Thơ Trần Văn Sanh - VAN-HOC DALAT

Thơ  Trần Văn Sanh

Trần Văn Sanh
Bấm vào mục-lục Trang 1

Ăn Năn
Áo Trắng Buổi Tan Trường
Bài Thơ Ngông-I
Bài Thơ Ngông-II
Bài Thơ Ngông-III
Bài Thơ Ngông-IV
Đà Lạt-Mộng Ngày Cũ
Đi Lễ Nửa Đêm
Đôi Guốc Bỏ Quên
Em Về Nỗi Nhớ Quên Quên
Gửi Mảnh Tình Quê
Hết Thời
Hình Như Ta Yêu Nhau
Hồ Than Thở
Kiếp Lục Bình
Khi Nhà Thơ Biết Yêu
Khung Trời Tuổi Trung Học
Lạc Vào Vô Thức
Lại Mùa Thu Đến

Trang 1(A-L)
Trang 2(M-Y)

Văn

Ăn Năn

Trần Văn Sanh


“Lậy cha chúng tôi ở trên trời…”
trần gian dưới thế chỉ em thôi
bao chàng trai trẻ sao không liếc
mình ta linh-mục em mỉm cười

mắt em nhung thẫm một mầu nâu
chắp tay em qùy gối nguyện cầu
sao em cứ nỡ tìm ta để
xưng tội rằng em đang vương sầu

Chúa ơi xin ngài hiểu lòng con
chủ-nhật chờ trông, ngóng mỏi mòn
mong tà áo tím vào dâng lễ
bánh thánh trao người mọng môi son

Ta nhìn tượng chúa trên thánh-giá
gục đầu kinh xám hối ăn-năn
thử thách này, chúa ơi sao nghiệt ngã
lời khấn xưa vì tội lỗi không thành

áo tím ngày xưa đã sang ngang
rượu mừng nâng chúc, lòng để tang
từ khi am hiểu đời đen tối
tình chúa, tình con bỗng lỡ làng .

Áo Trắng Buổi Tan Trường

Trần Văn Sanh


Em tan trường áo trắng
một thời ta cuồng si
nhìn ai cười trong nắng
yêu em cũng chỉ vì
nhớ xưa dáng em gầy
ta thường ôm bờ vai
dìu em đi qua phố
mơ mộng chuyện ngày mai

Phố núi xưa ngàn thông
của bao mối tình hồng
với muôn vàn kỷ niệm
em theo chồng sang sông

Nay ta về phố cũ
người xưa giờ nơi đâu
em có còn nhung nhớ
có buồn chuyện tình đầu

Bài ThơNgông-I

Trần Văn Sanh


Từ ngày em lấy chồng
bỗng thấy mình đâm ngông
gặp em nào cũng gáy
vỗ ngực tự xưng ông !

ông buồn ông uống la-de
dăm chai ngất ngưỡng, lè nhè ngất ngây
quên đi mợ dáng thon gầy
khiến ông lăn lóc, đoạ đầy tấm thân

Em tan trường về đi xe đạp
ông chạy theo sau muốn hụt hơi
lại còn mang dùm em cặp táp
giờ nghĩ mình xưa, ngu quá chời!

Hồi chưa gặp yêu nữ
ông thư-sinh hiền lành
nàng bỏ bùa thứ dữ
ông mê thấu trời xanh...

Về đầu trang

Bài ThơNgông-II

Trần Văn Sanh


Hổm rầy long thể trẫm bất an
xuống chiếu sai quân kiếm dăm nàng
vừa ngoan, vừa đẹp, vừa hấp dẫn
trùm mền với trẫm khỏi thuốc thang.

Nghị-quyết chưa ban đã thu hồi
Hoàng-hậu cạo gió, bắt xông hơi
sai tên tiểu tốt đặt nồi cháo
trẫm húp, mà sợ ... toát mồ hôi !

Ốm đau mới biết đời đá vàng
từ vua xuống lính, lẫn cả quan
khỏe như hùm, ốm như chuột chết
nay mai hết bệnh lại làm tàng

Trẫm đành trùm mền, làm thơ ngông
cho quên cái lạnh của mùa đông
của một kiếp người đầy mong ngóng
sinh ra, xuống lỗ - vẫn tồng ngồng ... !

Bài Thơ Ngông-III

Trần Văn Sanh



Từ ngày người lấy chồng
bỗng thấy mình đâm ngông
gặp em nào cũng gáy
vỗ ngực tự xưng ông !


Ông thích tán, nhưng em đừng rung động
đừng mỉm cười, để ông về bâng khuâng
đừng nhìn ông, đôi mắt huyền đắm đuối
vì đời ông, yêu lầm người nhiều lần

Ông thích ngắm, chỉ sợ em mắc cở
vì già đầu, mà tình cảm đâu đâu
hễ vắng em, một ngày là thấy nhớ
là tương-tư, rồi tự mình chuốc sầu

Ông thích hỏi, nhưng ậm ừ đừng nói
cứ làm cao, để ông dệt mộng hời
đừng mang giầy cao gót, kẻo chân mỏi
đừng vội vàng, để ông theo tận nơi

Ông vẫn biết, em ngọc ngà công chúa
còn ông gàn, nửa đời ngang như cua
không cách gì mình xứng đôi vừa lứa
ông vẫn yêu, dẫu biết tình cũng thừa.

Về đầu trang

Bài Thơ Ngông-IV

Trần Văn Sanh


Yêu lầm - I

Yêu em ta chẳng ngại đón đưa
phiền em hay hỏi “lãnh lương chưa?”
“tuần này shopping nhiều sale lắm !”
trời ơi ! hai jobs cũng chẳng vừa …

Yêu Lầm - II

Ai nhận mình lầm khi đã yêu ?
suốt ngày mơ tưởng người dáng kiều
tan sở tốc váy chạy đưa đón
đến trễ nàng hờn, đời như tiêu !

Yêu Lầm - III

Cứ ba lần hẹn, lần leo cây
Có lẽ tại ta, số giời đầy !
bao người không yêu, mê cọp cái
thôi đành lỡ rồi, trách ai đây ?

Đà Lạt-Mộng Ngày Cũ

Trần Văn Sanh


Hôm nay nhìn mây trắng
trên trời trôi qua mau
hết ly cà phê đắng
vẫn chưa tan nỗi sầu

Mây bay rồi trở lại
tựa như ta hôm nay
và nghe chừng trong gió
than buồn cùng cỏ cây

Đi lại con đường xưa
của một thời đón đưa
thưỏ người còn thơ dại
ta ngóng chờ sớm trưa

Ngang qua cầu ông Đạo
nhìn hồ lặng, trờì xanh
chợt nghe lòng giông bão
cuốn trôi mộng thưỏ nào.

Về đầu trang

Đi Lễ Đêm Giáng Sinh

Trần Văn Sanh


Đêm Giáng-Sinh, chàng đưa em đi lễ
Trời lập đông, thoáng lạnh bờ vai gầy
Vòng tay chàng, ôm em sao thật ấm
Môi chàng tham, làm em ngất ngây say

Trong nhà thờ, chạnh lòng em thầm nghĩ
Chừng thiên-đàng, cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Không có chàng, đời em ra sao nhỉ ?
Vắng một ngày, chắc buồn lắm, eo ơi !

Chuông nhà thờ, nửa đêm vang rộn rã
Phố đông người, hai đứa đi rong chơi
Chàng tặng em, con gấu bông mầu trắng
Em nhón chân, hôn chàng thay những lời

Đưa em về, con đường dài chợt ngắn
Đêm Giáng-Sinh, tạ ơn Chúa ra đời
Em ước mình luôn mãi được may mắn
Đừng bao giờ hai đứa ở hai nơi.

Đôi Guốc Bỏ Quên

Trần Văn Sanh


Một đôi guốc ai bỏ quên trên bãi
Và sóng buồn xoá mất dấu chân son
Ta ngồi đây chờ trông người đi mãi
Tự hỏi thầm phiến đá biết mỏi mòn...

Cam Ranh, 11/2014


Em Về Nỗi Nhớ Quên Quên

Trần Văn Sanh


Nhà em ngang chừng dốc
giữa đồi núi cây xanh
chiều xưa về tan học
em môi cười hiền lành

Ta một thời mơ mộng
xin làm hàng thông xưa
để những chiều gió lộng
đón em về trong mưa

Mai em về phố nhỏ
có con dốc loanh quanh
núi đồi nhiều cây cỏ
xanh như giấc mộng lành

Em về lá thôi rụng
mùa thu bỗng qua mau
và cuộc tình thôi cũng
trôi mãi tận ngàn sau

Ta cúi chào nỗi nhớ
tìm giấc ngủ quên quên
vô tình quên hơi thở
quên cả dáng em hiền.

Về đầu trang





Gửi Mảnh Tình Quê

Trần Văn Sanh


Hôm nào em về thăm cố quốc
cho ta nhắn gởi một đôi lời
rằng nghe người kể chuyện non nước
nhiều lúc không ngăn giọt lệ rơi

Nếu em có tạt qua trường cũ
cho ta thăm gởi những thầy cô
nghe nói dạo này mùa mưa lũ
bé thơ đói khát học sao vô !

Không biết căn nhà mình ngày ấy
chắc giờ đổ nát chẳng ai xây
những quán nghèo xưa giờ cũng vậy
năm tháng lao đao kiếp đọa đầy

Nếu gặp những mẹ già hàng xóm
xác sơ vẫn buôn bán gánh gồng
lo đàn con dại, cha dâng hiến
thân mình đền nợ nước núi sông

Nhờ em mang hộ thùng qùa nhỏ
chắt chiu ta gom góp từng ngày
đem chia hàng xóm mình trong ngõ
ít nhiều cho họ bớt đắng cay

Năm xưa xuống thuyền gạt nước mắt
ta mong rồi sẽ có ngày về
nhiều đêm không ngủ, lòng quay quắt
biết làm sao gởi mảnh tình quê.


Hết Thời

Trần Văn Sanh


Ta già rồi
nên hết còn xí quách
muốn cùng em,
chân ngắn để dạo chơi
em đạp xe
bỏ lại ta xa lắc
ta rủa thầm, " mới đó mình hết thời !"

02/2015

Về đầu trang

Hình Như Ta Yêu Nhau

Trần Văn Sanh


Nhiều khi mình không hẹn
mà bốn mắt gặp nhau
em quay mặt bẽn lẽn
ta vui sướng cúi đầu

Hình như muốn ta chờ

em sau giờ tan học
ta đứng nhìn dại khờ
trông em cài mái tóc

Cùng nhau trên đường về
phượng nở dưới chân em
cù lần ta vụng về
kiếm chuyện để làm quen

Hình như rằng ta bỗng
thành thi-sĩ ngang xương
vắng em ngày trống rỗng
làm thơ nhớ lạ thường

Hình như mình yêu nhau
kề vai đứng bên cầu
trăng nghe lời hò hẹn
ta mơ chuyện trầu cau .

Hồ Than Thở

Trần Văn Sanh


Bao năm trời lưu lạc
nay về thăm hồ xưa
nơi một thời hò hẹn,
của một thời đón đưa

Nhớ xưa chiều cuối tuần
Đà-Lạt trời vào xuân
hoa đào ghen má đỏ
chưa được hôn một lần

Rồi một mùa xuân xưa
em thay kẻ đón đưa
ta trở thành lữ-thứ
ra đi một chiều mưa

Hồ bây giờ vẫn đẹp
nhưng người xưa nay đâu,
để cùng ta than thở ?
dở dang, cuộc tình sầu.

Về đầu trang

Kiếp Lục Bình

Trần Văn Sanh


Kiếp lục bình một đời ta trôi nổi
chợt một ngày lưu lạc qua phố xưa
nhà cao tầng, vươn mình lớn như thổi
dưới gầm cầu, dăm ba kẻ ngủ trưa

Chào phố xá, đèn đêm đầy hoan lạc
nhiều đường xưa, sớm chiều bỗng đổi thay
bao tráng lệ, hồn sao nghe mất mát
tắp vào bờ, ta làm bạn cỏ cây

Con sông lớn, theo dòng đời vạn ngã
ngã cho mình, và bao ngã thân quen
cuốn trôi đi bao ngày xưa tháng hạ
còn nhớ chăng trong ký ức, môi mềm...

Khi Nhà Thơ Biết Yêu

Trần Văn Sanh


Thưở yêu em, làm thơ không biết đói
gậm bánh mì, riết hóa thành cây tăm
tan trường về, gót giầy theo chẳng mỏi
bạn bè cười, "ôi chúng nó ăn nhằm"

Tại yêu em, nên trời hành quá cỡ
quên cả làm, dù việc chỉ cu li
nhìn em cười, về nhà lòng tở mở
được em yêu, trời phật ơi, ước gì

Vì yêu em, đánh bạo làm quen trước
đợi em về, đứng chận đón giữa sân
em giả vờ, làm bộ rơi chiếc lược
ta đứng nhìn thấy mình, ôi cù lần!

Thưở yêu em, làm thơ cất để bụng
muốn tặng em, nhưng gan dạ trốn đâu
nên ra vào, lầm bầm như thầy cúng
hỏi ông trời, yêu sao lại vướng sầu !

Khung Trời Tuổi Trung Học

Trần Văn Sanh


Trong đám nữ-sinh, học trò ấy
bây giờ biết ai mấy ngã đường
quán cóc cạnh trường vẫn còn đấy
nhưng người vạn ngã khắp muôn phương

Thưở ấy thương sao tà áo trắng
trinh nguyên, môi thắm cười nhu mì
quán chiều nhìn dáng em trong nắng
dăm thằng ngơ ngẩn trồng cây si

Nhiều khi ước mơ một lần nữa
trở lại ngày xưa tuổi học trò
dẫu ta thưở ấy cù lần lửa
mơ mình ngửi tóc em thơm tho.

Em thương áo dài thời trung-học
bạn gái cùng nhau bước đến trường
con trai, mấy chàng thường trêu chọc
trong đó có người mình trộm thương.

Xưa mỗi ngày là mỗi lần nao nức
mong đến trường tìm bóng dáng em yêu
đêm học bài, nhưng thật ra thao thức
tập làm thơ, viết tên người dáng kiều.


Mùa thu tựu trường
áo dài Trưng-Vương
có kẻ bên đường
ngẩn nhìn nhớ thương

Thu về chạnh nhớ
người xưa thơ ngây
mắt còn bỡ ngỡ
ta trao tình thơ

Chiều thu hẹn hò
dạo bước loanh quanh
mối tình học trò
một thời xuân xanh

Rồi thu chợt đến
lá úa rụng rơi
thuyền ai rời bến
mình ta với đời

Sông đời trôi mau
mênh mang gánh sầu
nhớ xưa mắt biếc
còn đâu, còn đâu...

Về đầu trang

Lạc Vào Vô Thức

Trần Văn Sanh


Thoảng dáng em lạc vào vô thức
ta kiếm tìm trong nỗi nhớ hoang vu
em xưa môi hồng làm nao nức
chưa một lần hôn đã tạ từ

Ta vẫn tìm em trong giấc mơ
ngày nao khi mình vẫn còn thơ
yêu nhau từ thưở còn non dại
đời vốn chia ly mấy ai ngờ

Thoảng thấy người xưa qua dáng ai
cũng ngần quyến rũ, làn tóc mai
mắt nâu, má thắm bờ môi mọng
một thời để ta theo gót hài

Trong vô thức sẽ không còn nhung nhớ
cũng chẳng còn những nỗi khổ, đớn đau
dẫu kiếp này chúng mình không duyên nợ
ta vẫn yêu người tận ngàn sau.

Lại Mùa Thu Đến

Trần Văn Sanh


Lệ không rơi, sao lòng nghe thổn thức
nhìn mùa thu, lần nữa lại trôi qua
đã hết rồi, một thời từng nao nức
phút hẹn hò, ngày nao tuổi ngọc ngà

Mỗi độ thu về mang gió lạnh
nhìn áng mây trôi ta nhớ người
và những buổi chiều buồn cô quạnh
tương-tư dáng ai mãi khôn nguôi

Mùa thu này như bao mùa thu trước
mà rừng phong vẫn ngần ấy lá vàng
rụng từng mùa theo thời gian đếm bước
để mình ta mòn mỏi những chiều hoang.

10/2013

Về đầu trang






Powered by SmugMug Log In