Thơ Bà CBA Vi-Khuê - VAN-HOC DALAT

Thơ Bà CBA-Vi Khuê

Vi Khuê  - (bấm hình xem thêm)

Hoa
Flowers
Trong Đêm Mưa Rơi
Rain falls in the night
Đêm Mùa Hạ
Summer Nights
Gởi Hồn Theo Sách
Home By Way of A Book
Giọt Lệ
Tears
Bài Thơ Xanh
The Green Poem
Hoang Vu
Forsaken
Bà Hàng Xóm Mỹ
My American Neighbor
Chân Dung Tự Họa
Self Portrait
Bài Thơ Huế
Poem on Hue
Chào Đón Năm Hai Ngàn
Hail! Year 2000
Thạch Bình Thôn
Thạch Bình Village
Bóng Cây
A Tree shade
Nhớ Nguyễn Du
In Memory of Nguyen Du* on the way to the Demon's Gate Pass
Dâng Áo Lụa Ngà
Offering Ivory-Colored Silk Dress
Hoa Đào
Cherry Flowers
Chuyện Ngày Xưa
An Old Story
Cố Nhân
Old Friend
Mai Mốt Tôi Về
When I return
Nô-En 84
Christmas 84
Khổng Tử

Trời Cao Đất Rộng
High and Wide
Ôi Tiếng Gà Trưa và Bóng Mẹ
Cock-crow at Noon and Mother’s Shadow
Ừ Thì Xuân Đến Có Sao Đâu
OK Let Spring Come
Hai Câu
Two Verses
Rồi
Over!
Lòng Như Tháng Tư
April Bosom
Mây
Cloud
Liễu
Willow
Sông Hương Có Một
One by the Perfume River
Sóng Tam Giang
Waves on the Three-River Lagoon
Cảm ơn Tạo Hóa
Thank You, My Creator
Cá và Tôi

Kinh Vui
Glad Prayers
Phật Và Chùa
Buddha and Pagoda
Cảm Tạ Ơn Đời
Thanks To Life
Cảm ơn Tạo Hóa
Thanking the Creator
Buồn Sa
Melancholy
Biệt Ca
Parting Rhapsody
Vườn, Hoa vào Thu
Garden, Flower in Autumn
Mà Thương Đến cả Vệ Đường Hoa
Even for the Flower By the Road
Người Đi Lên Núi
He Went Up the Mountain
Tôi Thấy Chàng Như Sao
I Saw a Star in Him
Tấm Lòng Với Nguyễn Du
Debt to Nguyen Du*
Hòa Điệu Cùng Vũ Trụ
In Harmony with the Universe
Chào Nắng
Hello Sunshine
Trưa ở Virginia
Midday in Virginia
Thu ở Virginia
Autumn in Virginia
Sáng Thu Thứ Bảy
Autumn Morning on Saturday
Liễu
Saule"
Bà Hàng Xóm Mỹ
Ma Voisine Américaine
Tình Quân Em Đã Lại
Mon Bien-Aimé est Arrivé
Rồi Ta Sẽ Gặp Nhau
Then We Again Shall Meet
Nắng Trên Đường Mao Bơn Xai
Sunshine on Mount Burnside Way
Đợi Cánh Diều Lên
Waiting for the Kite up going
Như Là
Like
Tại Sao Tôi Khóc
Why Do I Cry
Tình Quân Em Đã Lại
Lover Arrives
Thiên Đường Nhỏ
A Corner of Heaven
Sa Mạc
Desert
Âm Thanh Tháng Ba
March Sounds
Làm Sao Để Đừng Chết
How So We Don’t Die
Ngọc của Anh
Your Jade
Mặt Trời
The Sun
Khi Con Còn Nhỏ
When You Were Young
Tháng Giêng. Ồ, tháng Giêng
January, Oh January
Tại Sao Thu Đến
How Came Autumn
Một Đời Đau Khổ Làm Nên Mẹ
A Painful and Bitter Life Made Mother
Tiếng Gọi
Beckoning Call
Mẹ
Mother
Cha
Father
Xuân Sớm Mai
Spring Morn
Líu Lo
Twitter
Ở Biển về Nghe Bản Đồng Ca
Back from the Beach Hearing a Chorus
Chào Đón Tân Thiên Niên Kỷ
Welcoming the New Millenium
Cùng Tôi Nhé, Ta Đi
Come Along with Me, Let Us Go
Vi Khuê - Thơ Trong Mưa và Hoa - Poems in Rain and Flowers

Cảm Tạ Ơn Đời

Vi Khuê


Cho tôi ngồi đây
dâng hai bàn tay
cho tôi ngồi đây
cảm tạ ơn đời
vườn cây đó trái ngọt lành biết mấy
đã cho tôi, người đã cho tôi

Trái màu xanh, này nhé, thuở đôi mươi
tôi đã ngậm vú mẹ đời thơm ngát
trái màu tím, thưa, là tím nhạt
tím lòng tôi màu tím hoa sim
người yêu ơi muôn thuở tôi đi tìm
màu tím nhạt để lòng em thương nhớ
trái màu đỏ, thưa mẹ, là trái cấm
mẹ cũng cho con ướt đẫm lòng son
dang hai tay níu chặt, ôm tròn
tham lam thế đã vừa tay bé nhỏ

Tôi ngồi đây ca mặt trời rạng rỡ
ôi thiên nhiên, ôi rừng xanh, lụa đỏ
trái ngọt lành hỡi mẹ hái cho con
con cưng yêu của mẹ - con quỳ dâng
lời cảm tạ mẹ đời nuôi nấng
xác thân này - không một chút ăn năn

Xác thân tôi, thưa mẹ, chỉ là thừa
sự có mặt cũng không cần thiết nữa

Tôi xin ngồi đây như một con mèo nhỏ
rất ngoan hiền, gởi lại tiếng kêu thương

1968

Thanks To Life

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Here I am, raising my hands
Here I am, offering life my thanks
The garden that has given me
Sweet and wholesome fruits from the life tree

The green fruit - when I was twenty
I enjoyed the sweet milk that life offered me
The violet fruit, in a rather light shade
that's given my heart a color violet
like a flower beloved
The violet I've always missed
The red fruit, dear life-mother, the forbidden
To my distress you have given
I've stretched out my arms, eager
greedily taking the offer

Here I am, praising the glorious sun
Oh nature, green forests and red fire
You've given me fruits that were sweet and fine
Here I am, your beloved child
I sing my thanks to you for having raised
this body - no regret

My body is, dear mother, no longer needed
Its presence, a redundancy

Cảm ơn Tạo Hóa

Vi Khuê


Cảm ơn Tạo Hóa sinh ra tôi
bản chất ngàn năm không mất nổi
sinh ra tay trắng giữa cuộc đời
tư sản tôi còn nguyên một khối

Tôi biết đường tôi đi hôm nay
bàn tay khối óc và gân máu
tất cả đều không giống cỏ cây
tất cả đều không giống một ai

Tôi chẳng sinh ra như giọt nước
đúc khuôn dài ngắn đổ từng hột
thành anh lính nhỏ mặc đồng phục
vô thủy vô chung về đại dương

Tạo hóa sinh tôi rất riêng biệt
cá tính vươn dài theo thức thao
tôi xin từ chối mặc đồng phục
để lớn khôn vừa với rộng cao

1970

Thanking the Creator

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Thanks to the Creator for my being
my own personality will never cease existing
I came to life bare-handed
with the nature of a capitalist

I know the way I am following
my hands, my brain and my veins
all are different from any inanimate thing
all are a far cry from any other human being

I was not created like a drop of water
neither one of the casts that are all similar
nor one of the identical soldiers in uniforms
all those behave to a norm

I was distinctively created
my characters develop to my knowledge
I refuse being the same as others
I wish to help myself reach further

Buồn Sa

Vi Khuê


Buồn sa giòng sông thu chiều
không nghe cuồng nộ sóng triều dâng dâng
hiu hiu - trời hiu hiu buồn
mây - trên lũng thấp. Gió - luồn trong cây

Mờ xa - trăng từ xa lên
nhân gian thiếp ngủ - rừng chim bay về
hoàng hôn - hoàng hôn lê thê
nghe trong tịch mịch niềm thê thiết vàng

Hay là mùa thu chưa sang
hay là ngọn lá nằm ngang - ngang cành
hay là mùa thu còn xanh?

1994

Melancholy

Translation by Chử Nhị Anh


Melancholy set in on the river this Autumn afternoon
The rising tide displayed not the usual rage
The air sadly sagged with a feeble cold breeze
Cloud- on top of the low valley. Wind- threading through the trees

Distant and misty - Moon came up from afar
Human kind was asleep - Birds having flocked to their nests
The dallying sunset loitered and lingered
In the solitude, one could almost hear a mournful tale

Could it be that Autumn had not set in
Could that be just a leaf - on a branch
Could it be that Autumn was still green?

Biệt Ca

Vi Khuê


Ta tưởng Ngươi
đi về phương Đông
Ta rót cho Ngươi
chén rượu hồng
Rượu sẽ mềm môi
Ngươi sẽ khóc
Ta cười, Ngươi
có hiểu gì không?

Ta tưởng Ngươi
đi về phương Tây
Ta rót cho Ngươi
chén rượu đầy
Rượu sẽ làm cay
đôi mắt ướt
Ta nhìn, lệ rớt
giữa lòng tay

Ta tưởng Ngươi
đi về phương Nam
Ta rót cho Ngươi
chén rượu tràn
Rượu sẽ làm hoen
thân áo bạc
Ngươi về. Khật
khưỡng dưới trăng tan

Ta tưởng Ngươi
đi về phương Bắc
Ta rót cho Ngươi
chén rượu ngọc
Rượu sẽ vì ta
nói với Ngươi:
Vĩnh biệt. Đừng
quay nhìn ngõ trúc!

Ta tiễn Ngươi. Ồ
Ta tiễn Ngươi
Rừng phong không gió
trời không mây
Hoa đâu, để
ngát thơm vườn ngự
Ta tiễn Ngươi mà
Ta tiễn Ngươi!

1991

Parting Rhapsody

Translation by Chử Nhị Anh


Here's to You
who set out to the East
Here's for You
a glass of wine red
Wine-softened lips
You shall weep
I laugh,
do you understand why?

Here's to You
who set out for the West
Here's for You
a glass filled to the top
Wine-stung eyes
You shall weep
I look,
tears drop down my hand...

Here's to You
who depart down the South
Here's for You
an over-filled glass
Wine-bleached shirt
You shall walk
swaying under the bleary moon

Here's to you
who's going up North
Here's for you
a jade glass of port
On my behalf,
to You it will bid
farewell,
Don't look back at the bamboo gate

Good bye. Hey
Good bye.
No wind through the woods, cloudless sky

No hyacinth for this scentless night

Good bye to You
Good bye!

Vườn, Hoa vào Thu

Vi Khuê


Bình thường, tôi vẫn bình thường
sớm mai trở dậy soi gương vẽ mày
ngó bàn tay, ngó bàn tay
tay năm ngón chẳng hao gầy ngón mô

Vén lên sợi tóc mai thừa
nghe như từ tạ cũng vừa tháng năm
chân mang guốc gỗ ra thăm
đào xoan mấy cội đứng nằm dưới sân

Vườn thơm đâu có ngại ngần
dâng ta một đóa hoa hồng đỏ tươi
xanh um ở phía sau đồi
rợp lên rau cải rau mùi của ta

Thương chưa, bầu vẫn ra hoa
cành non lá nõn la đà ấp yêu
lá sao lá uốn mỹ miều
cành sao cành dịu dàng leo phủ giàn

Trời xanh, cỏ biếc, thu vàng
hai con bướm đậu tan hàng, ngẩn ngơ
nhớ ngày bụi phấn vào thơ
mùa xuân sao để thẹn thùa đi qua

Đừng làm vỡ giấc mơ hoa
giữ cho em trọn đường qua lối về

1990

Garden, Flower in Autumn

Translation by Chử Nhị Anh


Usual, I felt quite usual
A morning waking up, with a mirror, painted my eyebrows
Looked at my hand, looked at my hand
It had five fingers, none were particularly thin

Tidying up a protruding hair
I felt time's progress in the air
Putting on my wooden clogs and went to see
in the courtyard the several cherry trees

The sweet smelling garden did not hold back
Offered me a bulb of rose radiantly red
Behind the hill the very green
urged on my lush herb and spice garden

How lovely, the calabash still had flowers
Young vines dropped low with tender leaves
How beautiful were these leaves that twisted
How the vines so gently climbed and covered the frame

Yellow fall, green grass, blue sky
Two bewildered butterflies landed out of line
Recalled when powder-fragrance started into poetry
How could I have let spring days gone by so regretfully

Don't shatter the flowery dream, my dear
Please preserve for me the melodies of my years

Mà Thương Đến cả Vệ Đường Hoa

Vi Khuê


Gởi Người Dalat, xưa, sau
Trái đất có lẽ sẽ phải nổ
lúc ấy rồi ta cũng tiếc thôi
tiếc sao những buổi rong chơi phố
những buổi nhìn mây, buổi ngó trời...

Xuân này ở Mỹ sao mà lạ
bỗng rộn ràng lên chuyện tiếc thương
và nhớ, và yêu Đà Lạt quá
yêu, ồ yêu nhỉ! nhớ, sao không?

Nhớ đồi Cù mướt xanh trong gió
biệt thự hồ bên đứng ngắm xa
ngựa trắng, tóc hoe vàng, trước ngõ
nàng công chúa Thượng áo hoa cà...

Lên đồi. Lên đồi. Lên đồi cao
những cô con gái má hồng au
những chàng trai gắn Alpha đỏ
Đà Lạt mù sương một sớm nao!

Ai tặng cô em một nhánh đào
một nụ hồng lá thắm xôn xao
và ai âu yếm cài lên tóc
để đến nay cô nhớ ngọt ngào?

Bùi thị Xuân còn thơm giấc mơ
thì người cứ dệt gấm thêu thơ
còn ai thiếu phụ chiều nay mộng
hãy nhớ sân trường Đại học xưa.

Và rừng. Và thác. Và thung lũng
và gió từng cơn buốt thịt da
Đà Lạt. Trời ơi! Giờ ấm lạnh?
Mà thương đến cả Vệ Đường Hoa!

1994

Even for the Flower By the Road

Translation by Chử Nhị Anh


On that day that the earth explodes
I will be wistfully looking back
Recalling my happy steps that wandered the promenades
My eyes that wondered at the clouds, and the sky...

This American spring, it is different yet
A sudden feeling of longing and regret
for Dalat
Yes, I miss, and - my heart aches for it

In my mind’s eye, the green Golf Hill shimmered in morning sun
A lakeside villa sat gazing at the horizon
A white horse with bleached-yellow mane
The girl in pumpkin-colored dress, a princess of the highland

Up this hill. Up this hill. On the top of the hill
Young girls with faces pinkish, quite blush
Young men with red alphas on the epaulettes
A certain misty morning in Dalat

Who handed her a cherry flower twig
A bulbous rose with excitingly green leaves
Who gently put it in her hair
For her always to cherish

Who handed her a cherry flower twig
A bulbous rose with excitingly green leaves
Who gently put it in her hair
For her always to cherish

And the woods. And the waterfalls. And the valleys
And the blustery winds that chilled the skin
Dalat. My God. How's the weather in that place?
So much love - even for the Flower by the road

Người Đi Lên Núi

Vi Khuê


Người đi lên núi ngậm điếu thuốc
đi một mình, đi để kiếm tìm
dấu một bàn chân mà bữa trước
trong mơ đã thấy hiện nàng tiên

Người đi lên núi ngó xuống biển
biển trào sôi sóng biển dâng lên
làm sao biển phủ lên đầu núi
để ngủ ngàn năm một giấc yên

Người đi lên núi mang về núi
lòng khe róc rách mũi chon von
hòn non bộ biếc không như núi
ngồi nhìn, đôi mắt biếc như non

Người đi lên núi lại lên núi
chẳng nhớ nhân gian buổi trở về
cửa động chẳng đâu tìm thấy dấu
bàn-chân-trong-mộng quá yêu mê

He Went Up the Mountain

Translation by Chử Nhị Anh


He went up the mountain, a pipe in his mouth
Walking alone, walking and searching
The print of a foot last night did he see
In a dream, that of a fairy’s

Reached the top, he looked down at the sea
Filled with rough waves hurling up and up
Wished the sea covered the mountain head
So in a thousand-year sleep he then would rest

He went up the mountain, and then came back
With a singing mountain creek and the protruding cliffs
But it’s only a bluish miniature rock set
That he was now staring at with blue eyes

He went up to the mountain, again he did
not remembering when he returned to man’s world
Found no trace outside the mouth of the cave
of the loving foot in the vivid dream

1990

Tôi Thấy Chàng Như Sao

Vi Khuê


Tôi thấy Chàng
tóc búi cao
áo lụa bạch

Tôi thấy chàng ngồi đó
“huếch hoác
huênh hoang
khề khà
khệnh khạng*”
tôi thấy Chàng
như sao

Tôi thấy Chàng bên hoa đào
nghe chim lồng lao xao
trước ông Vua khoan hòa nhân hậu
ôi! quần thần và chúa thượng
một thuở nào
đẹp đẽ làm sao

Tôi thấy Chàng đi ra đi vào
ngắm hoa đào
lấm tấm
lẩm bẩm
lẩm bẩm
rồi đột ngột
thốt
“Xuân nhật bất văn sương lộp bộp
Thu thiên chỉ kiến vũ bài nhài*”

Chàng là ai
Chàng là ai
chân mang hài
đi ra đi vào
tôi thấy Chàng như Sao!

6-2000
* Chữ dùng trong một bài thơ của Cao Bá Quát

I Saw a Star in Him

Translation by Chử Nhị Anh


I saw him
Hair bundled up high
Wearing a white silk robe

I saw him sit there
“Laugh with half-opened mouth
Speak with wide openness
Talk a drawn-out drawl
Move like an important guest*”
I saw him
like a star!

I saw him by the cherry flower
Listen to the noisy caged birds
I thought of a benevolent king
Oh. The King and his Court
once upon a time
So beautiful!

I saw him walk in and walk out
Contemplate the spotty cherry petals
Mumbling
Mumbling
And suddenly
he spoke:
“Ver deis nullus audio ros clunk clunk
Autumnus caelum unice video pluvia yuck yuck*”

Who was this man
Who was this man
Feet wearing fancy shoes
Walking out and walking in?
I saw a star in him!

* From a poem by Cao Ba Quat, a great Vietnamese poet

Tấm Lòng Với Nguyễn Du

Vi Khuê


Viết xong bài Nguyễn Du
ngủ mười giờ mới dậy
thấy qua ngọn đèn mờ
cả một trời hoa nở

Ồ, hoa đâu mà hoa
mới vào xuân mấy bữa
nghĩa là tuyết đang mùa
cỏ cây màu trắng xóa

Chỉ lòng vui như hội
vì tằm đã nhả tơ
nhả không còn một sợi
nên nhẹ nhàng như mơ

Hết rồi, chẳng còn chi
vấn vương trong lòng nữa
những gì tôi ấp ủ
tự những ngày xưa, xưa

Tấm lòng với Nguyễn Du
mỗi người, một món nợ
hôm nay trả được rồi
nên, một trời hoa nở

1996

Debt to Nguyen Du*

Translation by Chử Nhị Anh


Finished up a poem for Nguyen Du
Slept for ten hours straight
Through the diminishing lamp's light
Flowers filled the sky

Oh, look at all those blooms!
It's barely spring yet
And it's a snow season
still white on lawns and trees

The silver thread joyfully vibrated
For the silkworm had spun its last
And she having nothing left
Felt light as if in a dream

No more, there is nothing left
Nothing to keep the mind on edge
All the things I had long cultivated
Since that day long, long ago

Debt to Nguyen Du!
- Everyone has a debt -
Today mine's been paid
Flowers fill the sky

*Nguyen Du is Vietnam’s National Poet


Hòa Điệu Cùng Vũ Trụ

Vi Khuê


Cho tôi xin trọn quyền đôi phổi thở
cho tôi xin chút ánh sáng mặt trời

Cho tôi nhìn theo đôi cánh xa xôi
loài chim nhỏ trên nền trời rộng rãi

Cho tôi tiếc ngày qua không trở lại
như hoàng hôn lưu luyến ánh dương hồng

Cho tôi nuôi mầm hy vọng chờ mong
ngày tươi sáng thay đêm buồn u tối

Cho tôi khóc trên đường đi lạc lối
như em thơ xa khóc bóng mẹ hiền

Bao nhiêu đời say giấc ngủ triền miên
một buổi sớm biển gầm vang sóng dội

Cho tôi được thốt lên lời ca ngợi
vẻ nhiệm mầu cao cả của thiên nhiên

Cho tôi xin những phút sống bình yên
như vũ trụ ngủ nghê khi đêm về lặng lẽ

Kìa! muôn chim trên cành đang thỏ thẻ
như chim kia, tôi muốn dạo cung đàn

Hát ca bài tình tự giữa trần gian

1964

In Harmony with the Universe

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Let me have the sole right to my lungs
Let me have some light from the sun

Let my eyes follow the distant wings
High in the sky the little birds fly

Let me regret the time that's passed
Like the twilight regretting the sun rays

Let me grow my hope in wait
For bright days to replace dreary nights

Let me cry, lost in my journey
Like a child cry at the shadow of her departed mother

The sea has been asleep for ages
This morning wakes up roaring furious

Let me speak up my praises
To nature so wonderful and great

Let me have the minutes living in peace
Like the universe resting when night quietly returns

Behold! Birds are twittering in the trees
Like them, I'd like to play my melodies

Sing a love song on the world stage

Chào Nắng

Vi Khuê


Chào nắng ban mai! Nắng nõn nà
Nắng cho lòng nở rộ cành hoa
Chói chang trước dậu màu lam ngọc
Xán lạn bên song khóm trúc ngà
Vút một trời thơ mây vẽ gấm
Xòe đôi cánh mộng bướm vờn hoa
Nghe trong hơi đất thơm tình đất
Và giữa thinh không rộn tiếng gà

Hello Sunshine

Translation by Chử Nhị Anh


Hello morning sun! Beautiful and white
Makes my heart blossom as a flower
Shining on the hedgerow a jade light blue
Bright on the fence an ivory bamboo
Bold strokes on the poetic sky, clouds drew brocade
Spreading their dreamy wings, butterflies hovered over roses
From the ground rose the lovely smell of earth
Several cocks crowed and broke the still air

Trưa ở Virginia

Vi Khuê


Giữa trưa nắng đổ vàng sân
nhà ai ngói đỏ bâng khuâng phượng về
võng dài kẽo kẹt thân tre
sông chao thuyền lại, chèo nghe đã gần

Ôi nàng sưởi ấm lưng ong
ngồi chi dưới bụi trúc hồng ngẩn ngơ
kìa con sóc nhỏ, bâng quơ
óng lưng mềm lụa nhảy bờ cỏ thơm

Vườn rau diếp cá xanh um
ớt hai hàng đỏ rực khung cửa chùa
lần tràng hạt, niệm nam mô
sư lên cầu gỗ nhìn trưa dưới cầu

Nằm êm trong nắng trưa sâu
tưởng chiêm bao, những chuyện sầu đã qua

1990

Midday in Virginia

Translation by Cao Biền


Midday sunshine poured gold down on the court
Flamboyants blossomed over someone’s red-tiled roof
Against the bamboo trees creaked the long hammock
Its oars nearing, swaying on the waves, came a boat

Hey, bee-waisted young lady basking in the sun
under a rose bamboo bush - why was your face vacant?
There, a wandering small squirrel
jumped over green grassy hump curling its velvet back

The green herb and spice garden was so lush
Two lines of red pepper trees reddened the pagoda gates
Chanting his prayers, counting his beads
a monk stepped onto the wooden bridge to see noon under it

Lying still in the depth of the noon sun
All my grief seemed but a dream

Thu ở Virginia

Vi Khuê


Đã nắng đào tuôn khắp nẻo đường
Mùa thu! và đất rất thơm hương
Nõn nà mây trắng giăng trời biếc
Phơ phất sương lam ướt nụ hường
Nhớ một con thuyền xưa lạc bến
Đau nghìn trang giấy mới nên chương
Chút ray rứt nọ từ thiên cổ
Lẽo đẽo theo mình quá đại dương

1984

Autumn in Virginia

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Over everywhere the sunshine is spreading
In the autumn the soil seems sweet smelling
Across the blue sky hang some clouds in white
Flower buds bathe in the thin flying fog
Recalled an ancient strayed boat
Bled over thousands of pages to make a good verse
Since time immemorial came some anxiety
followed right behind overseas to make me worry

Sáng Thu Thứ Bảy

Vi Khuê


Em bấm số. Và em gọi anh
ríu rít ngoài kia chim trên cành
chim ơi, có biết lòng em rộn
như tiếng reo dài của trái tim

Chim có biết hôm nay thứ bảy
thứ bảy giòn như tấm kẹo gương
thứ bảy để chân buồn muốn nhảy
để bảy giờ em gọi người thương

Anh hứa đi, là: quên hết thôi
bằng đôi chân quẫy mặt sàn vui
bằng đôi tay xiết eo thon nhỏ
em hứa: cho anh vị ngọt đời

Em gọi Anh ơi sáng thứ bảy
trời thu hồng thung lũng vàng hoa
anh hãy khóc khi lòng run rẩy
nghe chuông reo: anh đợi em mà

Anh đợi em. Và em gọi anh
trời thu mây tím lá thu xanh
trời thu mây tím hồn em tím
con chim hót tím ở trên cành

Autumn Morning on Saturday

Translation by Vũ Đức


Dialing and calling you
Outside on the tree-branches gaily the birds sing
Birds, you know my vibrations
in tune with this song in my heart?

Birds, you know today is Saturday
Saturday is as crisp as a sweet
Saturday causes bored legs to dance
for me to call lover at seven

Promise me, darling: forget all
With legs strongly tread on the floor
With hands hugging small, slim waist
I promise you the sweetness of life

I call my Darling Saturday morning
The pink sky in autumn, the valleys yellowed with flowers
Please weep at the vibration of your heart
At the ringing of the bell: you have waited for me

You have waited for me and I call you
Autumn sky violet clouds green autumn leaves
Autumn sky violet clouds, my heart violet
A bird sings violet on a branch

Saule"

Translation by Bernard Detrez


Je l’ai aimé dès l’âge de dix ans
chaque heure, chaque minute, j’ai respiré
son souffle, n’en connaissant pas d’autre

Le lait maternel qui m'a nourri
c’est la langue pâle de la poésie de T’ang
m’a élevé: les saules, la vie dans le pavillon, et la splendeur
du Palais aux neuf étages des Han et la lune Hsun-yang

Me nourrissant, il ma nourri de rêves
des milliers de rêves Liao Chai rêvant de lui
òu est la rive Ku-su et son bateau à l’ancre
òu, mille ans plus tard, on peut toujours entendre la cloche du temple d’or?
òu sont parties les grues jaunes
envolées pour toujours, laissant un palais désert?

Oh, mon amour, mon poète sino-vietnamien
tu aimes le pays de ta mère; moi, je t’aime
“d’un galop lourd, tu franchis le défilé
òu pend la vieille bannière et òu le clair de lune répand le rêve ancien…”

L’amant? oh oui, mon amour réel
ma subconscience n’a jamais pardonné à Chin Shih Huang-ti
je rêve que, dans une vie antérieure, j’étais Li Po
et ma plume aiment pour toujours les traits de Tu Fu

Bà Hàng Xóm Mỹ

Vi Khuê


Tôi ở nơi đây đã sáu năm
gặp bà mới chỉ một đôi lần
dẫu rằng hàng xóm chung cư cả
nhưng chưa bao giờ tiện viếng thăm

Đêm kia trời nổi cơn oi bức
tôi rảo quanh sân trước khoảnh vườn
từ dạo xa quê, trời dẫu lặng
lòng tôi oi bức cứ từng cơn

Tôi bước, khoanh tay, đầu cúi xuống
thấy gì đâu giữa khoảng mông mênh
bỗng dưng một tiếng chào thăm hỏi
lạ lẫm, làm tôi thoắt giật mình

Bà hỏi tôi, "sao, mạnh khỏe không
biết chăng khuya xuống lạnh vô cùng
có chi thao thức xin tâm sự
chút tình hàng-xóm-thấy-qua-song"

Vội vàng, tôi nói cảm ơn. ôi
cảm động làm sao ở xứ người
không phải cố tri mình gặp gỡ
mà người hàng xóm rất xa xôi

"À, tôi đang nghĩ có Trời chăng
bà trả lời tôi với, được không"
trong đêm le lói, đèn leo lét
lấp lánh đôi ngươi ngó, lạ lùng

"Có Trời, ồ có, chứ sao không
Trời ở đôi ngươi ngó, lạ lùng
Trời đẩy đưa tôi từ gác nhỏ
đến cùng người khác giữa đêm đông

Trời giáng cơn tai họa xuống người
khi, đời vô vị, vẫn ôm thôi
ôm cho đến chết còn tha thiết
Trời đó! người sao cưỡng lại Trời"

"Vâng, Trời chỉ có thế mà thôi
không nghĩa là ban phước-lộc đời
không nghĩa rằng giang tay cứu độ
khi người đau đớn gọi: Trời ơi

Việt Nam, hình ảnh "Boat People"
là đã từng giông tố bão bùng
đã gọi Trời ơi, Trời chẳng lại
thì đừng hi vọng, chớ trông mong"

Bà hàng xóm Mỹ đêm tôi gặp
chỉ một tuần sau đã mất rồi
tôi đến thăm bà trên gác nhỏ
một mình nằm chết rất đơn côi

Chúng tôi trong cảnh chiếc thuyền con
bão táp triền miên cứ dập dồn
nên đến đây nương tìm hạnh phúc
sao bà mắt nhắm lệ còn tuôn

1981

Ma Voisine Américaine

Translation by Bernard Detrez


Je vis ici depuis environ six ans
et ne l’ai vue qu’une fois ou deux
bien que voisines de pallier, nous n’avons pas trouvé
l’occasion d’une visite de courtoisie

Cette nuit-là, l’air était étouffant
j’allai marcher un peu dans la cour de devant
- depuis que j’ai quitté ma patrie, même aux chaudes journées
mon coeur connait des périodes d’un poids étouffant

Je marchais, les bras croisés, la tête baissée
dans l’oubli du monde entier
soudain, une voix dit: “salut!”
une voix étrangère, qui me fit sursauter

Elle me demanda avec bienveillance
“comment allez-vous? il est tard
l’air fraichit, savez-vous
qu’est-ce qui vous tient eveillée?
dites-le moi: laissez votre voisine
jeter un coup d’oeil à travers votre fenêtre “

Je répondis en hâte: “merci”, très émue
de rencontrer une amie sur un sol étranger
non pas une vieille connaissance
mais ma voisine, proche et lointaine à la fois

“Et bien, je pensais, Madame, ‘Dieu existe-t-il?’
pouvez vous me donner la réponse, oui ou non?”
les lumières de la rue éclairaient faiblement la nuit
ses yeux scintillèrent de surprise

“Oh bien sûr, Dieu existe! pourquoi pas?
Dieu regarde dans mes yeux intrigués
Dieu me pousse hors de mon petit appartement
pour rencontrer quelqu’un par une nuit d’hiver

La colère de Dieu envoie des épreuves et des peines aux hommes
alors qu’ils tiennent à leur petite vie
et se cramponnent à elle jusqu’à ce qu’ils meurent
voilà Dieu! comment les hommes peuvent-ils s’opposer à la volonté de Dieu?”

“Oui, Dieu veut dire cela, et rien d’autre
pas de grâces et bénédictions sur le monde
pas de mains secourables et de bras sauveurs
quand les hommes en détresse crient: “O! Mon Dieu!”

“Les Refugiés de la Mer”, voilà l’image du Vietnam
ils ont affronté de telles tempêtes sur la haute mer
ils ont crié: “O Mon Dieu” et Dieu n’est pas venu
ils feraient mieux de ne plus nourrir aucun espoir”

La voisine Américaine que je rencontrai cette nuit là
mourut la semaine suivante
je lui fis une visite dans son petit appartement
son corps tout seul dans la mort

Nous chevauchions nos frêles bateaux
que les vents et les tempêtes faisaient chavirer
et ainsi dans un port heureux, nous venions ici
pourquoi les larmes coulaient-elles de vos yeux clos?

Tình Quân Em Đã Lại

Vi Khuê


Hãy sống bằng hương của ái tình
hỡi loài hoa đẹp, cánh hoa xinh
hỡi loài hoa ngủ trong xiêm áo
em hãy là hoa của ái tình

Ôi bầu sữa mẹ ấm da tiên
ấp ủ môi con quá diệu huyền
tình ái em ôi là sữa mẹ
diệu huyền ấp ủ má môi tiên

Vầng nhật hồng lên hoa cỏ say
tình quân em đã lại rồi đây
thơm tho hơi thở nồng môi má
trong buổi vườn hương rạng ánh ngày!

1955

Mon Bien-Aimé est Arrivé

Translation by Hồ Tường An


Vis en parfum d’Amour
ô, la belle fleur aux jolis pétales
ô la fleur qui dort dans la costume des dames
sois la fleur d’Amour!

Ô, la source du lait maternel qui rent tiède la peau des anges
caresse les lèvres d’enfant le miracle sacré
l’Amour, ô ma bien-aimée, c’est du lait maternel
caresse les lèvres et les joues angéliques

Le soleil rose monte, les fleurs et les herbes s’ennivrent
mon bien-aimé est arrivé
son haleine embaumé, ses joues chaudes
dans le jardin parfumé et splendide de la lumière matinale

1985

Rồi Ta Sẽ Gặp Nhau

Vi Khuê


Thơ đăng đâu chẳng được
vẫn là thơ của mình
cớ gì mà phải buộc
sợi dây thừng vào chân

Đến chết vẫn còn dành
một chút danh để lại
nghĩ mà thương thân mình
bọt bèo thêm thảm hại

Ta còn gì hôm nay
để mà riêng giữ nữa
ngọn lá đã vèo bay
ngựa hồng qua cửa sổ

Đời rõ là bể khổ
sống mãi thành vô tri
nghe trong gió thầm thì
chuyện thần tiên quái gở

Người Việt chẳng cần sợ
con bộ "goai thu kê"*
đường đã thành sông mê
thì chèo ghe giữa chợ

Cúi đầu trước tâm linh
xin cho mình bát cháo
sự thật là câu kinh
"con người phải có gạo"

Rồi ta sẽ gặp nhau
"trên đường tới La Mã"
thơ như là ngọn lá
vèo rụng tới ngàn sau

Goai thu kê: Y2K

Then We Again Shall Meet

Translation by Trần Nhã Hoa


A poem could be published anywhere
As long as one's name is on the by-line
Why would one have a rope
tied around her feet?

Save it until death
A name behind to be left
Such a pitiful thought
For this anchorless lentil and foam fate

What have we today
To possess in private
The leaf shot away
Red horse running by the window

Life is bitter sea
Live until your mind ceases
I hear wind whisper
Some ghastly ghost tales

The Viets had no fear
Of the bug Y Two Kay
When the road flooded
Went by boat to meet

Head down to the spirit
Prayed for a bowl of porridge
All following the script
"One must have some rice"

Then we again shall meet
"All roads lead to Rome"
The poem like a leaf
injected into man's collective soul

Nắng Trên Đường Mao Bơn Xai

Vi Khuê


Nắng trên đường Mao-Bơn-Xai*
lấp lánh ngọc trai
hoa cỏ vàng nhánh biếc
Nắng rộn ràng tương lai

Em chẳng nhớ mùa Đông qua - chắc không trở lại -
bởi nắng hôm nay làm sáng trắng cả tâm hồn
tâm hồn em cỏ non
như trên cành soan con chim bồ câu mái
cất tiếng gù thơ dại

Gọi gì đâu gọi mãi
chim bồ câu?

Nắng hôm nay có màu vàng của lửa
lửa của tình yêu lửa của ngày mai
lửa của hôm qua còn rực tháng năm dài
của dĩ vãng ngàn năm rực cháy
trang sách ngậm ngùi
của những người ngồi tựa gốc mai
xưa

Em đã nói rồi mà - em không buồn nữa
bởi nắng trên đường Mao-Bơn-Xai rực rỡ
cô láng giềng vừa vẫy bàn tay đưa
"trời hôm nay đẹp quá, rất vừa
để chúng ta mặc quần đùi đi dạo phố"

Con sóc nhỏ nhảy bừa qua cửa sổ
nắng trên đường Mao-Bơn-Xai
trưa.

1994
* Mt. Burnside Way, Burke Virginia

Sunshine on Mount Burnside Way

Translation by Trần Nhã Hoa


Sunshine on Mount Burnside Way
Shimmers like jade and pearl
Flowers and grass yellow and bright
Sunshine
A rousing future

She missed not the winter that passed - likely forever -
For today’s sunshine whitened all her soul
Her soul like green grass
Like in the magnolia tree a female dove
Uttered an innocent call

Why kept calling, calling
dove?

Today the sunshine has hinted at a fiery flame
Flame of love flame of the morrow
Flame of yesterday still flaming the days
Flame of the thousand-year old fire
That burned the sorrowful pages
Books that belonged to those leaning-on-the-ancient-plum-trees

She already said:
She would no longer be sad
For the glory of the sunshine on Mount Burnside way
The neighbor girl waved her hand and said
“Today it’s nice, just great
For us to go shopping in shorts”

A young squirrel risked a jump by a window
The noon sun shone on Mount Burnside way

Đợi Cánh Diều Lên

Vi Khuê


Như bước chạy của đứa bé chơi con diều giấy
tay cầm sợi dây, đứa bé chạy, cánh diều lên
nhưng cũng phải còn tùy cơn gió đẩy
gió không hùa, diều giấy cũng nằm yên

Đứa bé ấy có khác gì tôi mấy
cầm sợi dây diều, tôi chạy giữa man thiên

2000

Waiting for the Kite up going

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


A child flies a paper kite
Holding a string, he runs trying to make it fly
Thanks to the wind that offers a lift
Without which, the kite wouldn’t rise

I am but a child
with the kite thread, running hopefully in the wild world

Như Là

Vi Khuê


Hừng đông lại nhớ dòng sông
dòng sông lại nhớ hừng đông. Như là
câu hò bến cũ cây đa

2000

Like

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


A dawn recalls a river
The river remembers the dawn. Like
the song the old landing the banyan tree

Tại Sao Tôi Khóc

Vi Khuê


Tôi muốn cầm dao cắt xẻ mau
thử xem trong óc xem trong máu
trong mỗi đường gân mỗi tế bào
mầm mống niềm đau tôi ở đâu

Tại sao tôi khóc sao tôi khóc
như người đói khát trên sa mạc
đưa tay sờ nắn khắp da thịt
nào thấy niềm đau tôi ở đâu

Tại sao tôi khóc sao tôi khóc

1969

Why Do I Cry

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


I’d like to pick up a knife
to open and inspect inside
my brain, my blood and my every cell
to see where my misery dwells

Why do I cry? Why I cry?
Me, a hungry man in a desert dry
Every inch of my body checked,
Where the root of my misery does lie?

Why do I cry? Why I cry?

Tình Quân Em Đã Lại

Vi Khuê


Hãy sống bằng hương của ái tình
hỡi loài hoa đẹp, cánh hoa xinh
hỡi loài hoa ngủ trong xiêm áo
em hãy là hoa của ái tình
*
Ôi bầu sữa mẹ ấm da tiên
ấp ủ môi con quá diệu huyền
tình ái em ôi là sữa mẹ
diệu huyền ấp ủ má môi tiên
*
Vầng nhật hồng lên hoa cỏ say
tình quân em đã lại rồi đây
thơm tho hơi thở nồng môi má
trong buổi vườn hương rạng ánh ngày!

1955

Lover Arrives

Translation by Cao Biền


Do live by the fragrance of love
Dear beautiful flowerage, pretty petal
Dear flower sleeping in beautiful clothes
You be a flower of love
*
Oh mother's milk-breasts warm fair skin
Caressing the child's lips wonderfully so
My dear, love is mother's milk indeed
Wonderfully caressing fair skin and lips
*
The ascending red sun intoxicates grass and flowers
He has arrived, your lover
Sweet smell in his breath and flush in his cheeks
In the morning garden bright with the sun

Thiên Đường Nhỏ

Vi Khuê


Đây thiên đường nhỏ của tôi đây
có gối chăn và giấc ngủ đầy
có tiếng chim ca xanh lá cỏ
có bàn tay để ấm bàn tay

Vườn buổi sớm cây đầy trái chín
bàn chân non, đá sỏi ngọt ngào
tôi lỡ uống một ly trời mát lịm
cổ nghẹn, và không biết nói sao

Ở đây có tình người yêu người
có tuổi mười lăm đòi giận hờn
ôi cao sang quá tôi làm mẹ
ngự giữa thiên đường con, đó con

Ở đây ríu rít bầy chim nhỏ
hợp xướng bản tình ca xưa cũ
tình mẹ muôn đời như trăng soi
tình con bây giờ như nước lũ

Tôi sẽ bình yên mà đợi chờ
ngày con khôn lớn đến bây giờ
mười năm cô bé lên mười tám
tôi nhớ, quên người trong gió mưa

Hạnh phúc đôi khi cũng đủ đầy
như vầng trăng giữa độ tròn no
tôi xin ôm lấy thiên đường nhỏ
và trả cho người ảo mộng xưa

1969

A Corner of Heaven

Translation by Chử Nhất Anh


Here is my corner of heaven
Here we have pillows and blankets for sleeping late
Here the birds sing and the leaves are green
Here a hand warms another's hand

In the early morning garden,
the fruit trees are laden with ripe fruits
Tender foot walks on sweet, loving pebbles
I can't stop myself from downing a glass of cool sky
That chokes and leaves me not knowing what to say

In this corner of heaven there is love
And age-fifteen wanting to grieve and sulk
Oh how marvelous, I as my children's Mom
Presiding my corner of heaven

In this corner of heaven is a flock of little birds
Singing the chorus of an old love song:
Mother's love is constant as the shining moon
A child's love is now a strong flash flood

I am at peace waiting for that date
The day my child will become grown up
My girl is now ten, waiting for another eight
Need I worry about lives in the wind in the rain?

Sometimes one gets a fill of happiness
As full as the moon when at its fullest
I do like to embrace this corner of heaven
And cast away all past elusions

Sa Mạc

Vi Khuê


Mênh mông muôn dặm cát vàng
từng hạt cát, mỗi lời than thở dài

Cát còn lạnh nỗi sương mai
huống chi tâm sự của loài người ta

Tôi đi trên biển cát, và
tôi nghe tôi cũng là sa mạc này

1989

Desert

Translation by Tường Minh


The yellow expanse of sands
stretches out into infinity
each golden grain’s heaving a sigh

Much as sand can feel the morning dew's chill
Much as sentiments of us human kind
I walk on the sandy beach
I feel that I am this sand collected

Âm Thanh Tháng Ba

Vi Khuê


Bài thơ linh tính về sự ra đi “vĩnh biệt” của “Nhà Tôi”,
vào tháng Ba năm 1996.
Lắng nghe, xa, ở cuối trời
tiếng con chim vạc giữa vời kêu sương
lũng nào sâu, huyệt nào vương
tiếng than não nuột nghe mường tượng thôi

Ô kìa, lá rụng hiên tôi
ồ không, chỉ ngậm ngùi đôi bước lìa
khép mi, lệ chẳng đầm đìa
mà ngưng đọng giữa chia lìa tháng Ba

Nói gì, ta nói với thơ
nói gì đâu, chỉ vu vơ điệu vần
nói gì, chỉ có hư âm
rớt rơi vào cõi trầm luân với người

Thì thôi, cây đứng trụi đồi
mùa xuân mà trắng tuyết, ôi, bạc đầu
không buồn chẳng có vui đâu
chỉ âm thanh rụng dưới cầu tháng Ba

1994

March Sounds

Translation by Chử Nhị Anh


"A poem that portended the passing of my husband in March 1996." (VK)
Listen, there, at the end of the sky
The sound of a bittern, mid-flight beckoning the mist
Echoing off some deep valley, some dark pit
A sorrowful sigh or is that just my mind?

There, is that the sound of leaves falling outside my door?
Oh no, it's just the sad steps of disunion
Closed my eyes, no flood of tears
Just stilled drops for the March separation

What to say? What can my Muse say?
Said nothing, just random rhymes and verses
What to say? There can only be fake sounds
Echoing in man's world in which he drowns...

Well then, be a hill-top lonely tree
In a snow-white spring, getting a white head
Not feeling sad, not feeling glad
Only this dropped sound under the March bridge

Làm Sao Để Đừng Chết

Vi Khuê


Làm sao để đừng chết
Làm sao để sống hoài
Cuộc đời dù bé mọn
Xin ôm hai vòng tay

Người ơi người cách xa
Xin gần nhau chút vớI
Lạnh lắm bóng trăng tà
Trăm năm đời ngắn ngủi

Dưới cầu con nước chảy
Trên cầu mây bay qua
Mây bay và nước chảy
Đời ta, ôi đời ta

Chung chuyến tàu trăm năm
Dững dưng không một lời
Trối trăn nào nghĩ muộn
“Mây ơi và nước ơi!"

1980

How So We Don’t Die

Translation by Chử Nhị Anh


How so we don't die
How so we can be alive
My two arms embrace
this humble life of mine

Man, you distant man
Please get close a bit
So cold, this waning moon light
So short, our hundred-year life

Water trickles under the bridge
Over the bridge, a cloud flies
Flying cloud and trickling water
My life, oy my life

We share this hundred-year trip
wordlessly and indifferently
Very last, these late final words
"Dear stream and dear cloud!"

Ngọc của Anh

Vi Khuê


Em nhớ một chiều xa vắng quá
khi anh dừng bước ngắm chân mây
tiếng sét ái tình xô cánh cửa
thổi lùa Ngọc đến ngát hương say

Từ đó anh yêu, anh đã yêu
bàn tay đổ lệ khóc: tình yêu
tim anh hấp hối như cơn nến
cháy rực trên Ngôi Mẹ diễm kiều

Em trả cho anh Ngọc của anh
đêm Nô-en Chúa rất an lành
đã về ngủ thiếp trong nôi cỏ
anh cũng về trong Ngọc của anh

Em trả cho anh Ngọc của anh
trầm ngát hương bay đêm Giáng Sinh
cho anh không khí này anh thở
mùi vị ngây say của ái tình

1965

Your Jade

Translation by Chử Nhị Anh


I remember one afternoon in the distant past
When you halted to gaze at the base of the cloud
Love pushed the door with a thunderclap
Ushering in your Jade, with the alluring scent of Love

And then you loved, you have loved
Your amorous tears flooded in your palm
Your heart fluttered as the candle's flame
Brightly burning in beautiful Mother Mary's niche

I will give your Jade back to you
Christmas Eve, baby Jesus with heavenly peace
Happily goes back to his manger for another sleep
You also, now you go back into your Jade

I will give your Jade back to you
The frankincense fills the Chrismas Eve
I will give this air that you will breathe
The mesmerizing scent of her love

Mặt Trời

Vi Khuê


Khi đứa con gái gửi thư về cho bà mẹ già
nói rằng

tóc con đã bạc rồi
bà mẹ già hốt hoảng trèo lên giường nằm
để mặc cho dòng lệ tự do trôi
trên khuôn mặt phủ đầy niềm sợ hãi không tên tuổi

Chúng ta
sợ hãi
mặt trời

1983

The Sun

Translation by Trần Nhã Hoa


When the daughter wrote her elderly mother
that
"My hair has turned gray".
The elderly mother panicked and climbed into bed
Let free the flow of her tears
On her face the face of Fear, with no name, without age
We are all
afraid of
the sun

Khi Con Còn Nhỏ

Vi Khuê


Cho bốn con của tôi
Khi Con còn bé, Con yêu Mẹ
nhìn lên, thấy sáng cả trời trăng
tóc bồng của Mẹ như mây nổi
và cả xiêm y cũng dịu dàng

Thỏ thẻ lời Con nói dễ thương
Mẹ ơi, Mẹ hỡi, Mẹ phi thường
Mẹ thơm hơn cả mùi hương phấn
Mẹ vàng, Mẹ ngọc, Mẹ kim cương

- Ừ nhỉ, Con thương, Mẹ biết rồi
mỗi ngày mỗi tối nói thương thôi
mà sao buổi ấy, khi xem hát
Con vẫn rằng "thương Mẹ nhất đời"

Con thấy gì đâu sân khấu kia
bao nhiêu lộng lẫy thướt tha kìa
cả và vũ trụ bao la nữa
chẳng bằng mắt Mẹ ướt khi khuya

Năm lên mười tám, Con gặp Người
- Người yêu, ai chẳng có người yêu -
với chàng, Con nói câu tâm sự
"Ôi Mẹ mình, thôi, quá diễm kiều"

Khi Con còn nhỏ, Mẹ yêu Con
yêu nhất bàn tay bé cỏn con
một giòng sữa ấm tuôn vô máu
cũng đủ làm căng mập ngón tròn

Chưa nhìn đã thấy cả dung nhan
Con quý, Con cưng, Con phượng hoàng
Con đến, như Trời ban phước xuống
Con nằm, nôi nhỏ rạng hào quang

Tình Con yêu Mẹ, Mẹ yêu Con
không đắn đo, không chút buộc ràng
không hỏi vì sao, không muốn hiểu
đông tàn, xuân tới, giá băng tan

Rồi, Con cao lớn Con xinh đẹp
- nhìn Me, Con đã hết nhìn lên -
những khi Me khóc, Con khuyên nhủ
"xin Mẹ đừng nên quá yếu mềm"

Tình yêu thuở ấy là Con-Mẹ
là cõi chim xanh, cõi bướm hồng
năm tháng phôi pha, người chẳng đổi

Tình Con-Mẹ vẫn rất Thiên Đường

1970

When You Were Young

Translation by Phương Viên


"For my four children" (VK)
When you were young, you loved me so
gazing up at me, you saw a moonlit sky
my bouffant hair, you thought were the clouds
and even my humble garbs, to you were fine

Your voice piping, you said lovingly
Ma dear, Ma love, you are superb
you’re more fragrant than any perfume
you’re gold, you’re diamond, you are jade

Yes, loved one, well I knew
every day every night you told me so
but why that night at the show
“I love you best”, you said, “I hope you know”

You saw nothing of that stage
the fineries the splendors parading by
and in this boundless wide wide world
nothing could move you as tears in my eyes

You turned eighteen when you met him
- a lover, every girl must have one -
with him you confided your thoughts
“oh, my Ma, she’s wonderful, you know”

When you were young, I loved you so
how I adored your tiny hands
a stream of warm milk into your blood
enough to round your little fingers then

When I closed my eyes, I could see your face
my treasure, my darling, my beautiful babe
your birth was a blessing of God
radiance glowed from the crib you lay

Your love for me, mine for you
there were no reserves, no strings, no ties
we never asked why, didn’t need to know
winter left, spring came with the melted ice

And then you grew, all tall and pretty
- you no longer looked up, when at me you smiled -
and when I cried, you whispered softly
“please, Ma, you must not be so fragile”

Our love, the love of Mother and Child
is of the world of bluebirds and the butterflies
years come and go, we never changed

Mother and Child - still sacred, as time goes by

Tháng Giêng. Ồ, tháng Giêng

Vi Khuê


Hôm qua, mồng một tết
hôm nay, tháng Giêng mà
nhìn qua khung cửa sổ
trắng xóa một màu pha

Người ngồi trên xe thư
ném tờ báo xuống đất
ông già khua cán xẻng
rạch nốt con đường đi

Con đường, đen đậm đà
trên nền tuyết trắng xóa
cây, cao mà trụi lá
khô rốc, chẳng cành, hoa

Tháng Giêng, ồ, tháng Giêng
mùa xuân vừa mới tới
nhà nhà im vắng thế
con chó nằm, ngó nghiêng

Giật mình, điện thoại reo
giọng ai mà thỏ thẻ
"chúc em vui thật nhiều
cùng xuân về, nhé nhé"

1994

January, Oh January

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


New year came yesterday
It’s January today
Outside the window
All is white in snow

Man on a postal truck
Throws newsprint on the dirt
An old man swings his spade
Clears the rest of the walkway

The road is black in contrast
on the landscape of white snow
Barren tall trees all bereft
of leaves and flowers to show

January, oh, January
Has spring just arrived
How quiet are those houses
A dog rests on its side

The phone brings a message
A soft voice whispering
“Come true your best wishes
In the very new spring”

Tại Sao Thu Đến

Vi Khuê


Tại sao thu đến tôi không biết
chỉ biết rằng thu mang nguyệt theo
tại sao xuân đến tôi không biết
chỉ biết là hoa nở rất nhiều

1968

How Came Autumn

Translation by Trần Nhã Hoa


How came Autumn I knew not
But for Moon with whom it did
When had Spring come I knew not
But for the flowers that blossomed forth

Một Đời Đau Khổ Làm Nên Mẹ

Vi Khuê


Kính dâng Mẹ già tôi
và những Mẹ già Việt Nam
một đời đau khổ vì chinh chiến

Một đời đau khổ làm nên Mẹ
tóc bạc da mồi, trí ngẩn ngơ
tuổi sáu mươi, thân còn khỏe mạnh
mà hồn đã lạc phố phường xưa

Mẹ nhớ vu vơ thời Pháp thuộc
một đêm mật thám đến moi vườn
lá cờ liềm búa ai chôn đó
để hại người lương thiện, mà thương

Mẹ nhớ một thời quân Nhật đến
người ta tố cáo kẻ thân Tây
cậu Ba năm ấy vừa hăm bảy
bị chặt bàn tay, máu đỏ đầy

Nửa đêm mở cửa, Mẹ kêu: Ôi
bớ bà con làng nước ra coi
bàn tay ai đó mà ve vẩy
có phải hồn oan thức dậy, ngồi

Mẹ nhớ con đò bến Hải Lăng
người chèo không mảnh khố che thân
bầy con thả lưới mò tôm tép
bắt được thây ai trẩy ngược dòng

Nửa đêm thảng thốt, Mẹ kêu: Ôi!
bớ bà con làng nước ra coi
người ta còn sống đem chôn cả
tội nghiệp làm sao những kiếp người

Xóm nghèo Mẹ ở nhiều mồ mả
mẹ nhớ mồ em, nhớ mả anh
nhớ mộ thằng con, mồ đứa cháu
khuya về nghe giọng nói yêu thân

Mẹ làm rộn cả khóm phường lên
ai cũng phiền theo bà cụ điên
nhưng có người thương, ôm lấy Mẹ
hôn bàn chân phỏng dấu truân chuyên

Mẹ ơi! thân xác Mẹ còn đây
một nửa hồn xa cõi lụy này
một nửa hồn kia còn níu lại
những niềm đau khổ quá sâu cay

Con mong tin Mẹ về phương Phật
lồng lộng mây cao cánh hạc hồng
con sẽ đốt lên Trời sáng rực
bài thơ thương Mẹ quá là thương

1984

A Painful and Bitter Life Made Mother

Translation by Chử Nhị Anh


Dedicated to my aged mother
and the aged mothers of Vietnam
who led painful and bitter war-ravaged lives
- VK

A painful and bitter life made Mother
Hair white, skin waxed, wandering mind
At age sixty, her body was still strong and healthy
But her mind was lost in a past world

Ma vaguely remembered the days of the French
One night, the secret police came and dug up the backyard
A sickle-and-hammer flag somehow was found there
to frame innocent people, her own

Ma remembered the days of the Japs
“A French connection” someone said
Uncle Ba that year only twenty seven
His hand was chopped off, blood everywhere, red

Midnight, opening the door, Ma cried:
Hey everybody, neighbors, come and see
Whose hand is it that’s waving
Is that a wronged-spirit sitting up there?

Ma remembered a boat off the port of Hai Lang
The poor and naked boa
while casting a net for shrimp
caught a corpse traveling up the stream

Midnight, scared out of wits, Ma cried:
Hey everybody, neighbors, come and see
Look at all these people buried un-dead
Oh, these human lives, what a pitiful fate

Her poor village had many graves
Ma remarked on her younger- and older-brothers’
On one of her childrens’; on her nieces’
When night came, she heard their loving voices

Ma disrupted the whole neighborhood
Everyone complained of the crazy old woman
But embracing her, some understood
Kissed the many scars on her charred foot

Oh Ma! Your body was still here
But half of your soul already left
The other half clinging on
To all the pains, deep bitter and strong!

I pray for news of your arrival to Buddha
Flying high above on a crane’s pink wings to Nirvana
I will burn to light up the whole sky
A poem dedicated to Ma love of mine

Tiếng Gọi

Vi Khuê


Những tưởng âm thanh chẳng có hương
trưa nay nghe tiếng gọi bên tường
tiếng con chim vịt bên tường gọi
ngát cả trời đây hương cố hương

1990

Beckoning Call

Translation by Trần Nhã Hoa


One would think that sounds have no smell
At noon I heard a beckoning call by the wall
A duck by the wall voiced a quack
Filled this world with the scent of my past home

Mẹ

Vi Khuê


Thấy giải nước trong, tưởng mẹ già
Một đời tuôn trải giữa trần sa
Ngút xanh trên ấy nguồn gieo hạt
Thắm biếc ngoài kia sóng nở hoa
Nếp một càng thơm trên bếp lụa
Mía lau thêm ngọt dưới trăng tà
Bao nhiêu dâu bể ngần lai láng
Đẹp bấy Lam Hồng đất nước ta

1982

Mother

Translation by Chử Nhị Anh


Saw the clear brook, thought of old mother
One life blowing in sand and dust
From the green mountain up high was source
To the shimmering distance flowered waves
Sticky rice sent sweet scent all over hearth
Sugar canes made for a sweet night under moon
After all the upheavals throughout the places
How beautiful! The mountains and rivers of our motherland

Cha

Vi Khuê


Thấy núi âm thầm tưởng bóng cha
Nghìn trùng tịch mịch giữa bao la
Nụ cười mây sớm tươi thiên địa
Giọt lệ sương khuya lạnh hải hà

Father

Translation by Chử Nhị Anh


Saw the silent mountain, thought of father's shadow
Alone in thousand leagues of vastness
A smile to the morning cloud gave joy to sky and earth
Sao thế nhỉ? Trăm đường vân cẩu
Ngần này ư? Một kiếp tinh ba
Thanh sơn còn đó xanh lòng Mẹ
Như nỗi niềm kia mãi mãi là

A night dew tear gave chill to rivers and seas
But why? Hundred ways on the brilliant-cloud flight
So short? One pre-ordained fate
The blue mountain is still there to green Mother's heart
Like the deep sentiment eternally heard

1982

Xuân Sớm Mai

Vi Khuê


Buổi sớm mai xuân đẹp tuyệt vời
Ráng hồng óng ả gái hai mươi
Chợt nghe luồng rạt rào trong đất
Thoáng gặp niềm phơ phất giữa trời
Có phải hừng đông lên cặp má
Hay là xanh thẳm xuống đôi ngươi
Đào hoa tương ánh cùng nhân diện
Thơ tự nhân gian hé nụ cườI

Spring Morn

Translation by Chử Nhị Anh


Beautiful spring aurora
Sky bright and pinkish as a maiden of twenty
Aroused by a flow from the earth
Struck by a wisp of life's breeze
I saw dawn rising on her cheeks
and the depth of green in her eyes
Cherry blossoms reflected off maiden's face
Ancient poetic lines induced a half smile

Líu Lo

Vi Khuê


Bỗng dưng, nghe phất phơ đời
nghe như có gió ngàn khơi thổi về

Hỏi thăm thầm đóa hoa lê
mới hay xuân đã tới kia, ven đồi

Nét mày, trăng thượng tuần soi
vàng hoe tóc, gái nhỏ cười dưới sân

Ô hay! thế giới đã gần
sao cô châu Á lại bồng bế em

Ô hay! rũ sạch ưu phiền
sao cây thay lá-đỏ liền lá-xanh

Ô hay! trời đất chuyển mình
nghe xuân mang lại hòa bình ấm no

Con chim nó hót líu lo
mừng xuân đem trả tự do cho người

Bàn chân nhỏ bước ra chơi
tương lai: cháu ngoại đã cười-rạng-đông

1990

Twitter

Translation by Chử Nhị Anh


Suddenly, I feel a breeze
as if winds are coming from mountains and seas

Inquiries made to the peach blossom
so it is that spring’s arrived at the mountain’s edge

Under the new moon shows up an eyebrow
Very yellow-haired girl laughs in the courtyard below

Oy! Has the world got so closed up,
that she from the East was now cuddling her?

Oy! Let’s beat out the dust of worries
about trees wearing green, then red leaves

Oy! The earth and sky are turning
Do you sense peace and prosperity with the arriving spring?

The songbird, it twitters on and on
to celebrate this spring Freedom is returned

The baby steps are out at play
Tomorrow: grandchild’s smile dawns the day

Ở Biển về Nghe Bản Đồng Ca

Vi Khuê


Ta như biển. Nên cứ hoài sóng vỗ
người như non. Đứng đó biếc xanh hoài
rồi một buổi sóng trào dâng, thác đổ
biển và non rầm rộ chuyển lên ngai

Ôi. Sao biển ầm ầm nghe muốn khóc
người có gì để ngực xốn xao không
chẳng lẽ cứ im lìm tuôn xuống giốc
những bàn chân trượt té dưới gai chông

Ta nhắm mắt lịm dần bên sóng vỗ
trôi lênh bênh trên chín ngọn triều đầy
thân xác lẫn linh hồn đều ngập gió,
sóng lao xao. Sóng của mặt trời ngày

Lồng lộng gió cho tim người bão táp
thênh thang trời cho mắt đẹp nhìn mây
người vẫn đứng giữa biển trời chất ngất
trên hai chân đồng trụ. Đứng như cây

Đã rạp hết những hoa hèn cỏ dại
xin mời lên. Người hãy cứ lên ngai
người như Núi. Và ta như Biển ấy
giữa muôn vàn tinh tú nhấp nha say

Cơn đồng thiếp qua rồi. Ta trở lại
trên con đường cỏ dại đẫm bùn nhơ
bầy ểnh ương sao tấu vội bản đồng ca
làm khiếp hãi đàn cò bên suối ngọc

1994

Back from the Beach Hearing a Chorus

Translation by Chử Nhị Anh


I am an ocean. Can't help but hear the flapping waves
You are a mountain. Standing blue forever there
Yet one day shall rise the tide and down pour the waterfalls
Mightily we'll ascend onto our thrones

Oy. The ocean poundings make one weep
Do you feel anything upsetting in your chest?
We can't just let things slide without a protest
Our feet slip, landing on spikes and thorns

Eyes closed, I weaken with each flapping wave
Float above the nine-headed tidal phases
Body and soul, a wind has carried
the tumultuous waves. Waves of a sun-shined day

Thrusting winds build storms in your heart
Clearing skies let your pretty eyes view clouds
You stand there between sea’s and sky’s vastness
on two bronze pillars. Stand as a tree.

All laid flat - wild flowers and grasses
Please ascend. Please step up to the throne
You are mountain. And I am your sea
Among the millions of blinking drunken stars

The dream-séance's over. I am back
on this small muddy dirt path
An ensemble of bullfrogs sings an impromptu chorus
Frightening the herons by the jade stream congregate

Chào Đón Tân Thiên Niên Kỷ

Vi Khuê


Tôi trân trọng đón chào Tân Thế Kỷ
Để cho thêm mùi vị buổi Xuân đời
Mới ngày qua Em chỉ mới hai mươi
Sáng nay đã rộn ràng hăm mốt nhỉ

Người ta gọi Đệ Tam Thiên Niên Kỷ
Là tên Em. Rực rỡ dưới cờ hoa
Em dịu dàng. Em nhẹ bước chân ra
Trên đôi gót ngọc ngà thơm lụa biếc
Của tà áo pha lê trong tựa tuyết
Mà trần gian âu yếm tặng trao rồi

Xin chào Em. Thế Kỷ Mới Tinh Khôi
Em có biết nhân gian vừa cúi lạy
Để năn nỉ Ông Trời nguôi giận lẫy
Sao đành tâm sao hẹp lương Trời ơi

Hãy xót thương cho thế giới loài người
Chưa qua khỏi bàng hoàng cơn thổn thức
Nào bão lụt cuốn trôi nào động đất
Tiếng kêu than còn vọng tới thiên đình
Mà làm thinh. Trời hỡi. Sao làm thinh
Ông Trời ạ. Tội tình chi lắm thế?

Trẻ sơ sinh đưa bàn tay nhỏ bé
Của con người-thứ-sáu-tỷ ngo ngoe
Đất chật rồi. Thượng Đế. Làm sao đây
Mà em vẫn ra đời chi rứa nữa?
*
Nhưng nói vậy mà thôi. Là nói vậy
Chứ xanh cây vườn vẫn cứ xanh cây
Trong đau thương hy vọng vẫn tràn đầy
Vẫn rộn rã bày ra muôn yến tiệc

Bởi ham sống sau mỗi lần tưởng chết
Nên loài người chẳng biết mệt là chi
Vẫn giàn ra trăm ngàn trận li kỳ
Để chào đón rập ràng Tân Thế Kỷ
*
Thế Kỷ Mới. Nàng ơi. Quay ngắm lại
Trần gian tôi: diễm tuyệt đến vô cùng!
Ôi lẽ nào mà trái đất nổ tung
Thì ... uổng quá! Dễ gì ta có được

Quả địa cầu trang bị¸ bởi Toàn Năng?

Welcoming the New Millenium

Translation by Chử Nhị Anh


Respectfully I welcome New Millenium
Adding spice to this spring day in life
Just yesterday You were only twenty
This morning so busy on your twenty first

They use The Third Millenium
as your name. Glorious under the spangled flag
Your grace. You graciously step out
On precious heels, with fragant brilliant silk
Your glass dress's hem pure as snow
Our world has lovingly proffered you.

I salute you. The brand new century
Did you know that the human world had just kowtowed
To pray God to cool down his wrath
So heartless, how difficult, our God

Please show compassion to the human world
Still dazed in a heart-felt weep
For typhoons to earthquakes
Our cries echoed all the way to the celestial palace
Yet silent. Dear God, why stayed silent so?
Hear me God. Why made us so miserable?

A newborn babe raised his little hand
The six-billionth person's hand
Our earth is overcrowded. Dear God, what to do
Why another newborn child in this world?
*
Well that's just talk. It's only just talk
The green-treed garden has its green trees
In pain, hope is still overflowing
Still rowdy all the festive feasts
*
Ravishing for life after escaping a near death
Human kind never knows when to get tired
Again drawing up thousands of new ideas
Busily welcoming the New Century
*
New Century. My Demoiselle. Please look back
My human world: an infinite beauty
Oy, what a pity it would be
If the earth will explode! Not easy to get another of
his globe furnished by the Omnipotent God?

Cùng Tôi Nhé, Ta Đi

Vi Khuê


Tôi chẳng biết vũ trụ này sinh ra để làm gì
tôi chỉ biết mỗi bước tôi đi thì quá đỗi diệu kỳ

Hình như vũ trụ này sinh ra cũng để mà đi thì phải
sao thì sao, tôi cũng không bao giờ dừng lại

Và xin người, cùng tôi nhé, ta đi
2000

Come Along with Me, Let Us Go

Translation by Trần Nhã Hoa


I don’t know for what purpose the universe was made
Just that every step I walk is so marvelous

May be the universe was made so I can walk
Well in any case, I will never stop

Come along with me, let us go

Vi Khuê - Thơ Trong Mưa và Hoa - Poems in Rain and Flowers

Hoa

Vi Khuê


Sớm mai dậy với sao mai
mới hay trái đất đã quay nửa vòng
đất còn chẳng chịu nằm không
máu tim ta vẫn vun trồng nên hoa

Flowers

Translation by Vi Khuê


Woke up in the morning with the morning star
Saw that the earth had completed another half turn
Even earth wouldn’t cease its revolution
Why should I stop bleeding for my flower garden?

Trong Đêm Mưa Rơi

Vi Khuê


Tôi không hiểu nổi sự lặng câm này
sự lặng câm chết người từ bao chục năm nay
ôi chao băng giá, ôi băng giá
đêm dài Đà Lạt như đêm nay

Cho tôi nâng niu trong hai bàn tay
tấm lòng của em, nỗi đau quằn quại
tấm lòng của mẹ, ray rứt tương lai
tấm lòng của anh, băn khoăn rã rời

Không làm gì hết cho cuộc đời này
chúng ta đã khóc nhiều lắm em ơi
những giọt nước mắt mặn tình biển cả
chúng mình có nhau trong đêm mưa rơi

1969

Rain falls in the night

Translation by Trần Nhã Hoa


I cannot fathom this silence
This deadly silence for the last twenty years
Oh how it has been cold, icily cold
The long nights of Dalat, like tonight

Let me cherish in my two hands
my sister's heart, twisted in pain
my mother's heart, squeezed in agony
my brother's heart, anxious and tired

Let's not move another finger for this life
For we have wept so much already
The teardrops taste like the sea
We're together as the rain falls in the night

Đêm Mùa Hạ

Vi Khuê


Một giờ ta bấm phôn
bạn hãy còn thức đó
hai giờ ta bấm phôn
"hê lô" buồn nho nhỏ

Tại sao ta cùng thức
trong đêm mùa hạ này
tại sao ta cũng thức
trọn mùa gió heo may

Tại sao ta phải thức
từ đời xưa đến nay
tại sao ta sẽ thức
ôi! đêm lịch sử dài

1982

Summer Nights

Translation by Tường Minh


At one in the morning I dialed
You were still awake
At two I dialed again
"Hello" came softly your voice

Why were we both awake
on this summer night
Why had we stayed awake
through these windy times

Why stay wide-awake
from old time till today
Why must we stay awake
Oy! History's long night

Gởi Hồn Theo Sách

Vi Khuê


Gởi hồn theo sách về Non Nước
nước mấy ngàn năm mấy gấm hoa
nước thơm trang sử thơm tình đất
nước vẫn ngàn năm nước Việt ta

Nước có tích xưa một trăm trứng
cha là rồng mẹ vốn là tiên
mẹ đi lên núi cha về biển
con đã trăm con rẽ trăm miền

Nước có con thuyền trôi ngược sóng
có người tuốt kiếm dưới trăng ca
câu thơ hào khí thơ hùng tráng
"thế sự du du nại lão hà" *

Nước có non cao chín ngọn Hồng
sông Hương núi Ngự mấy hưng vong
phù sa bãi lượn Đồng Nai rợp
bóng rặng dừa xanh ngắt Cửu Long

Nước có Vua Bà xưa cưỡi voi
có cô công chúa lấy dân chài
có Văn chương mở ngàn pho sách
có Bạch Đằng giang khiếp vía ai

Nước xưa có Trạng ngồi ghi chép
sấm truyền nghiêm trọng xuống lòng dân
một đời gối chiếc hai dòng lệ
thù ghét can qua, giận lũ cuồng

Nước có sao đông có sao tây
nước có kỳ hoa dị thảo đầy
nhưng nước ngàn năm còn nước khổ
lịch sử cuồng trong trận gió quay

Gởi hồn theo sách về Non Nước
cát bụi thân mình lại xót xa
ôi! hỡi hồn thiêng sông núi hỡi
ngày nao ta trở lại quê nhà?

1982

* Thơ Đặng Dung

Home By Way of A Book

Translation by Vi Khuê


Home by way of a book Thousands of years old, flowers and brocade
Sweet smelling pages of history and beloved earth
Through the millennia my homeland remains Viet

Home has legend of one hundred eggs
Mother was Fairy, Father a Dragon
Mother to mountain, Father back to sea
Children all scattered to one hundred regions

Home has lone boats riding the large waves
Moon overhead, singing, a man draws his sword
Grand poem filled with fearless words
“Drifting and floating with the tides of times”

Home - mighty mount Hong has nine mouths
Perfume River and Ngu Mountain - through the ups and downs
Rich alluvium in the banks of Dong Nai
Cool green coconut trees shading the Mekong sides

Home has elephant-mounted King-Sisters
A princess who wed a fisherman
Ancient Academy opened a thousand books
Victory at Bach Dang River, invaders vanquished

Home had a clairvoyant sage
Oracles written down for all ages
On a lone pillow, all his life he wept
Of wars ravaging and tyrants mad

Home has nova in the East and the West
And everywhere exotic plants and strange grasses
Yet home for the millennia is home of the wretched
Their fates tumbling in times’ whirling storms

Home by way of a book
How pitiful this body – dust and sand – so limited
Might a soul be real as the mounts and the brooks
That homeland someday I could revisit

Giọt Lệ

Vi Khuê


Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ
- Trần Tử Ngang
(Nghĩ trời đất vô cùng
một mình tuôn giọt lệ )

Sao không nói gì hết
ngủ ăn rồi ngủ ăn
cõi đời hay cõi mộng
đi, về một bóng câm

Thức dậy, mau thức dậy
cái gì trong con người
thứ bom nào nổ chậm
cơn sốt nào vỡ da

Bao lần tôi tự hỏi
giữa buổi tiệc chưa tàn
bao lần tôi tự hỏi
cúi đầu sau xe tang

Còn chăng hay đã hết
câu chuyện của loài dơi
hai ngàn năm sờ soạng
tìm chưa thấy mặt trời

Hai ngàn năm lửa đỏ
chập chững dấu chân tìm
đường còn xa vạn dặm
- quá khứ hãy nằm im -

Tương lai tiếp tương lai
mình đây là quãng nối
sợi chỉ và cây kim
níu địa cầu đôi cõi

Nhỏ nhoi thay kiếp người
đau thương thì hiện hữu
vết bầm trong xương tủy
sờ nát đầu ngón tay

Ai ngày xưa rơi lệ
mình nước mắt nhỏ sa
nhớ thương tràn thương nhớ
kỷ niệm đầy tha ma

Tử sinh đành hữu hạn
bơ vơ càng bơ vơ
trăm năm là một kiếp
luân hồi chuyện sau xưa

1969

Tears

Translation by Võ Đình


Heaven and Earth are limitless,
Alone, I shed these tears.
- Ch’en Tzu-Ang (Tang Dynasty)

Why are we wordless
we eat then we sleep
is this life or a dream
and we mute as shadows

Wake up, oh, wake up
beware of this thing
this time-bomb, though unexploded
like a fever, breaks our skin

Many, so many times
while a feast’s still on
while I walk behind a hearse
I have asked myself

After two thousand years
are the bats still flying
flying madly and flying blind
without finding the sun?

After two thousand years of fire
we still walk like children
on a road without end
- oh, the past, please lie still -

As the future unrolls
we are the link
we are the needle and thread
which holds the earth’s poles

How puny are our lives
“I suffer, therefore I am”
bruises are hidden in our marrow
our fingertips are crushed by pain

Someone shed tears in the past
so now I may weep alone
what’s left but long lost
memories - a burial site

Birth and Death are our limits
between these we’re on our own
a few years of existence
we’ll leave it to Reincarnation?

Bài Thơ Xanh

Vi Khuê


Như tuôn lá đổ về rừng
như bàn tay mẹ đón mừng con thơ

Như hồng nõn má măng tơ
thơm thơm cháu ngoại hôn bà sớm mai

Như non cao tiếp biển dài
bờ xa, bãi rộng, trăng cài núi xanh

Như em còn đợi chờ anh
như con chim hót trên cành nặng sương

Như muôn thác lũ về nguồn
như tim giếng nhỏ còn tuôn mạch đời

Như buồm căng gió ra khơi
như cây trái mới đâm chồi lộc non

Như câu lục bát vuông tròn
như ngôn ngữ mẹ đẹp nguồn ca dao

Bỗng dưng, trời đổ mưa rào
cho con lộ nhỏ trôi vào ruộng xinh

Bỗng dưng, trời rạng bình minh
bỗng dưng hy vọng, cho mình thắm tươi

1984

The Green Poem

Translation by Trần Nhã Hoa


Like the pouring of leaves falling back to forest
like mother happy embracing her babies

Like the shiny and pink cheeks flush on young faces
sweet scents of morning grandchild kissing mother's mom

Like tall mountains connecting to long seas
distant beaches, vast bays, a moon hanging by green peaks

Like a maiden still waiting for her man
like a song-bird twittering on a dew-laden branch

Like thousands of torrential waterfalls at their sources
like the small well that's our heart, pouring out life blood

Like a wind-blown full sail heading out to sea
like new young shoots poking out of new fruit trees

Like the square and round shapes of poetry six-eight
like mother's language that's made folk songs great

Out of nowhere, it poured a shower
floating the small dirt road into the field down yonder

All of a sudden, it broke into dawn
Sudden new hope made me so fresh and young

Hoang Vu

Vi Khuê


Qua đèo nay, nhớ trấn xưa
hoang vu đồi hạ, đôi bờ cỏ may

Từ bên ấy sang bên này
con sông vẽ một nét mày bắc ngang

Em về bên ấy sao đang
tôi thương cổ thụ hai hàng lệ xưa

Cồn hoang dã, bến lau thưa
trơ thân cỏ dại nằm chờ nước sông

Cửa trời đã khép đôi khung
suy tư bước nhỏ ngại ngùng chân em

Dòng ơi, sông nước êm đềm
trả hoang vu, lại cho mình hoang vu

1963

Forsaken

Translation by Chử Nhị Anh


Crossing today's pass, remembering the old border town
A desolate summer hill, both riverbanks filled with young grass

From the other bank to this
The river formed an eyebrow drawn across

You had to go the other side
I shed two lines of tears for our heritage

A forsaken and wild hill, a landing thinly covered with reeds
Wild grass baring itself waiting to be wet

The sky's gate was closing its two doors
My small feet calculated every dreadful step

Ho, river ho, stream and water placid
Forsaken land, forsaking me

Bà Hàng Xóm Mỹ

Vi Khuê


Tôi ở nơi đây đã sáu năm
gặp bà mới chỉ một đôi lần
dẫu rằng hàng xóm chung cư cả
nhưng chưa bao giờ tiện viếng thăm

Đêm kia trời nổi cơn oi bức
tôi rảo quanh sân trước khoảnh vườn
từ dạo xa quê, trời dẫu lặng
lòng tôi oi bức cứ từng cơn

Tôi bước, khoanh tay, đầu cúi xuống
thấy gì đâu giữa khoảng mông mênh
bỗng dưng một tiếng chào thăm hỏi
lạ lẫm, làm tôi thoắt giật mình

Bà hỏi tôi, "sao, mạnh khỏe không
biết chăng khuya xuống lạnh vô cùng
có chi thao thức xin tâm sự
chút tình hàng-xóm-thấy-qua-song"

Vội vàng, tôi nói cảm ơn. ôi
cảm động làm sao ở xứ người
không phải cố tri mình gặp gợ
mà người hàng xóm rất xa xôi

"À, tôi đang nghĩ có Trời chăng
bà trả lời tôi với, được không"
trong đêm le lói, đèn leo lét
lấp lánh đôi ngươi ngó, lạ lùng

"Có Trời, ồ có, chứ sao không
Trời ở đôi ngươi ngó, lạ lùng
Trời đẩy đưa tôi từ gác nhỏ
đến cùng người khác giữa đêm đông

Trời giáng cơn tai họa xuống người
khi, đời vô vị, vẫn ôm thôi
ôm cho đến chết còn tha thiết
Trời đó! người sao cưỡng lại Trời"

"Vâng, Trời chỉ có thế mà thôi
không nghĩa là ban phước-lộc đời
không nghĩa rằng giang tay cứu độ
khi người đau đớn gọi: Trời ơi

Việt Nam, hình ảnh "Boat People"
là đã từng giông tố bão bùng
đã gọi Trời ơi, Trời chẳng lại
thì đừng hi vọng, chớ trông mong"

Bà hàng xóm Mỹ đêm tôi gặp
chỉ một tuần sau đã mất rồi
tôi đến thăm bà trên gác nhỏ
một mình nằm chết rất đơn côi

Chúng tôi trong cảnh chiếc thuyền con
bão táp triền miên cứ dập dồn
nên đến đây nương tìm hạnh phúc
sao bà mắt nhắm lệ còn tuôn?
1981

My American Neighbor

Translation by Huỳnh Sanh Thông


I have lived here for some six years
and seen her only once or twice
though next-door neighbors, we’d not found
occasion for a social call

That night, the air was stifling hot
I took a stroll in the front yard
since I left home, on balmy days
my heart’s known spells of stifling weight

I walked with folded arms, head bowed
oblivious to the whole wide world
suddenly, a voice said, “Hello there”
a stranger’s voice that made me start

She kindly asked me, “How are you
it’s late and getting cold, you know
what’s keeping you awake? tell me
your neighbor glimpsed through window panes”

I hurriedly said, “Thank you!” quite moved
meeting a friend on alien soil
not some acquaintance of long years
but my own neighbor, nearby yet far-off

“Well, I’ve been thinking, ma’am, ‘does god exist?’
can you give me the answer, yes or no”
street lights shone faintly in the night
her pupils glimmered with surprise

“Oh yes, God does exist - why not
God watches in my wondering eyes
God pushes me out of my small room
to meet another on a winter night

God wreaks ordeals and woes on men
while they just hug their humdrum lives
clinging hard until they die
that’s God! How can men thwart God’s will”

“Yes, God means that and nothing more
not boons and blessings on the world
not helping hands and saving arms
when in distress men cry, ‘O God’

‘Boat people’ - there’s the image of Vietnam
they’ve braved such tempests on high seas
they’ve cried ‘O God!’ and God’s not come
they’d better nurse no more high hopes”

The neighbor whom I met that night
a mere week later passed away
I went to visit her in her small flat
her body all alone in death

We were riding our frail boats
which winds and storms would toss about
so for a happy heaven we came here
why did tears flow from your closed eyes?

Chân Dung Tự Họa

Vi Khuê


Tôi dang hai cánh tay đàn bà
ôm lấy cuộc đời đầy lửa đạn
tôi đã sống như loài bò sát
với đôi ngươi và những mấu chân

tôi đã bám lì mặt đất yêu thân
tôi đã bám, như loài rắn rết
rồi tôi sẽ xa anh và xa hết
tôi chết đi xin người rũ cờ tang
khóc thương tôi, như đã khóc thương chàng ...

Khóc thương tôi, chỉ vì tôi đã khóc
tôi đã đổ một trùng dương lệ ngọc
tôi vốn nòi khóc mướn thương vay ...
tôi chẳng là gì hết của hôm nay

tôi, sinh vật đã già như cây cỗi
tay móng nhọn che mặt trời tiếc nuối
mặt mày nhăn như loài cú rừng hoang
như con mèo đêm mỗi tối lang thang
trong ngõ ngách lên lời than thở vội ...

Tôi từ chối sống bằng-cây-cối
đã sa sút, tôi trở thành cỏ dại
tôi đã góp hai bàn tay tội lỗi
vào cuộc đời tôi thệ thốt yêu đương

tôi, đàn bà, với trăm nỗi xót thương
đã tham dự chiến trường không dám hỏi
hỏi giùm tôi, xin hỏi giùm tôi với!
khóc thương tôi, xin hãy khóc thương nàng ...

Self Portrait

Translation by Chử Nhị Anh


I’ve opened my womanly arms
To embrace life, in flaming heat and cross-fires
I have lived as a reptilian
With unblinking eyes and clawed feet

I have clung to the beloved earth
I have gripped, just like all the snakes
Still, away I will have to go
When I die please lower a flag
Cry for me, as you'd cry for Him...

Do cry for me, just because I have cried
I have poured a sea of precious tears
They said we were born mourners-for-hire...
I am no longer much in this life

Human is a life form reaching an advanced age
My long-nailed hand blocks the sun, denying it
My wrinkling face resembles an owl's in a wild forest
I am like a night cat each night wandering
In the alleys with uneven sighs...

I refuse to live an equal to the trees
If I slipped, I'd just become wild grass
I have added my sinful hands
Into life with sentimental pledges

I am woman, feeling everyone's wound
Fighting in the wars I’ve dared not question
Ask for me, please on my behalf!
Cry for me, please do cry for Her...

Bài Thơ Huế

Vi Khuê


Thương Huế lắm, Huế rất nhiều thi sĩ
bởi vì răng lạ rứa nhỉ, anh hè
phải chăng vì mưa ướt đất lê thê
hay lá rụng trên vai buồn tượng đá

Ừ Huế đó, con đường vô Thượng Tứ
lá me xanh, hoa phượng đỏ, xoan hồng
chân em nằm ngoan dưới lớp quai nhung
anh khẽ gọi: ơi bàn chân công chúa

Ừ Huế đó, những chiều anh đã hứa
tới thăm em, nhưng chẳng chịu đúng giờ
anh biết rồi, có đợi mới thương chơ
để anh được đứng rình em thơ thẩn

Ừ Huế đó, yêu đương là lẩn thẩn
viết thư tình trăm vạn chữ vu vơ
không cầm tay không cả cái hôn hờ
chỉ ngó mắt, sợ e tình vẩn đục

Ừ Huế đó, yêu thương là quý trọng
tình cho nhau như nước lạnh trong ly
từ buổi làm quen đến lúc chia lìa
Ờ, tội quá, ôi, sao mà tội thế

Em nhớ lắm, mắt anh màu hạt dẻ
lúc nhìn lên có một nốt ruồi nâu
răng mà buồn, như thể biết không lâu
anh vĩnh biệt. (mà thiệt là như rứa)

Ừ Huế đó, người ta đau đớn tựa
đoạn trường kia dây đã thắt từng cơn
chẳng còn chi ngoài một chút tủi hờn
khi nhắm mắt, bởi sống là cơ cực

Cay cực lắm, mưa dầm chen gió bấc
lụt trong tâm và lụt cả ngoài trời
có mấy ngày mà Huế được yên ngơi
bão thời thế cuốn trời long đất lở

Huế không phải chỉ là thành phố nhỏ
trong bốn bức tường, hay núi Ngự sông Hương
Huế, theo tôi, là dải đất miền Trung
đã hấp thụ chung nền Văn hóa đó

Nền Văn hóa sản sinh nhiều thi sĩ
biết làm răng định nghĩa nớ, anh hè
chỉ biết là dễ-thương-lắm-a-thê
một câu nói vạn đời sau nhớ mãi

Là câu nói của người thơ xứ Huế
thuở "bâng khuâng trời rộng nhớ sông dài"¹
"một đêm nào mờ lạnh ánh gương phai"2
"với hình ảnh của bạn đời lao khổ"³

Ôi thương quá, "bàn tay ai bé nhỏ
che mùa đông rét mướt"4 những muộn phiền
gót sen hồng em, những bước chân điên
đã dẫm nát hoa thơm thời tuổi dại

Em nhớ lắm, em nhớ hoài nhớ mãi
ôi! em thấy chảy dài trong máu ấy
Huế một ngày đứng dậy rất hiên ngang
đó là khi Huế nổi giận, bất bằng

Huế qua tôi, Huế rất là thăm thẳm
Huế đa tình: nặng lắm chữ yêu thương
Nguyễn Du xưa chỉ khóc một Kiều nương
là biểu tượng của nòi tình muôn thuở
1990
Chú thích: thơ của 1- Huy Cận; 2- Thúc Tề; 3- Trụ Vũ; -4 Nhã Ca

Poem on Hue

Translation by Chử Nhị Anh


Beloved Hue, Hue of many poets
why so many, do you know my dear
was it for the rain-soaked earth
or the leaves falling on sad stone shoulders

Yes, there lay Hue, the way to Thuong Tu
green tamarind leaves, red royal Poinciana and pink lilac
my toes warm in velvet slippers
your soft call “oh, the princess’s feet”

That was Hue, the evenings you always promised
come to see me, but never on time
you must have known that I would wait
and you would watch from the behind the tree

Yes, that was Hue, where lovers were fools
writing words in thousands, meaningless
love was from afar, not even an air kiss
love was only for looks, lest it’s love degraded

Yes, that was Hue, where love meant respect
love given was plain water in the cup
from the very first moment to the last
love felt a heavy weight in our hearts

I well remember the brown birthmark
and the hazel of your eyes
how deeply sad as if you knew
of the final time when we said good-bye

Yes, that was Hue, city of wretches
born with the gut-wrenching-thread
yet with little self pity and a vague anger
- to live is to suffer - when they were dead

Life in the pouring rain, life in the northern wind
that cut in the heart as it did the air
hardly a day that Hue was fair
always in the eye of times’ storm

Hue not merely the small town surrounded by four walls
or just Hue of the famed River Huong and Mount Ngu
Hue to me was the central land that bound
and absorbed the civilization that was true

The culture that produced many poets
how could I put it, my dear
only aware of its extreme loveliness
strong-accented words sang forever in one’s head

Verses and poems by man from Hue
“large melancholic sky misses long river” ¹
“cold night mists reflect in the glass” 2
“and the sight of my wretched life-friend” ³

How I loved whom, “with her tiny hands
keeping out cold winters”4 full of regrets
my heel of lotus-pink trampled by crazy footsteps
crushing the flowers of sweet innocence

And I would never forget
oh - that feeling forever surging in my vein
that one day when Hue rose up
that one day saw Hue get angry

Hue to me was depth
Hue was for lovers, for love undo death
tears of Nguyen Du shed only for Kieu
she who was only born to love
1990
From a poem by ¹ Huy Can; 2 Thuc Te; ³ Tru Vu; 4 Nha Ca

Chào Đón Năm Hai Ngàn

Vi Khuê


Chỉ còn chưa đầy mười hai tháng nữa thôi là năm sẽ dứt điểm,
để Hai Ngàn
kết thúc một pho sử mà trong đó bóng tối nhiều hơn ánh sáng
mối hận nhiều hơn tình bạn
mà trong đó, hoạ hoằn, tôi và người mới được mở ngõ trái tim yêu
để thỏ thẻ cùng nhau: trăng sáng biết bao nhiêu

Chỉ còn chưa đầy mười hai tháng nữa thôi và năm sẽ khởi điểm
Hai Ngàn
chúng mình hãy sửa soạn nghe thơ, để đón chào một thiên niên kỷ mới
sửa soạn trang nghiêm chính trái tim mình
để cho trái đất mai sau được rạng rỡ trong ngần
trong nhịp bước tình yêu phơi phới
1999

Hail! Year 2000

Translation by Chử Nhị Anh


Barely twelve more months before the year ends,
for Two Thousand
Concluding a chapter of the annals in which darkness outshined light,
animosity exceeded friendship
In which, per chance, I and he found the way to our hearts
To talk softly: how bright this moon

Barely twelve more months before the year starts,
Two Thousand
Let us prepare to listen to poetry, in order to greet a new millennium
Seriously prepared from the heart
for our world a tomorrow brilliant and pure
in the walk of uplifting love

Thạch Bình Thôn

Vi Khuê


Dù xa muôn dặm nẻo đường xa
Vẫn gói lòng riêng mối thiết tha
Con hói, lênh đênh bèo, sóng giạt
Rìa bưng, hiu hắt lá, sương sa
Biết bao biển lệ, giòng mưa cũ
Cả một trời thương, giọt nắng tà
Hỏi thạch bình đâu nương náu nhỉ
Cho non nước những não nùng hoa
1982
Thạch Bình: tên làng nội của tác giả

Thạch Bình Village

Translation by Chử Nhị Anh


No matter the thousand miles far on the road
Still kept a corner of my heart an earnest sentiment
Waves knocked the lentils about on the brook
Dew fell on trembling leaves in the woods
Sea of tears in the familiar rain
Sky of love in the dying sun ray
Where is that stone vase* anymore, pray?
To give to the world nothing but sad blooms

*Thạch bình literally means stone vase

Bóng Cây

Vi Khuê


Tình yêu như chỗ bóng cây
ta ngồi
nghỉ mát
một giây
rồi
lìa

Mai kia
nẻo nọ
đi
về

Nhớ cây
bóng mát
đầm đìa
lệ
chăng?

1993

A Tree shade

Translation by Chử Nhất Anh


Love is like a seat in the tree shade
so one can rest
cooling off
for a second
before one departs

To- morrow
To which way
going,
or coming

For the memories of the tree,
and the shade,
will one burst
into tears?

Nhớ Nguyễn Du


trên đường qua Quỷ Môn Quan*

Vi Khuê


Ngồi đây đọc sách ngàn trang cũ
ngoài đó lao xao vẫn chiến trường
tuyết bão vào song, mưa cứ đổ
tưởng người xưa, dưới Quỷ Môn Quan

Đường qua cửa quỷ, mây vần vũ
ngàn dặm về Nam, nhớ bóng ai
gió xác cây xao cuồng vó ngựa
đầu non trăng rụng, vượn than dài

Ngán ngẩm mặt người không muốn ngó
ấm lòng đã có rượu vài chung
tuổi chưa già, cớ sao lười lĩnh
chỉ ngắm nhà kia ngủ gác non

Tương quan bè bạn là không có
thì bận lòng chi chuyện đón đưa
thôi, cảm ơn đời thêm chút nữa
cho ta quán trọ dưới trời mưa

1988
* Nguyễn Du, qua bài "Quỷ Môn Đạo Trung"

In Memory of Nguyen Du* on the way to the Demon's Gate Pass

Translation by Cao Biền


In here with an old thousand-page manuscript
Out there still, the noise of battles
The storm drove snow into window, rain pounded
Was that the acient man, under the Demon’s Gate Pass?

The way through the Demon’s Gate Pass, under thick nimbostratus
I recalled his trace, thousand of miles from Nam
Trees agitated by winds, a crazed horse’s hooves
The moon sunk on the mount, gibbons sighing deep

Did not want to see tiresome faces
To warm his heart, a cup of wine would suffice
Not yet old, why so lazy
Fell asleep admiring that adobe

Friends or acquaintances, he was not interested
Worried not of the comings nor goings
That’s all, here’s to life, a few words of thanks
for the sheltering station when it rained

* Nguyen Du is Vietnam’s National Poet

Dâng Áo Lụa Ngà

Vi Khuê


Anh không “coi em như đồ chơi”
Anh yêu em mà, yêu, trời ơi!
Anh chết dần mòn, anh sẽ chết
Em mà nói vậy, ác, em ơi!

Anh xem em như là bông hoa
anh thưa em. Này em. Thưa em mà
anh vẫn cần em như trái đất
cần mặt trời kia đỏ ráng pha

Anh đi khắp đông tây nam bắc
trở về nghe rớt tiếng tài hoa
trở về trong một cơn say khướt
dệt gấm vàng, dâng áo lụa ngà

Áo lụa ngà xin dâng cho em
ít ra đời vẫn còn dễ thương
vì em, đôi mắt hồ thu biếc
vẫn trần gian một chút thiên đường
*
Khi anh mười tám anh yêu thật
như thằng bé trượt xuống dòng sông
vẫy vùng để thoát cơn mê hoặc
của sóng dồn sông đến bãi cồn

Giờ, ngoài năm mươi, anh yêu chơi
như em thường nói "Có gì vui"
dù thật dù chơi anh cũng khóc
cùng em. Để có "chút gì vui"

1993

Offering Ivory-Colored Silk Dress

Translation by Chử Nhị Anh


He didn't “see me as a toy”
He loved me, "My God”, he declared
He would waste away, he would die
Why did I said such a mean line!

He saw me as a flower
He said to me. My dear. Here my dear
He so needed me like the earth
needed that sun reddening the dusk

He traveled east west south north
Returned with a bit of notoriety
Returned in a drunken state
Weaved some ivory-colored brocade, offering a silk dress

A silk dress he offered to me
So to make life a bit pretty
For my eyes were like an autumn lake
In this life a bit of heaven
*
At eighteen he loved a true love
Like a boy skidding down into a lake
Fighting from drowning in the senselessness
of quickening waves against the sand bank

Now, over fifty, he just loved solely for fun
Just as I often said "Anything fun?"
Whichever way he too would cry
with me. For us to have "something fun"!

Hoa Đào

Cho con Nhất Anh

Vi Khuê


Đứa con gái mái tóc Sylvie Vartan
ngồi đọc thơ Thôi Hộ
một buổi sớm mai vàng
dưới chân
hoa đào nở

1966

Cherry Flowers

Translation by Chử Nhất Anh


VK - To daughter Nhất Anh


The girl with Sylvie Vartan's bangs
Seated reading Thoi Ho, the famed poet of Tang
in a morning brightened by the yellow plum tree blooms
Under her feet
cherry flowers blossomed

Chuyện Ngày Xưa

Vi Khuê


Tưởng niệm anh Phiên
người đã hy sinh đền nợ nước
trong cuộc kháng chiến chống Pháp.

Tôi nhớ năm xưa
giữa bờ cát trắng
bên dòng sông lặng
trên đường đi trải nắng vàng tươi
hình ảnh một người
vai mang ba-lô
chiếc mũ bạc màu che mái tóc
tấm thân cao in đậm giữa nền trời

Người đi trong nắng reo vui
mà sao tôi thấy ngậm ngùi bước chân

Người đến bên tôi
mắt nhìn lặng lẽ
má xạm phong trần
môi cười khô héo
"dặn dò em đôi lời tha thiết
rồi anh đi, em lại trở về
vai anh nặng nề
thù nhà nợ nước
mục đích đời anh
ngày nào đạt được
anh sẽ trở về bên mái nhà xưa
đợi chờ anh nhé, em thơ
ngày anh về dưới bóng cờ vinh quang
đoàn quân ca khúc khải hoàn"

Tôi nhớ năm xưa
một buổi chiều mưa
người đi trong lớp bụi mờ
người đi giữa tiếng reo hò địch quân

Anh tôi đã thành tù nhân
hai tay vòng xích sắt
máu chảy ròng đôi chân

Tôi ngồi bên song cửa
nghe tim đập rộn ràng
mắt mờ ngấn lệ che ngang
nhìn theo anh khuất chợ làng, thôn Niêm

Tiếng súng vang rền
tôi nghe tiếng thét vang lên giữa làng
"Việt Nam độc lập muôn năm"
rồi anh tôi chết. Thây tan dưới cờ

Xóm chiều đứng lặng, bơ vơ
lòng tôi cũng chít khăn sô những ngày

1960

An Old Story

Translation by Chử Nhị Anh


In memorial of brother Phien
who sacrificed for the country
in the struggle against the French

I recalled a past year
among the white sand
by the quiet brook
on the highway covered with fresh golden sun
the image of a man
a rucksack on his back
his faded-color hat
his tall body looming dark against the sky...

He walked in the acclaiming sun rays
Yet every step filled me with alarm and pity

He came by my side
looked with quiet eyes
his cheeks burnt by wind and dust
his smile on dried up lips
“A few earnest words to you dear
before I go, and you go back
My shoulders are heavy
debt for the nation and revenge for blood
The goals of my life
whenever achieved
I shall return to the old house
for me, young sister, please wait!
The day I return under the flags of glory
The army will sing a march of victory!”

I recalled a past year
a rainy afternoon
he went among the blear dust
he went among the enemies’ shouts

My brother was caught
two hands cuffed and chained
blood running down two legs...

I sat by the window grille
listening to my galloping heart
shading my tear-bleary eyes to look
at him dying at the Niem village’s meet

Shots rang aloud
I heard a shout amidst the village:
“Vietnam independent forever!”
then he died. His body mutilated under the flag

The afternoon in the still helpless hamlet
my heart has been wrapped in funeral cloth

Cố Nhân

Tặng người ở Virginia

Vi Khuê


Mười lăm năm ở Virginia
Chẳng phải quê hương cũng phải nhà
Bạn hữu ước trăm, tình cá nước
Đồng hương mấy vạn, nghĩa lân la
Tiệc tùng cười nói dâu bên rể
Hội họp vào ra trẻ với già
Cứ tưởng một ngày xa cách nhỉ
Gặp nhau chẳng gọi cố nhân, à?

Old Friend

Translation by Vũ Đức


For One in Virgina
I've been fifteen years in Virginia
Not the homeland but home nevertheless
Like fish and water, friends around a hundred
Coming and going, compatriots some thousands
Brides and grooms laughing at banquets
The young and the old frequenting the meets
Once separated never to reconnect
Here he was again, ain't that my old friend!

Mai Mốt Tôi Về

Vi Khuê


Mai mốt tôi về tóc đã bạc
đứng trên cầu cũ, nhìn sông xưa
sông êm như thuở còn tươi mát
mười tám xuân nghiêng nón đợi chờ

Ồ không! thuở ấy mùa ly loạn
chỉ có phà ngang ở bến đò
cô gái qua sông mười tám tuổi
trên đầu đã chít chiếc khăn sô

Thì thế thì thôi, thì lận đận
thì long đong, thì đã lênh đênh
thì như ai đó ngoài mưa lạnh
chìm nổi theo cơn sóng bập bềnh

Thì như ai đó, ngoài phương Bắc
đỉnh nhọn Trường sơn ứ máu chân
"móc trái tim đau" mà khóc lóc
nỗi niềm gian khổ bốn mươi năm

Thì như ai đó ở phương Nam
nằm mong đêm qua, đêm chẳng tàn
đêm cứ đêm hoài câm bóng nến
lệ người hay lệ nến chan chan

Thì như ai buổi đầu lưu lạc
trâu ngựa quê người tủi tấm thân
"ngày phóng xe làm phu hốt rác
đêm về nằm nước mắt chứa chan"

Thì như ai đó nữa, bây giờ
đứng dựa cột đèn, ngó ngẩn ngơ
dâu bể tan hoang thành phố cũ
thẫn thờ đi những bóng bơ vơ

Mai mốt tôi về, tóc đã bạc
đứng trên cầu cũ, nhìn sông xưa
sông ơi! đá cũng còn cau mặt
mà nước sông sao cứ lững lờ?

1984

When I return

Translation by Chử Nhất Anh


When I return, my hair will be white
Looking down from the old bridge at the old brook
Will it still be peaceful as in the young days?
Eighteen-springs, waiting under a tilted hat...

But no! It was a time of disunion and chaos
I remembered at the cross-ferry wait
A girl crossing the river, only eighteen of age
Wearing a mourning scarf around her head

And so it was, it was very tough
It was floating, and fleeting
The lives of those walking in the cold rain
Those struggling to keep staying afloat

The lives of those in the North
Bleeding their feet on the mountainous trail
Yanking their bruised heart out and wept
Of misery and hardship, a forty-year tale

The lives of those in the South
Waiting for dawn but night stayed around
Night after night with the silent shadow off the candle's light
Hot
Were those tears or just candle drops?

The new days of those who drifted
Laboring in foreign land, pitiful as slave horses
"At day, gunning the truck, a coolie collecting trash
Home in the evening, eyes swelled with tears"

The lives of whomever else, today
Leaning by the lamp posts, with foolish eyes
In the old streets destroyed after the havoc
Lonesome miserable wretches, they walked so tired

When I return, my hair will be white
Looking down from the old bridge at the old brook
Old man river, what's with your slow careless pace
When even rocks are showing scowls on their faces?

Nô-En 84

Vi Khuê


Phận người
Chúa vác trên vai
trong hang đá lạnh
đã dài
tiếng chuông

Phúc âm ôi
phúc âm buồn
theo ta bến quạnh
giữa cồn
Đìu Hiu

Sầu bi
mắt Mẹ buồn thiu
lời kinh cầu nguyện
hắt hiu
gió lò

Bầy chiên khiếp hãi
nằm co
lắng nghe chó sói
sủa to
ngoài trời

1984

Christmas 84

Translation by Vũ Đức


Human beings fate
shouldered by God
in the cold cave
long ringing
the sounds of bells

Alas the gospel
the sad gospel
following us to the remote
in the middle of
the desolate mound

Sorrowful are
Mother Maria’s eyes
the prayers dispersed
in the wind

The frightened sheep
lying in bundles
listening to the wolves'
loud screams
outside

Khổng Tử

Vi Khuê


Mỗi ngày tôi đều gọi tên Ông một lần
Và không biết nói gì hơn là thầm
Cảm ơn Ông
- Ông Khổng Tử -

Cách đây trên hai ngàn năm
Ông đã bỏ tù tổ tiên tôi
trong chiếc nhà giam
thật êm ái
mà trong đó mỗi người
đều cảm thấy mình thật vĩ đại
trong khi mỗi phút mỗi giờ
đều thở
bằng hơi thở
của Ông

Chúng tôi
ngày nay
không ao ước gì hơn
môt chiếc nhà giam êm ái ấy
để yên trí mình thật vĩ đại

Chúng tôi
ngày nay
hèn mọn
bơ vơ...

1985

Trời Cao Đất Rộng

Vi Khuê


Con chim nó hót trong lồng
thảm thương đất rộng não nùng trời cao
chim ơi, lạc hướng phương nào
chim quên đất rộng trời cao một mình

Con chim nó hót trên cành
không nghe gió gọi trời xanh võ vàng
chim ơi, chớ hót từng đàn
hãy kêu độc thoại nỗi buồn xác xơ

Điệu buồn mấy nẻo hoang sơ
khóc thương thân phận bơ vơ kiếp người
bèo trôi, một cánh bèo trôi
trăm năm khắc khoải tìm nơi giạt về

Mộng làm đá đứng vô tri
trơ gan khoáng thạch nghe gì tủi đau
"làm sao biết đá không đau"
ai hay đá khóc bạc màu thời gian

1967

High and Wide

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


A bird sings in the cage
It’s pity - for the sky is high and the earth wide
How have you strayed from your way
Forgotten the wide earth and the high sky

A bird sings on a branch
Oblivious to the wind and the blue-sky calling
Poor bird, don’t sing in a chorus band
Just make a soliloquy of your own sad sentiment

There, a sad song echoed in the forsaken paths
Sung to the lonely destiny of a human life
A piece of water-fern floated along
For a hundred years looking to land

In dream I was a stone, no knowing
Baring itself in the wild, not feeling
“How would one know that a stone has no pain”
How a crying rock would fade the color of time

Ôi Tiếng Gà Trưa và Bóng Mẹ

Vi Khuê


Anh yêu dấu, hãy cùng em gọi Mẹ
-- buổi trưa hiền cây vú sữa ngoài sân --
anh hãy nắm tay em vào ngõ bé
đi quanh co, tìm bóng Mẹ xa gần

Mẹ thấp thoáng bên kia bờ dậu đó
khi trưa về, gà gáy não nùng ôi
kìa, trong nắng xôn xao tà áo đỏ
mà năm mươi năm trước Mẹ cầm phơi

Hãy cùng em ôm hôn tà áo Mẹ
hít đầy hai buồng phổi chẳng già nua
chút hơi hám thơm tho còn sót lại
và nhớ Người Yêu Mẹ thuở nào xưa

Và, Mẹ nữa, bên song tròn cửa sổ
đưa bàn tay ngà ngọc vít cành nho
bờ sông Seine, cánh gà trưa cũng vỗ
cành nho và tay Mẹ đã vào Thơ

Cock-crow at Noon and Mother’s Shadow

Translation by Tường Minh


My darling, let’s call out to Mother
In midday’s quietness -- under that milk-apple tree
Take my hand and lead me into the narrow alley
Following its winding path looking for Mother’s trace
Mother’s fleeting shadow by that hedgerow
-- A certain midday -- amidst poignant cockcrows
In the rustling sunrays I saw the red dress
Fifty years ago Mother hung out to dry

Join your hand with mine, caressing Mother’s hem
Then breathe deeply into our young lungs
any lingering scent
And recall One Who Loved Ma, once upon a past

I recall Mother by the round window
Two delicate hands pulling down the grapevine bough
On the Seine, a midday cock flapped its wings
-- The grape vine and mother's hands,
they were part of poetry --

Ôi, tiếng gà buổi trưa, và bóng Mẹ
mắt Người Ngồi Nhớ Mẹ đẹp như mơ
năm mươi tuổi hay già hơn thế nữa
ta cũng về với Mẹ với gà trưa

Oh! Mother’s shadow and the cockcrows at noon
Whose eyes, pretty as a dream, One Who Missed Mom’s
Fifty-years or even yet older
Not too old to long for Mother and the noon rooster

1994


Ừ Thì Xuân Đến Có Sao Đâu

Vi Khuê


Hãy đến với tôi như bạn nhé
đừng nhìn như thế, ngó không vui
có chi như thể là không thật
nơi nét môi cong thiếu nụ cười

Nói đi, nói để vui mà bạn
cõi này cõi tạm. Nói cho vui
có chi đâu để đòi gian lận
trong một trò chơi vốn của người

Hãy nói với tôi lời cảm tạ
tôi đã cho không lấy lại. Rồi
vẫn cứ bình tâm lau mắt lệ
cho người đến khóc ở bên tôi

Tại sao tôi chẳng làm thơ mới
để chào Xuân mới mới sang Xuân
- nghe như có những người đi tới
và nói ngoài sân tiếng dữ dằn

Tại sao tôi chẳng làm thơ, để
dang tay ôm lấy cái Vô Cùng
sao tôi nín thở nằm thin thít
và sợ, trời ơi, pháo nổ tung

Tại sao tôi phải làm thơ chứ
ừ thì Xuân đến, có sao đâu
nếu trên cành biếc chim không hót
thì giữa lòng tôi huyệt cứ sâu

Nằm im thôi nhé, nằm thoi thóp
hỡi trái tim ngoan vốn dịu dàng
có sợ ngoài kia trời nổ pháo
thì trùm chăn lại, trốn đời tan

1993

OK Let Spring Come

Translation by Chử Nhị Anh


Please come to me as a friend
Don't look like that, it's not fun
What is it that you're trying to hide?
On your pursed lips absent a smile

Please talk, just for fun, my friend
Life's a phase. Talk only for fun
There's nothing worth trying to cheat
In a game reserved strictly for human

Please say to me a word "appreciate"
Myself I had given with no string attached
Then relax and wipe your tears off
Come and weep right here next to me

Why don't I pen some new verse
To greet the New Year's new spring?
-- I hear sounds of men coming forth
And outside the courtyard: mean growls

Why don't I pen some new verse
To embrace dearly the Infinite
Why I hold my breath, silent complete
And dread the fireworks exploding?

Why must I pen any verse
Spring comes. OK. Let it come
If on the blue twig birds don't sing
Then my heart's wound will keep deepening

Lying still now, barely beat
My sweet peaceful graceful heart
Scared of outside fireworks exploding
We'll get under the cover and go into hiding

Hai Câu

Vi Khuê


Đợi ngày
khói quyện
vào mây

Ta ngồi
tiếc mộng
ngó cây
ngô đồng

1992

Two Verses

Translation by Chử Nhất Anh


Till when
smoke whirls
in cloud

I’ll just sit here
replaying last night’s dream
gazing at the
wu tung tree

Rồi

Vi Khuê


Họa thơ “Chưa” của Bá Dĩnh tặng Thủy Trang. Tặng hai bạn
Rồi
em
sáo đã
sang sông
ngô đồng
một lá
bên song
cũng
rồi

Rượu
hồng
nhắp đã
mềm môi
mà chưa
ấm lạnh
với người
xưa
sau

1992

Over!

Translation by Vi Khuê


In response to the poem “Not Yet” by Bá Dĩnh for Thủy Trang.
This poem is for them (VK)

It's over
my darling
The bird
has crossed the river
It's over
even for
the single leaf
outside the window
leaving the wu tung tree

Lips
mellowed,
sip
after
sip
Yet
I still can't feel
your warmth or chill

Lòng Như Tháng Tư

Vi Khuê


Tháng Tư không nói gì
lẽ nào như thế được?
người vẫn còn chân đi
mắt nào không lệ ướt?

Tháng Tư rầm rộ bước
xe như thác lên đèo
trực thăng rời sân thượng
còn vướng người đeo theo

Người đeo theo phi cơ
thân hình treo lủng lẳng
giữa trời đen, mây mù
cặp mắt trừng, ngó thẳng

Đối diện với cái chết
người sáng suốt như ma
tiềm thức bảo nó biết:
xuống thuyền. Đi. Đi xa ...

Nước loạn chẳng dung thân
người như chim xao xác
ra đi. Chết một lần
tấm lòng, như áo bạc!

Tháng Tư không nói gì
là người đã câm hết
cho tôi xin một lời
để biết mình chưa chết

1984

April Bosom

Translation by Cao Biền


Silence in April
How is it possible
People still have moving feet
Whose eyes could avoid getting wet?

April was loud with footsteps
Cars streaming down like waterfalls
A helicopter taking off from a rooftop
with some people still clinging on

Some person hung on to the flying machine
From side to side his body swung
Against a sky cloudily black
His eyes staring, not looking back

Face to face with death
Cleared like spirit's, one's head
A voice from some subconscious:
Get down into a boat. Go. Go far

Chaos reigned, there was nowhere to subsist
People were like deplumed birds
departing. Having died once
their bosom, like a faded shirt!

Silence in April
For everyone is mute
Let me say some word
Proof that I am not dead

Mây

Vi Khuê


Ít nhất cũng là mây
đừng sống như cỏ cây
người đi không trở lại
lời kia bên tai nầy

Chàng đi không trở lại
bàn tay gõ nhịp bàn
còn vang hoài âm điệu
trong lòng tôi mênh mang

Ít nhất cũng là mây
đừng sống như cỏ cây
mắt chàng xa thăm thẳm
lời nói tựa men say

Chàng không là hoàng tử
- thân lấm bụi phong trần
nhưng chàng là hoàng tử
trong lòng mây muôn năm

1965

Cloud

Translation by Chử Nhất Anh


At least, be a cloud
Live not like a tree
One's gone from here
That voice in this ear

He's gone from here
drumming a song on the table
The old sound echoes
distantly in my bosom

At least, be a cloud
Live not like a tree
Oh the depth of his eyes
His speech excited, like wine fermented

He was not a prince
- he of the wind and the dust -
Yet he's always a prince
In Cloud's bosom -- mine

Liễu

Vi Khuê


Yêu Người từ khi tôi lên mười
mỗi phút mỗi giờ tôi đều thở
thở bằng hơi thở của Người thôi

Nuôi tôi khôn lớn là sữa mẹ
xanh xao ngôn ngữ liễu thơ Đường
nuôi tôi đài các bằng hoa lệ
chín tầng cung Hán nguyệt Tầm Dương

Nuôi tôi Người đã nuôi tôi mộng
Liêu Trai nghìn giấc nhớ thương chàng
đâu bến Cô Tô thuyền buộc chặt
nghìn năm còn vọng tiếng chuông vàng
và đâu hoàng hạc bay, bay mất
để còn trơ lại mái lầu hoang

Hỡi ơi người khách Minh Hương cũ
quê ngoại chàng yêu, tôi yêu chàng
"rạc rời vó ngựa quá quan
cờ treo ải cũ trăng giàn mộng xưa" *

Người yêu, ừ nhỉ, yêu người thực
tiềm thức khôn nguôi hận Thủy Hoàng
mơ thấy tiền thân mình họ Lý
bút mức thương hoài nét Đỗ lang

*Hai câu này là Thơ Hồ Dzếnh

Willow

Translation by Nguyễn Ngọc Bích


I have loved him ever since I was ten
every hour every minute I have breathed
his breath knowing no other

It was mother’s milk that fed me
and the pale language of T’ang poetry
that raised me: willow trees, pavilion life, and the splendor
of the nine-tier Han Palace, and the Hsun-yang moon

Feeding me, he has fed me dreams
thousands of Liao Chai dreams dreaming of him
oh where is the Ku-su bank with his boat anchored there
so that a thousand years later one can still hear that golden temple bell
and where did the yellow cranes fly
gone forever leaving only an empty palace

Oh my love, my Chinese-Vietnamese poet
you love mother’s homeland but I love you
“with a weary gallop you go through the pass
where hangs the old banner and where the moonlight spreads the ancient dreams”

Love? Oh yes, my real love
my subconscious has never pardoned Ch’in Shih Huang-ti
I dream that in a previous life I was Li Po
and my pen and ink forever love Tu Fu’s features

Sông Hương Có Một

Vi Khuê


Sông Hương có một nguời con gái
tuổi thơ đã ướp bằng xa ngái
cái xa của biển dặt dìu mây
ngái của con đò khoan nhặt mái

Chao ôi, xa ngái nói khôn cùng
bảng lảng hoàng hôn lung linh lung
(hoàng hôn bảng lảng trên sông nước
lạnh gấp mười đêm tối mịt mùng)

Khởi tự ngàn xa, tận ngút ngàn
trở mình, con nước hóa Hương giang
dòng êm đềm ấy nghe thơm ngát
như quyện hương từ dãy núi Lam

Và lau và lách nữa, trời ơi
nỗi lách lau trong điệu hát Hời
sông chảy về đâu không biết nữa
đôi bờ lau lách ngó sông trôi

Cô gái sông Hương cô gái đẹp
bởi vì đôi mắt chở khơi vơi
lớn lên trong cõi sầu xưa khép
mái tóc thề buông một ráng trời

One by the Perfume River

Translation by Trần Nhã Hoa


By the Perfume there once was
A maiden who grew up impressed
By floating clouds marching over the wide sea
By a lone boat pedaled by a steady oar

How! We can't bound the mind's eye
Seeing scintillating brightness of a sunset
(A sunset shining on the river's surface
Ten times colder than a pitch-dark night)

From the distant mountain, far far away
Turning, the stream turned into the Perfume
This stream was peaceful, graceful and sweet
Carrying the fragrance of Mount Lam

And reeds and cattails, oh yes
That they sung of in the land of Champa
Whither it flowed I knew not
Both banks of reeds watched it flow

The maiden of the Perfume, a beauty
For her eyes carried some vast depth
Growing up with an ancient secret grief
Her shoulder-length hair in the tint of dawn alighted

Sóng Tam Giang

Vi Khuê


Vỗ về tôi tiếng sóng xưa
phá Tam giang! Sóng vỗ bờ năm canh

Thuở còn thơ, mộng còn xanh
đêm đêm tiếng sóng vây quanh bên giường

Bây giờ vạn dặm tha hương
còn nghe tiếng sóng trùng dương bên lòng
1990

Waves on the Three-River Lagoon

Translation by Tường Minh


Quite comforting! the sounds of waves from past years
As familiar as lullabies to my longing ears
The roaring waves at the Three-River Lagoon
incessantly dashed the riverside sand dunes

In my tender years when my dreams were still green
Every night, I lay and listened
to the roaming waves spashing against my bed

Now wandering thousands of miles from family hearth
I still hear the sounds of waves echoing in the bottom of my heart

Cảm ơn Tạo Hóa

Vi Khuê


Cảm ơn Tạo Hóa sinh ra tôi
bản chất ngàn năm không mất nổi
sinh ra tay trắng giữa cuộc đời
tư sản tôi còn nguyên một khối

Tôi biết đường tôi đi hôm nay
bàn tay khối óc và gân máu
tất cả đều không giống cỏ cây
tất cả đều không giống một ai

Tôi chẳng sinh ra như giọt nước
đúc khuôn dài ngắn đổ từng hột
thành anh lính nhỏ mặc đồng phục
vô thủy vô chung về đại dương

Tạo hóa sinh tôi rất riêng biệt
cá tính vươn dài theo thức thao
tôi xin từ chối mặc đồng phục
để lớn khôn vừa với rộng cao

1970

Thank You, My Creator

Translation by Thanh Thanh


Thank you, my creator for creating me
with a personal nature that never wanes
Although born empty-handed in life to be
my private property intact a bloc remains

I know my trip to moor at which quays
My hands, my brain, and my nerves
are neither the same as plants and trees
nor as anyone else that formally serves

I was not born as a mere drop of water
that was cast long or short unable to flee
as a small uniformed soldier in his quarter
with no roots nor tops to blend in the sea

Nature created me so original there
my personality to grow to my mind's reach
Let me refuse any uniform to wear
Grow up and wise to fit my height and width

Cá và Tôi

Vi Khuê


Khi tôi thấy con cá vàng yểu điệu
Bơi khoan thai giữa hồ nước trong veo
Tôi đã hiểu có tay người: Thượng Đế
Cá và tôi, và chim, suối, rong rêu

Kinh Vui

Vi Khuê


Ngày xưa ai tụng kinh buồn
nghe như Phật chỉ biết thương hại đời
ngày nay ai tụng kinh vui
mới hay Phật nắm tay Người qua sông
1990

Glad Prayers

Translation by Vũ Đức


In the old days they said sad prayers
That sounded like Buddha’s merely compassionate
Now they say glad prayers
That tell of Man crossing the river, hand in His hand

Phật Và Chùa

Vi Khuê


Gởi những ai đã từng trải qua một thời
sinh sống ở xứ “Ngàn Voi”, bên giòng sông
Mê Kông hùng vĩ, và ngồi trên ghế
trường Collège Pavie tuyệt vời Lâu rồi vẫn nhớ vạt Prakeo*
ngôi chùa xưa mái cong veo giữa trời
thuyền rồng mũi vút xanh khơi
mái chùa xưa cũng cong lơi mũi thuyền

Giữa vùng hoa cỏ thanh yên
có trăm pho tượng bụt thiêng quây quần
trăm pho tác phẩm tuyệt trần
tay người sao khéo tạc thần thế kia

Người, thần biết có phân chia
hay chung một niệm hướng về vô biên
mơ cùng một giấc bình yên
nên trăm pho tượng mặt hiền như hoa

Ai sao chân phác thật là
tạc trăm pho tượng hóa ra một người
một người trăm Tốt nghìn tươi
trái tim như nguyệt, nụ cười như sen

Bàn tay như búp măng em
dáng ngồi như núi, điệu thiền như sông
đại hùng bửu điện mênh mông
chở trăm pho tượng bụt đồng nguy nga

Vạt Prakeo, mái chùa xưa
vì sao lồng lộng giữa trưa nắng Lèo
vì sao có mái cong veo
vươn vươn như thể muốn trèo lên cao

Vì sao dưới cội xoan đào
cà sa áo nghệ người trao bát vàng
vì sao những bước chân trần
dẫm lên đất đỏ thì thầm nỗi chi

Vì sao có tượng Phật đi
tới, như chưa tới, lui thì cũng không
vì sao có tượng Phật nằm
ôi, làm sao hiểu chuyện thần tiên xưa

Nhưng, đâu phải chuyện tình cờ
hai ngàn năm lẻ mái chùa vẫn cong

Prakeo với sông Mê Kông
Phật còn im lặng, đời giông bão rồi
tuổi thơ tôi, tự lên mười
hãy còn vương nặng dáng ngồi Phật xưa

1987

* Chùa Prakeo tại thành phố Vientiane, xứ Lào.

Buddha and Pagoda

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Dedicated to those who have spent time in the
country of “Thousand Elephants”, alongside the grand Mekong, and
in the classroom bench at the marvelous Collège Pavie (VK)

I remember old Vat Prakeo·
the ancient pagoda with roofs curving up
Dragon-shaped boats with curly bows
The roofs of the ancient pagoda curved up like those, some how

In a peaceful serenity
A hundred Buddha statues gathered around
Thousands of beautiful works
created by skillful artists

Human and deities were different, were they not?
Or were they the same, looking at the Infinite?
One hundred Buddha's, one same peaceful dream
For the faces blossomed like flowers

Someone, quite homely and simple-hearted
A masterpiece of a hundred copies he had created
A man a hundred-fold good, a thousand-fold bright
A moon-like heart, a lotus-flowered smile

His hands were like young bamboo stems
Sat as a mountain, meditated as a river’s stream
The immense great hall
Ferried a hundred gorgeous statues in bronze

Vat Prakeo, the ancient pagoda
Stood imposingly in the bright Laotian sunshine
Whither their curved roofs
Seemingly reaching for the sky?

Whither under the bo tree
A monk in orange cassock handing out bowl for alms?
Whither his bare feet
Squeezing whispers from the red soil underneath?

Whither the walking Buddha's
neither forward nor backward?
Whither the incumbent ones...
Oh, how mysterious these ancient relics

But it’s certainly not chance
These thousand-year old curvy roofs

Prakeo Pagoda and the Mekong River
The peaceful Buddha's amidst life’s storms
Since I was ten
I have been impressed by the image of a seated Buddha

· The Prakeo Pagoda is in Vientiane, the Capital City of Laos.

Cảm Tạ Ơn Đời

Vi Khuê


Cho tôi ngồi đây
dâng hai bàn tay
cho tôi ngồi đây
cảm tạ ơn đời
vườn cây đó trái ngọt lành biết mấy
đã cho tôi, người đã cho tôi

Trái màu xanh, này nhé, thuở đôi mươi
tôi đã ngậm vú mẹ đời thơm ngát
trái màu tím, thưa, là tím nhạt
tím lòng tôi màu tím hoa sim
người yêu ơi muôn thuở tôi đi tìm
màu tím nhạt để lòng em thương nhớ
trái màu đỏ, thưa mẹ, là trái cấm
mẹ cũng cho con ướt đẫm lòng son
dang hai tay níu chặt, ôm tròn
tham lam thế đã vừa tay bé nhỏ

Tôi ngồi đây ca mặt trời rạng rỡ
ôi thiên nhiên, ôi rừng xanh, lụa đỏ
trái ngọt lành hỡi mẹ hái cho con
con cưng yêu của mẹ - con quỳ dâng
lời cảm tạ mẹ đời nuôi nấng
xác thân này - không một chút ăn năn

Xác thân tôi, thưa mẹ, chỉ là thừa
sự có mặt cũng không cần thiết nữa

Tôi xin ngồi đây như một con mèo nhỏ
rất ngoan hiền, gởi lại tiếng kêu thương

1968

Thanks To Life

Translation by Nguyễn Huỳnh Điệp


Here I am, raising my hands
Here I am, offering life my thanks
The garden that has given me
Sweet and wholesome fruits from the life tree

The green fruit - when I was twenty
I enjoyed the sweet milk that life offered me
The violet fruit, in a rather light shade
that's given my heart a color violet
like a flower beloved
The violet I've always missed
The red fruit, dear life-mother, the forbidden
To my distress you have given
I've stretched out my arms, eager
greedily taking the offer

Here I am, praising the glorious sun
Oh nature, green forests and red fire
You've given me fruits that were sweet and fine
Here I am, your beloved child
I sing my thanks to you for having raised
this body - no regret

My body is, dear mother, no longer needed
Its presence, a redundancy

Powered by SmugMug Log In