


Đêm mơ thấy Mẹ
Võng đưa giận hờn
Khi con hỏi nhỏ
Mẹ có khỏe không?

Mẹ nằm võng nhỏ
Gió mát bờ sông
Đong đưa thơ cổ
Mà lòng mênh mông

Nghe tiếng con hỏi
Dừng hát trả lời:
Khoẻ thì có khoẻ
Nhưng lòng đơn côi

Gật đầu thưa Mẹ
Con lỡ hỏi càn
Lặng im không nói
Mẹ sầu mang mang

Giật mình thức giấc
Mẹ ơi, Mẹ ơi,
Cơn mơ Mẹ ngắn
Mà lòng khôn nguôi.

21/1/94

Về đầu trang

Đêm Mơ Thấy Mình Đã Chết

Trần Quốc Lăng


TÔI ĐI ĐỂ LẠI

Tôi đi để lại nụ cười
Để môi tư lự, để lời nỉ non
Để em tình nghĩa vuông tròn
Để tình huynh đệ, để ròn câu ca
Để còn trời đất bao la
Để chim xoải cánh để gà gáy ran
Để đồng lúa ngát mùa sang
Gió ru tôi ngủ giấc vàng thiên thu.


TÔI ĐI GIỮ LẠI

Tôi đi giữ lại với mình
Nỗi sầu thân thế nỗi tình đa mang
Nỗi quê hương quặn da vàng
Nỗi sông khắc khoải đò ngang tiêu điều
Nỗi nhọc nhằn quán đìu hiu
Nỗi đồng nước lớn nỗi chiều rẫy khô
Nỗi em son phấn thành đô
Nỗi cha nỗi mẹ nỗi mồ khói nhang
Nỗi lòng tôi mãi xốn xang
Chắc không tôi được giấc vàng thiên thu?

Về đầu trang

Đến Phố Người

Trần Quốc Lăng


Tôi đến phố người
Hồi chuông lục lạc
Tôi đến phố người
Đời trưa tẻ nhạt

Tôi đến phố người
Gõ nhịp ung dung
Tôi đến phố người
Người sao ngại ngần

Đi ngang phố người
Cất lời chào gọi
Người trơ mắt nhìn
Lòng sao bất trắc

Đi giữa xứ người
Đời vùn vụt nhanh
Cõi tôi thinh lặng..
..tình trần mong manh!


tặng anh Sanh với bức ảnh Đàn Bò Vào
Thành Phố thật đẹp của anh, 4-2014

Về đầu trang

Lý Sự Khúc

Trần Quốc Lăng



BÓNG


Tôi thấy tôi chạy thốc vào đời
Tay cầm bàn cọ tay bình vôi
Tôi sơn tôi phết rồi ngoảnh lại
Chỉ thấy đời mình trắng trắng thôi.


TÌM DẤU CỘI NGUỒN


Trèo lên núi cao
Đi tìm thân thế
Hỏi chim như thể
Chim hiểu cội nguồn
Bốc một vầng sương
Áp vào thân thể
Sương tan sương tan
Tỉnh rồi cơn mê
(À, đời là thế!)
Trèo lên đỉnh núi
Hỏi cụm mây già
Thấy cội nguồn ta?
Mây trôi lững thững
Ngẩn ngơ chết lặng
Câu trả lời đâu
Hỏi chim chim hót
Hỏi mây mây sầu
Trèo xuống vực sâu
Hỏi thăm suối lạnh
Mi thấy được không
Đời ta yêu dấu?
Suối cười ha hả
Tìm chi đâu đâu
Soi mình đáy nước
Cội nguồn in sâu.
Trèo lên trèo xuống
Hỏi ngắn hỏi dài
Một sớm ban mai
Bỗng đời tàn phai.

Về đầu trang

Mẹ Tôi

Trần Quốc Lăng


Mẹ tôi cười nửa miệng
Rồi mắt nhìn xa xăm
Có nỗi gì trĩu nặng
Trong lòng Mẹ nghìn năm
Mẹ cười hờ hững lắm
Thoảng nét sầu như mây
Ai đi vào cõi Mẹ
mới thấm lòng khôn khuây
Mẹ tôi cười như thế
Tôi biết bởi vì sao
Vì đời con, đời Mẹ
Nhoẻn miệng cười hư hao
Tôi thấy tôi trong Mẹ
Từ vóc dáng nụ cười
Từ tôi, hình bóng Mẹ
Cười nhưng vẫn đơn côi

(Đã lâu không thấy Mẹ
Về với con trong mơ
Mẹ ơi khuya về nhé
Ôm Mẹ tặng vần thơ)

Xem hình Mẹ cũ, tháng 8 năm 2012

Về đầu trang

Ngày Xưa Hoàng Thị

Trần Quốc Lăng


Ngày Xưa Hoàng Thị
Nhà mình vạn dặm
Trường mình xa xôi
Đường chiều lá rụng
Đổ bóng em, tôi
Hỡi người áo len
Mình không chung lớp
Áo em khép hờ
Lòng anh đang lớn
Em ngồi tựa cửa
Nắng ủ bờ vai
trời xanh mây trắng
thả hồn liêu trai
Phố thị huy hoàng
Thông xanh thông xanh
Tình anh như nắng
Ươm mềm cỏ tranh

Đường chiều chung bước
Kẻ trước người sau
Lòng anh hồi hộp
ngang em, bước mau
(Sao em không nói
lời gì với anh
cái người lịch sự
mà hồn lạnh tanh!)
Chiều nay chung lối
Anh ngắt cành hoa
Lòng như mở hội
Chờ em bước qua
Em đi lặng lẽ
Nở nụ cười xinh
Anh người phàm tục
Lặng thinh lặng thinh
(Người gì mà ngốc
không hiểu tình tôi
Ít nhiều thì cũng
chào anh một lời!)
Cứ thế cứ thế
Kẻ trước người sau
Dã Quỳ vẫn nở
Mây vẫn qua cầu

o0o

Bao năm trở lại
Con đường xa xưa
Áo ai còn ướt
Hai mùa nắng mưa
Giờ em biền biệt
Phương trời nào đây
Anh ôm kỷ niệm
Mười ngón tay gầy
Ơi em Văn Học
Chưa từng biết tên
Tình anh côi cút
Vùi giấc đông miên
Ngày xưa phố thị
rực rỡ dáng em
Ngày nay phố thị
Hoàng hôn đời mình
Anh về phố núi
Hát bài Ngọ xưa
bụi đỏ đi rồi…
mưa buồn lưa thưa.

thời áo trắng, (Jan-2014)

Về đầu trang

Ngậm Ngùi

Trần Quốc Lăng


Ta thưởng đời ta một nụ cười
Cho từng phiền muộn nhịp nhàng rơi
Ẩn bóng trăng, lui về quán lạnh
Ngẫm thế nhân rồi ngẫm lại đời
Và cứ vậy, trôi..

Riêng với chị tôi

Về đầu trang

Noel

Trần Quốc Lăng


Đêm nay ngàn sao giăng trên trời tối
Đêm nay người ta miên man trên ngàn lối
Và tôi khói trên tay bước vội
Hòa cùng dòng người để vui một ngày vui
Chuông ngân nga, chuông vang xa
Rót vào lòng người khúc hát đậm đà
Đêm Noel say cơn men
Buốt ở lòng tôi khúc nhạc không tên
Noel này chắc em không còn nhớ
Ngày xa xưa tình đôi ta thật thơ
Anh dìu em lang thang qua phố chợ
Trên môi em nhẹ khúc hát Chiều Mơ
Đường em đi đêm nay yên bình lắm
Có hoa vàng hương ngát nhụy tình yêu
Nhẹ bước chân em, hạnh phúc đến thật nhiều
Đêm tuyệt diệu và hồn em nở rộ

o0o
Tôi trở về khi lũ chim đang rời tổ
Gót chân mòn, sương thấm lạnh đôi vai
Và hỏi lòng có liệu được ngày mai
Cho tình ấy nhạt nhoà theo năm tháng
Đêm mai cũng ngàn sao giăng trên trời tối
Cũng dòng người mệt nhoài trên ngàn lối
Thuốc trên tay, khói mờ lên mắt nguội
Phố vắng này, tôi với bóng chung đôi.

Lang thang, 1980

Về đầu trang

Tạ Ơn Đời

Trần Quốc Lăng


(Đoản nghĩ sau ngày họp mặt
California, mùa Đông 2013)

Cảm ơn nhau với chút niềm vui
Tiếng cười vang với nỗi niềm tôi
Ngày đông mà ngỡ xuân đang ngự
Ấm cõi lòng mùa Giáng Sinh ơi

Năm cùng tháng tận ngồi quanh lại
Đường vắng sương mờ đẫm cỏ cây
Bếp hồng ngồi ngắm nhau, thầm nhủ
Tóc ơi, tóc đã ngả mầu mây

Cuộc vui nào cũng chạm biệt ly
Chào nhau mình nhắn nhủ điều chi
Biết đời mai sẽ hoàng hôn xuống
Ta vẫn cười với nỗi biệt ly.

12-23-2013

Về đầu trang

Thưở Làm Thơ Yêu Em

Trần Quốc Lăng


Thưở làm thơ yêu em,
Mùa Thu chừng đến sớm
Lá rơi vàng sân hè
Rồi Đông về ngủ muộn

Thưở làm thơ yêu em,
Bảy năm dài trăn trở
Sương đọng trĩu cành Lan
Cứ tưởng tình tan vỡ!

Đông về đây rồi em
Áo ai nồng tình cũ
Sương mờ khung cửa sổ
Có ấm vòng tay ôm?

Mưa giăng ngàn hạt bụi
Tình anh như cây xanh
Bảy năm, em bên ấy
Lòng em có như anh?

Thưở làm thơ yêu em,
Tiếng cười thay tiếng khóc
Đời tươi vui thay cho,
tiếng thở dài não nuột

Anh biết bảy năm sau
Đông vẫn về cuối phố
Sương vẫn mờ cửa sổ
Vẫn ấm vòng tay ôm?

Thưở làm thơ yêu em
Bảy năm là bảy phút
Tiếng thời gian nao nức
Ôi thưở làm thơ yêu em.

Về đầu trang

Tình Cầm

Trần Quốc Lăng



Khúc Biệt Ly Thứ Nhất

Nhiều hôm tôi chợt nghĩ đến người
Nói gì cho hết nỗi niềm ơi
Xa xôi mà ngỡ như gần gũi
Tiếng lòng tựa tiếng lá thu rơi


Khúc Biệt Ly Thứ Nhì

Hình như người có nghĩ đến tôi
Tôi nghe từ hơi thở, người ơi
Ngần ngại chi nhau, đời đã lỡ
Hơi thở người hay hơi thở tôi


Khúc Biệt Ly Cuối Cùng

Tháng ngày rồi theo lá, qua mau
Rơi cuối đời ta cuối nẻo sau
Kiếp này duyên đã không lần lửa
Kiếp sau xin giữ lại đời nhau

Về đầu trang

Tôi Ru Anh Ngủ

(Trịnh Công Sơn)

Trần Quốc Lăng


Tôi biết rồi đến lúc
Tôi phải hiểu điều tôi cần phải hiểu
Một vì sao, sáng một thời, rạng rỡ cho loài người
rồi tắt.

Đất nước anh
Chiến tranh với muôn vàn khuôn mặt
Hận thù chất chồng và bạt ngàn nước mắt
Những cuộc tình bứt rứt, những con đường đứt đoạn
Chiến tranh ơi, bom đạn nổ quê hương

Mẹ Việt Nam
là cô gái đương thì hay răng long tóc bạc
là chứng nhân của đau buồn và tan tác
Cuộc đời bà, đời phảng phất khói nhang

Chào anh nhé, ơi người anh thao thức
Có chưa anh một đất Việt thương yêu?
Anh nằm xuống liềm trăng còn hỏi nhỏ
Thao thức tôi đêm cũng phải tiêu điều

Tôi đã sống nửa cuộc đời bằng máu
Máu ông cha cho tôi đến ngày nay
Nửa đời khác lửa lòng tôi lớn dậy
Yêu nước tôi qua trầm bổng nhạc này

Tôi phải thấy những điều tôi phải thấy
Một vì sao lịm tắt giữa trời đêm
Tôi phải nhận dù tôi không muốn nhận
Luân hồi kia anh nằm xuống êm đềm.

Ngày nghe tin anh mất, 4/4/2001

Về đầu trang

Ơi

Trần Quốc Lăng


Đứng trên bục lớp bài không thuộc
Nhìn xuống bạn bè sao chơi vơi
Mắt em dìu dịu màu thông cảm
Quên làm sao được, mắt huyền ơi!
Chào cờ, một lũ học trò giặc
Xếp hàng ngọ nguậy như đám Rươi
Đùng đùng trống điểm, cờ tung gió
Làm sao quên được, thẳng hàng ơi!
Trường mình không có hàng Phượng thắm
Chỉ có môi em ửng đất trời
Gió bay bụi đỏ vương vai áo
Quyện với chân dài, ẩn hiện ơi!
Ào như lũ kiến, mình tan lớp
Cổng trường hàng quán cóc với xôi
Em cho chiếc bánh đời ngọt lịm
Hạnh phúc êm đềm cóc ổi ơi!
Phấn trắng bục cao, thầy sang sảng
Lưng còm xe đạp nắng xa xôi
Cút kít cho đời trò tươi sáng
Quá đỗi thương nhiều, cũ kỹ ơi!
Ở chỗ nhân gian không thể hiểu
Ta về màu tóc điểm màu vôi
Ký ức dậy lên thời trai trẻ
Lòng trùng lên tiếng: mái trường ơi!

Về đầu trang

Ước

Trần Quốc Lăng


Khuya nay anh sẽ về chốn cũ
Cất diều lên vun vút trời xanh
Có em tựa má chiều đê vắng
Gió với diều đưa giấc mộng lành

Ngồi lên em xe ta đạp, cũ
Mà tình mình mới tựa vết lăn
Mưa ơi đừng nhé, đừng xoá vội
vết xe yêu dấu buổi vĩnh hằng

Khuya nay anh sẽ về chốn cũ
Trường làng ta tìm lại thơ ngây
Em ạ gốc Đa già trăm tuổi
Hằn dấu tên nhau đến vạn ngày

Đi nhé với anh vào lớp học
Ô kìa chỗ ấy vẫn cây đinh
Áo mới, em vương rồi em khóc
Rách cả lòng anh, ướt mối tình

Khuya nay nhất định về chốn cũ
Lì lợm soi mình dưới bến sông
Bến cũ đợi đò, con nước lặng
Để hồn ta chìm dưới mênh mông

Không có đò sang, anh vẫn thở
lời tình để gió chuyển vai đi
Bên kia sông, nếu em có nhớ
Hát vui lên, tình thưở xuân thì

oOo

Đã nhiều đêm anh về chốn ấy
Đã nhiều đêm biền biệt bóng em
Tỉnh giấc, lòng còn bao ước nguyện
Trời vào Thu, vụt chiếc lá qua thềm

Về đầu trang

Viễn Du

Trần Quốc Lăng


Con bước chân đi một buổi chiều
Hành trang Mẹ gói chỉ bấy nhiêu
“Con đi lòng Mẹ mờ sương khói..”
Người nói bờ sông nước tịch liêu

Hôm nay con đứng ở sông này
Sóng nước vỗ về mây nhẹ bay
Hình bóng Mẹ nhòa cùng mây nước
Giọt nước mắt nào thoáng đâu đây.


Ngày nói lời từ giã Mẹ, lang thang ra
bãi bể đầu ghềnh tìm đường vượt biển


Băng Thanh ngâm

Về đầu trang


Bài Ru Ca Mất Mẹ

Trần Quốc Lăng


*Khi mà trời đang từ từ xa dần lòng đất
Là lúc Mẹ nằm sâu trong cơn đau
Mồ hôi ướt vầng tóc thu lác đác
Có ngọn dài ngọn ngắn đẫm trong nhau

Khi mà trời và đất đang dành nơi Mẹ ở
Là lúc con ngồi ôm Mẹ trong tay
Cũng là lúc con tìm nơi thanh vắng
Hét oà lên cho thỏa ngực tim này

Đêm tĩnh mịch cơn đau hành hạ Mẹ
Thuốc cũng nhiều, chỉ còn lại xương thôi
Vuốt tóc dỗ dành con xoa lưng Mẹ ngủ
Nhớ Mẹ ru xưa, ru một kiếp luân hồi

Ngủ đi Mẹ, ngủ ngàn năm đi Mẹ
Biết đâu chừng kiếp khác thảnh thơi hơn
Đêm vắng lặng, đêm ễnh ương không ngủ
Nghiến răng kêu như san sẻ canh buồn

Khi mà trời vẫn từ từ xa dần lòng đất
Khi mà ngày mất Mẹ chỉ quanh đây
Cũng là lúc tình con ngàn thương mến
Phủ cả không gian ngập Mẹ thân gầy

Khi mà trời với đất đang từ tâm đón nhận
Mẹ phiêu lưu vào thế giới bên kia
Thì Mẹ nhé cho con lời ước nguyện
Một lần thôi ở giữa khoảng chia lìa

Rằng thưa Mẹ tha tội con nhe Mẹ
Như vạn lần Mẹ từng đã thương yêu
Con biết lắm mười con không nuôi được
Một Mẹ thôi, một Mẹ buổi xế chiều

Thì thôi Mẹ, ngủ ngàn năm đi Mẹ
Ru Mẹ đây con tan nát lòng con
Nghìn năm sau rồi ai mất ai còn
Ai chuộc được lỗi lầm khi Mẹ mất

Khi mà trời với đất đang bắt đầu cơn giông tố..

À ơi,

Trời mưa bong bóng bập bồng
Mẹ người thiên cổ con lòng đắng cay
Mẹ về ở với sao Mai
Để con khuya ngóng cổ dài nhớ thương
Sao Hôm mấy cái còn vương
Mẹ là sao sáng dẫn đường con đi

Đố ai biết lúa mấy cây
Biết công sức Mẹ vun đầy biển Đông
Đố ai đếm được tấm lòng
Của con đến Mẹ quá lòng bàn tay
Trên trời có mấy tầng mây
Để tôi chuốc lại những ngày Mẹ thương
Để tôi quang gánh lên đường
Để tôi học chữ yêu thương trong đời
Tôi ru tôi tiếng ầu ơi!

Thủ đức, Rằm tháng 2 Giáp Tuất 94

* Mượn lời trong một bài thơ đọc được năm 1994


Băng Thanh ngâm

Về đầu trang

Bạn Có Bao Giờ Điên Như Tôi

Trần Quốc Lăng


Hôm trước ngang qua khu nhà mới cất
Lẩn thẩn đi vào ngắm trước nhìn sau
Bỗng mũi chạm phải mùi sơn mới phết
Thờ thẫn cả người mà chẳng hiểu vì sao

Chàng Mỹ trẻ miệng tươi cười duyên dáng
Hỏi màu sơn mới tuyệt hảo thế nào?
Vâng anh ạ mùi sơn anh tuyệt lắm
Kéo tôi về trường tiểu học năm nao

Trường tôi học vách tường xơ xác lắm
Mốc meo như chân cẳng đám trò nghèo
Rồi một bữa thợ về sơn với phết
Hà hít cho đầy lòng phổi tóp teo

Đã lâu lắm không về thăm trường cũ
Cột với kèo run rẩy với thời gian?
Tôi ở lại nơi này xa ngàn dặm
Mà không gian chỉ cách một mùi sơn

Anh Mỹ trẻ hỏi tôi mua nhà mới?
Không anh ơi nhà đã có nghìn căn
Không tin hả, tim tôi anh cứ mở
Làng xóm nghèo tôi cất cả chục ngăn

Nhà anh bán, mùi sơn anh hấp dẫn
Có lon nào dư lại vất loanh quanh
Cho tôi nhé, xin về sơn dĩ vãng
Một lần thôi làng xóm rực màu xanh.

Về đầu trang

Cành Hoa Trắng

Trần Quốc Lăng


Một loài hoa
Trong đêm ngọc ngà
Âm thầm hoa nở nhụy
Dưới trăng vàng nghiêng thướt tha

Một loài chim
Lạc lõng đi tìm
Thoảng trông sau ngàn lá
Ôi hương hoa ngát đưa tình

Ánh trăng mờ
Không gian dần thơ
Hoa cười chim vang hót
Say sưa, giòng suối mơ

Đêm dần tàn
Sương nhẹ tan
Trên đài hoa, ngấn lệ
Long lanh bỗng chợt tràn

Có ai hiểu lòng hoa
Có ai hiểu tình hoa
Trong đêm thần tiên ấy
Riêng ta ánh nguyệt tà

Riêng ta ánh nguyệt tà
Có người tình mang tên một loài hoa.

Về đầu trang

Cho Tôi Dốt Lại

Trần Quốc Lăng


Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Thưở ấy đầu trần tắm nắng mưa
Đêm sốt Mẹ chỉ buồn hỏi nhỏ:
Sao con không đội mũ mẹ đưa?

Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Cãi thầy chọc bạn bỏ học, trưa
lang thang ngõ ngách làng cùng xóm
Ổi nhà ai thơm ngát hương đưa

Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Nghịch pháo sân trường hỏng áo em
Lần đầu tôi làm con gái khóc
Lòng run lên nỗi ân hận vô biên

Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Vòi tiền cha, bè bạn se sua
Nửa đêm Người đợi trăng song cửa
bóng đổ dài chờ tôi trong mưa

Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Em đạp xe qua ngõ chiều xưa
Chiều ơi, ngày ấy chàng trai trẻ
"đứng ngẩn trông vời áo tiểu thư"

Cho tôi dốt lại thêm lần nữa
Hàng xóm ơi Vọng Cổ Hoài Lang
Lũ trẻ ngẩn ngơ im thin thít:
"Dẹp nó đi, tao chỉ nhạc vàng"

Xin cho dốt lại thêm lần cuối
về với dấu yêu xưa xa xôi
Cho tôi ngả vào lòng cha mẹ
chẳng nói gì, xin chỉ ngả thôi

Xin cho dốt lại thêm lần cuối
Về nghe mùi đất ẩm quê hương
Quê người không có thạch thùng nhỏ
Tặc lưỡi cùng tôi suốt đêm trường

Cho tôi trở lại mái trường xưa
Làng xóm chiều, Vọng Cổ buồn đưa
Cho về ôm nhánh cây ổi gẫy
Khóc với bạn bè, nghĩa cũ tình xưa

Cho tôi trở lại thời son trẻ
Thở khói âm u buổi chiều hôm
Một thời dốt muốn làm người lớn
Xin về thơ dại trước hoàng hôn.

Về đầu trang

Đợi Với Chờ Nào Có Nghĩa Gì Đâu

Trần Quốc Lăng


Em nhấc máy nhưng xin đừng gọi nhé
Và lặng thinh cho tôi nửa đợi chờ
Viết đi em dù lòng có vu vơ
Bởi khi ấy hồn tôi thanh thoát lắm

Em cứ nói lời thì thầm trinh trắng
Không hiểu sao tôi mong lắm tình ơi
Thưở đợi nhau, Trời với Đất tuyệt vời
Thì chẳng lẽ lòng tôi sao lại khác?

Em cứ ngại như lòng tôi ngần ngại
Thăm thẳm đại dương mà ngỡ như gần
Để lòng mình từ đó mãi phân vân
Đời ru mộng hay tôi đang ru mộng?

Tôi không nhớ em đâu tôi chẳng nhớ
để làm chi đời đã đổ bóng chiều
Và lâu rồi lòng quen với tịch liêu
Mà em ạ, sao thơ lâu đến thế?


tặng người đã nở một đoá hoa
vô thường trong vườn tôi rụng lá

Về đầu trang

Đứa Con Của Biển

Trần Quốc Lăng

(Kính dâng lên những bà Mẹ Việt Nam)

Khi mới lớn -ở vận nước vừa đổi thay-
tôi lang thang đây đó cuộc đời để sinh nhai và học hỏi.
Như những cơn mưa, tôi lang thang qua làng xóm, ngõ ngách, sông hồ,
suối cạn, rồi từ từ trôi ra biển lớn.
Thế rồi trong những vui buồn cuộc đời, tôi quên Mẹ.
Khi bắt đầu biết nghĩ thì Mẹ đã xa hơn nửa vòng trái đất.
Nhưng dù ở đâu, Mẹ cũng vẫn biết sự hiện hữu của mình trên trái đất này
bởi chúng tôi sẽ tụ lại thành mưa rồi sẽ lại rơi vào lòng Mẹ.
Ôi những bà Mẹ Việt Nam


Biển và mưa
Mưa và nước tràn về sông hồ, Mẹ uống
Sinh mầm,
mầm con ương, nảy nở

Lớn,
Con trôi thành sông.
Sông đưa con ra biển,
lang thang đây đó cuộc đời
Mẹ nằm thao thức nhớ

Mùa mưa đêm
Tỉ tả
Theo mưa con về thăm Mẹ
Bước chân con lộp độp trên mái hiên nhè nhẹ
Mẹ ơi, con đây
Con về thăm Mẹ
Nước lại mang con về nguồn
Hiên nhà mái lá
mừng con, Mẹ cứ để nước mắt tuôn

Và cái chum,
giờ đã đong đầy nước
Mẹ uống mùi con ngọt ngào thơ ấu
Mẹ con mình lại quanh quẩn với nhau

Khi mùa mưa gần hết
thì con lại nửa đường xuôi ra biển lớn
Đừng lo nhé, nếu nhớ
Con sẽ đánh thức Mẹ dưới hàng hiên
đầu mùa mưa đến
(vì) con của Mẹ
ngày về lặng im cũng như ngày đi, lẳng lặng
Mẹ chẳng lời đằng hắng hay một tiếng thở dài

(vì) Mẹ biết Mẹ chẳng giữ được chân con
Thì con cứ đi như mệnh trời đã định
Nếu chợt có một ngày nhớ Mẹ
Thì Mẹ sẽ thao thức đợi tiếng mưa đêm mà đoán bước chân con..
mòn mỏi

Năm nay Mẹ yếu quá
Nếu về không gặp Mẹ
Thì con ơi, nhớ vườn sau con nhé
Đừng đánh thức, để Mẹ ngủ yên
Nhưng Mẹ biết con về, Mẹ biết
Bởi mưa con làm tươi lòng Mẹ
Lại xanh cả vườn Mẹ nữa

Giờ thì con cứ đi
bước chân của vô biên
Con trai Mẹ,
Ôi thằng con của biển.

Đêm nhớ Mẹ, mùa Đông 12/1996

Về đầu trang

Em Có Buồn Ngày Thiếu Vắng Anh

Trần Quốc Lăng


Hôm qua mặt trời đi vắng
Quanh em thinh không giá băng
Cây buồn cây ngưng xào xạc
Em buồn ngày thiếu vắng anh?

Lối vào nhà em nhiều cỏ
E động sương đêm ướt ngõ
Hiu quạnh trắng nở cành Lan
Dịu dàng nghiêng nghiêng trước gió

Hôm nay mặt trời trở lại
Mang về ánh nắng ban mai
Cây vui hồn cây bỏ ngỏ
Ngoài vườn rộ một nhành Mai

Bước trên đường lung linh nắng
Có em đời bỗng thênh thang
Cố níu thời gian chậm lại
Để đời cứ mãi mênh mang

Có nhau một ngày thật đẹp
Chim vui chim ríu rít cành
Em vui mắt tình chan chứa
Em (có) buồn ngày thiếu vắng anh?

Về đầu trang

Già Trẻ

Trần Quốc Lăng


Mùng Một Tết thấy trẻ đi một tuổi
Bác Lịch mỉm cười: chú thế mà hên
Đời bóc tớ mỗi ngày gầy đét
Mà đời chú mày tuốt mãi phía trên

Tha nhân cùng tớ sẽ dần mai một
Hỷ-nộ-ái-ố rồi phải mang theo
Tưởng mỗi năm trẻ lại là vui hả
Chúng tớ mất rồi, chú ở lại chèo queo

Này chú em, nên già thêm một tuổi
Cộng một năm, giống tớ, cộng buồn vui
Thế thái nhân tình, giờ em có đủ
Rũ áo đời, ta cùng bán muối thôi.

Về đầu trang

Lời Vang Cuối Phố

Trần Quốc Lăng


"Khi cái beeper mới ra đời, ai ai cũng mang nó bên mình.
Đi đâu và ngõ ngách nào cũng nghe tiếng.
Người ta hoảng hốt khi nghe nó vang lên và
không biết đó là của mình hay người bên cạnh.
Bỗng thấy đời sao vội vã, tất bật;
và người ta hình như không có đủ thời gian cho nhau nữa".

Tôi là máy nhắn tin
Xin anh chị
cứ nhắn lời mặn mà của tình yêu đôi lứa
lời thủy chung, lời hẹn hò tình tự
Không gặp nhau, tình thiếu vắng
tại thời gian
Tôi là máy nhắn tin
Xin em cứ nhủ
Lời thơ ngây, lời sợ hãi hoàng hôn
Bố Mẹ về đi, làm từ buổi sớm hôm
Nhà lạnh quá, nấu gì không hả Mẹ?
(Nhà lạnh quá, có gì ăn không Mẹ?)
Bài làm con khó quá
Tối cửa trước vườn sau
Nắng đã tắt từ lâu
Ngóng Bố hoài, biệt dấu
Tôi là máy nhắn tin
Cứ beep đi em
Tôi đang ngóng để biết em ở đâu
Hè vắng lề đường
Khu chợ tối tăm hay quán cà phê sắp tới giờ đóng cửa
Cứ nói đi em
cần một nơi nằm ngủ hay chỗ giặt áo quần
em cứ phơi,
vì lòng tôi, lòng rộng rãi vườn sân.
Tôi là máy nhắn tin
Em cứ chất vào điều em đang tư lự
Quán đông người
Phố chật đời
Hồn em vẫn trùng khơi
Em đứng đó hay lang thang từ góc này góc nọ
Áo quần lạ kỳ
Tóc bồng bềnh hay trọc lóc một nhà sư
Mắt mênh mang là mắt của trầm tư
Mà nhân thế chắc chẳng bao giờ thông cảm được
Nhà em to lắm
Mãi tận đỉnh đồi
Nhà em rộng lắm
Rộng nỗi chơi vơi
Nơi em lớn lên
Nhìn chung quanh chỉ thấy tiếng lặng im và thở dài
của đồ đạc
của chưng bày mỹ mãn
và bốn bức tường trơ tráo nhìn em
Từ góc đồi này
Thành phố dưới chân em trải rộng
Cây phủ đường dài, nắng ấm cuộc đời
Tâm hồn này, tâm hồn của rong chơi
Nhà em xa lắm
Ở mãi phương Đông
Quê em xa lắm
Xa mặt cách lòng
Em có lớn lên thì chung quanh chỉ là loài người xa lạ
Cố níu vào cuộc đời
Sao quanh em chỉ toàn vấp ngã
Quen rồi em cô độc
Riết rồi em lạnh lùng
Góc phố này, mình nói chuyện lung tung
0O0
Tôi là máy nhắn tin
Ngàn đời chuyển đi những tâm tình bức xúc
Mời anh chị, mời em, mời tất cả nỗi niềm trong ký ức
Ở mãi miền tuyệt vọng, tôi vẫn loé niềm tin
Nếu có ngày anh hay chị hay em
Lỡ quên tôi ở cuối trời đâu đó
Thì dẫu có nằm yên trong góc nọ
Tôi vẫn nhìn, vẫn nhận, vẫn lắng nghe
Đừng thất vọng,
cứ nhắn đi dù con tim đã gầy héo, cạn khô
Nhớ beep nhé,
Tôi: lời vang cuối phố.

Tặng Mai Khanh, 4/1998

Về đầu trang

Lục Bình Ca

Trần Quốc Lăng


Sáng rồi
dậy đi thành phố của tôi
Sông vẫn chảy đời sông
và tôi đang bồng bềnh sóng nước
Thành phố dưới ánh bình minh, tráng lệ
Ừ, thành phố của tôi
phải là như thế.
Sáng rồi
dậy đi thành phố tôi ơi!
Đêm qua trời đổ mưa và lạnh
Dưới những khu phố cao tầng
Đời chiếu chăn lang thang,
gặm nhấm.
Chào cụ,
Hôm nay trôi ngang thành phố
tiện ghé thăm cụ
đêm qua ngủ có ngon không?
Thế hả, hiên cụ nằm có đứa dành
tệ thật!
thảo nào một bên vai ướt đẫm
(vé số sao còn nhiều thế
giữ đi, lỡ trúng còn qua được cơn mê,
thôi kệ!)
Chào anh cao ốc
Chào em khách sạn
buổi bình mình đứng hiên ngang, vời vợi
Cho tôi gởi lời thăm
đến các phòng máy lạnh
và những linh hồn, tả tơi.
Tôi còn một thành phố
trong cùng một thành phố
Ngay dưới chân, anh thấy gì không?
Lô nhô, tấp nập. Đủ màu lập thể
đẹp hơn tranh Picasso
(bởi tranh Picasso thiếu mùi và không lúc
nhúc)
Cao ốc hỏi thăm dùm nhé
đêm qua cống rãnh có ngập nước mưa
Rác và người bồng bềnh
một lứa.
A, chào chú khuyển
Em làm gì mà thẫn thờ ngồi bến sông sáng
sớm
mộng hải hồ sóng sánh mắt buồn
Em muốn bỏ thành phố đi, cùng ta lênh đênh
sóng nước?
(mà đến cũng đồng nghĩa với đi đó bồ)
rồi hai đứa mình cùng ra Bể,
khổ.
Sáng rồi
dậy đi thành phố của tôi ơi!
Những con tàu sắt,
mi có biết thành phố của ta có nhiều mảnh
đời sóng vỗ
nhưng vẫn ao ước một chuyến đi
Ngày nào cống rãnh còn thở khói ao tù
thì mộng đổi đời còn gầm như thác lũ.
Dậy đi thành phố,
Lục Bình đây, với cuộc đời tầm gởi
Tôi sẽ chết khi ra gần đến biển
nhưng không sao
kiếp đầu thai đã khởi tự xóm làng
Ngày qua ngày trôi ngang thành đô
Ghé hỏi thăm nhau vài câu,
đỡ nhớ.
Chào thành phố
Lục Bình đi đây
Hình như đêm nay giông bão đến
thành phố Picasso của tôi ơi
Đừng để mưa ướt đẫm vai gầy và tờ xổ số
rồi cúp điện ở phố cao tầng
đừng, đừng gì cả. Tôi đã hết lời để nói.
Thôi,
lần này đi thiệt, không chào nữa
Ôi, thành phố trầm khê
tôi hát,
"...đất nước, có một lần tôi ghì đau đớn trong
thân thể.."*
4-2014

* Phạm Đình Chương, "Bài Ca Ngợi Chính Tôi"

Về đầu trang

Tôi Ru Em Ngủ Tình Vương Gối Mềm

Trần Quốc Lăng


Chào em Hạc Nội Mây Ngàn
Sáng nay thức dậy tươi tràn niềm vui
Đêm qua lòng có bồi hồi
Chiếu chăn có hỏi em tôi nghĩ gì
Rằng em yêu mối tình si
Rằng em thủ thỉ điều gì với ai
Rằng em mong một sớm mai
Không còn cách trở thôn Đoài thôn Đông?
Tình chia nhau một bến sông
Cái đò ấp ủ mùa đông đang về
Dù cho mấy dặm sơn khê
Ngủ đi mộng sẽ mang về yêu thương

À ơi đời toả sắc hương

Tôi ru em ngủ tình vương gối mềm.

Về đầu trang

Thôi

Trần Quốc Lăng


Ừ thôi em đã đi rồi
Heo may gió núi lưng đồi cũng quen
Phải chăng còn chút ưu phiền
Riêng ta với cõi vô biên tháng ngày
Thì thôi trong cuộc tỉnh say
Xanh xao bóng hạc vai gầy viễn du
Hôm qua có cụm sương mù
Có hàng thông lặng, có vù cánh chim
Đồi xanh ta đứng một mình
Ngô nghê hát hỏng chút tình chơi vơi
Em đi một thoáng mù khơi
Nói chăng thì cũng một trời chia xa
Bụi vương cuối nẻo đường xa
Đã mang đủ nghĩa hương là phai phôi

Ừ thôi em đã đi rồi
Dửng dưng ta mặc cọng đời bay ngang.

Một thở dài mất mát tại xứ sở sương mù, 1980

Về đầu trang


Trở Về Đà-Lạt

Trần Quốc Lăng


Tôi trở về Đà Lạt
Đem ký ức mông mênh của thời áo trắng
Vắt lên cụm mây, trong như tuổi thơ mình
rồi cứ thế ký ức bay lồng lộng trời chiều
Hoàng hôn núi đồi ập lên nỗi tịch liêu

Tôi trở về Đà Lạt
Ký ức lênh đênh như người ngái ngủ
Võng tuổi thơ một đầu móc vào Lâm Viên
đầu kia cột vào đâu nhỉ?
Trong loáng thoáng của tâm linh
Mẹ mang tôi, tuổi xuân thì
treo đầu dốc Cam Ly

Tôi trở về Đà Lạt
Mờ tìm lại dấu chân xưa
Hít hà không khí cũ, tìm lại hơi hám cũ
của chính mình,
Lăng ơi mày đâu vậy?
Ngày ấy nơi này, đường đi tung tăng
đá sỏi Giờ gặp lại rồi
Sỏi đá buồn, sỏi đá lên hơi
Tôi đi trong lòng Đà Lạt
Mưa. À mưa, nhớ rồi
ngàn hạt bụi

Chiều nay còn mưa sao em không lại..
Khung cửa sổ tối tăm
Thằng bé nghêu ngao, nhìn xuống thung lũng già
lòng trĩu nặng.

Tôi nằm nghiêng trong lòng Đà Lạt
Tay níu vào ấp Nam Thiên
xô nhẹ,
Võng đời đong đưa về cuối xóm nghèo
Đêm hiu quạnh lưng đồi,
bốn bề tôn lạnh ôm choàng lấy
chị em tôi

Đường Hùng Vương rợp bóng thông già
Nắng xuyên cành lung linh
Ký ức cùng tôi thả bộ
Cam Ly-Hoà Bình,
khói xe lam chiều
ồn ào dốc phố

Trường tôi đó
thời nghịch ngợm
Ôi màu tôn rỉ, một màu từ lâu quen thuộc
giờ nhìn lên, đếm từng tam cấp buồn, cao vời vợi
(Bóng bạn bè thấp thoáng giờ chơi)
Chào quá khứ
Tôi ném một viên đá cuội
Tôn rỉ chua xót cười
chảy máu tim tôi

Cây số 4,
Mồ mả tản cư đâu hết
68 mới đây thôi mà, sao thế?
Ngày ấy thằng nhóc bắt dế lưng đồi
rồi hát trên những xác người
Giờ xin một chỗ,

nghỉ ngơi.

Tôi trở về Đà Lạt
Ký ức như gốc cây già, sần sùi lên ngàn nỗi nhớ
Bỏ nỗi nhớ lên võng
Một đầu tôi móc tuổi thơ vào Lâm Viên
đầu kia cột vào tiếng suối
Đong đưa đong đưa
chập chờn mặt hồ trong vắt
Giấc ngủ trưa kẽo kẹt võng buồn

Tôi trở về Đà Lạt
lần này run bần bật
như thằng bé lạc đường vừa tìm thấy mẹ
nhưng chỉ là ảo tưởng
Thành phố mới nhưng chỉ mình tôi cũ
với ẩm mốc rã rời
Thành phố của mình sao lạc lõng thế, Lăng ơi.

Vẫy tay chào Đà Lạt,
lất phất mưa
tôi phóng như bay như thằng phải gió
xuống trũng lên đồi
và hét to vào ký ức mình thiu thiu ngủ
Mưa hắt vào nỗi nhớ, mặn môi
Mặt trời cuối ngày tiễn đưa
tôi, đỏ ối

Vẫy tay chào Đà Lạt
Thành phố mù sương
Thành phố có những con chim sẻ
sẽ đem nỗi nhớ tôi rải khắp đường
trong những ngày tháng tới.
Giờ còn lại gì ngoài tiếng ru hời
với chiếc võng mình và tiếng ầu ơi.

Về đầu trang

Vì Sao

Trần Quốc Lăng


Ngày xưa cùng đếm những vì sao
Tình yêu đã chớm tự thưở nào
Sao bay ta nhủ tình ngăn cách
Em cười để mặc gió lao xao

Về đầu trang


Người Em Phố Núi

Trần Quốc Lăng


I

Em nghiêng vai hờn dỗi
Sỏi đời anh lao xao
Tóc thơm mùa cốm cũ
Ngực trầm thơm hương cau

Em tan trường áo trắng
Tóc mây lồng lộng bay
Hiện thân là kiều nữ
Thác lòng anh hực say

Em khép hờ mắt biếc
Nụ môi ướt tình đầu
Vai ôm hờ nhịp thở
Chờ nụ hôn anh trao


II

Hỡi em người phố Núi
Hoàng hôn rụng chân đồi
Nghiêng vai chiều, bóng đổ
rừng thấp thoáng em tôi

Này người em vóc Hạc
Thoảng bay ngang đời anh
Tay Hạc gầy như mộng
Đã mộng nào cho anh?

Hỡi người em phố cũ
Bây giờ em ra sao?
Thời kiêu sa áo mỏng
Sỏi đời anh lao xao

Về đầu trang

Powered by SmugMug Log In