Thơ-Thầy Phạm Văn An-2 - VAN-HOC DALAT

Lãng Xẹc

Thầy Phạm Văn An

Việc đời trăm nỗi lao xao,
Lúc quên,
Lúc nhớ
Thở vào,
Thở ra.
Ào ào, gió giật nẻo xa,
Giật mình nhớ lại chiều qua mưa rào.

Tháng 9/2017

Về đầu trang

Lòng Mẹ

Thầy Phạm Văn An


(Được gợi ý từ các bài viết về mẹ của Kim Hiền,
Kim Long, Sonia Thanh Thủy…)

Con vào đời, vỡ òa tiếng khóc,
Nén cơn đau, mẹ gắng nụ cười,
Giọt sữa đầu và tiếng à…ơi !
Nhìn con ngủ, mẹ bao hạnh phúc.
Ngày tháng rồi năm dài chờ đợi,
Để một hôm nhìn bước liêu xiêu,
Ngã đau nhiều cho vẻ tự kiêu,
Cuộc đời đón nhận con từ đó.
Hãy mạnh bước trên đường con chọn,
Thất bại dài, chồng chất gian nan,
Ngửng mặt lên, sức đọ thời gian,
Luôn phải nhớ : bên con có mẹ.
Dõi theo con tháng năm đằng đẵng,
Mắt mờ dần, hoen lệ thâu đêm,
Vết chân chim viền mắt bồ câu,
Vẫn tin tưởng, lòng đầy mơ ước.
Mặt trái soan, vẻ thời thiếu nữ,
Kỷ niệm buồn cho vệt dọc ngang,
Má hồng mang những luống cày lan,
Nét kiều diễm, trả về dĩ vãng
Thân mảnh mai, héo gầy năm tháng,
Mếu và cười, lẫn lộn buồn vui,
Ra vào, thầm lặng dáng lui cui,
Lẩm bẩm chuyện trò cùng chiếc bóng.
Rồi một hôm lo toan xếp lại,
Mắt khép dần, thương nhớ mang theo,
Chút thở dài : Đời lắm gieo neo,
Nụ cười thoảng: Đàn con khôn lớn.
Đời làm mẹ, công lao có vậy,
Trọn vẹn yêu và trọn vẹn cho,
Làn gió lay, dầu cạn, đèn chao,
Thân cát bụi trở về cát bụi (1)

Bảo Lộc VN. 1/12/2013

(1) Câu trong thánh kinh : Hỡi con người ! Ngươi hãy nhớ rằng : ngươi là cát bụi và ngươi sẽ trở về với cát bụi.

Về đầu trang

Lục Bát Vô Đề Tháng 6

Thầy Phạm Văn An

I
Tỉnh giấc có thêm một ngày,
Giơ tay xin của trần ai một lần.
Con chim hát khúc thanh tân,
Sao đời vẫn cứ phù vân tháng ngày ?

II
Hạt gieo chưa chớm lá non,
Mà sao cày dại, cỏ hoang đã nhiều !
Tâm người nhàn hạ, an nhiên,
Là nơi điều ác có miền nẩy sinh.

III
Xách sách đèn đi trước bóng đêm,
Tìm xem họa có chút hên nhặt về.
Tay quờ quạng lại vân vê,
Trong đêm chỉ có lê thê nỗi buồn.

Bảo Lộc, tháng 6/2015

Về đầu trang

Lưỡng Lự

Thầy Phạm Văn An

Xuân sang rồi đó biết chăng ai ?
Muốn gửi cành đào sợ cánh phai !
Gửi bánh chưng xanh, e rằng mốc,
Gửi trà nhưng lại sợ chẳng xài !

Trời Tây rộn rịp vui hơn tết,
Tất bật, lòng đâu nhớ năm sang?
Thôi đành thôi vậy, thôi chờ nhé !
Cứ để riêng ai tế bẽ bàng .

Tháng Tết 2016

Về đầu trang

Ly Cà Phê Xứ Huế

Thầy Phạm Văn An

Nhớ cà phê sáng ấy (1)
Bên Tràng Tiền cầu xưa
Trong hơi sương đang mờ
Đợi người hay đợi thơ?

Xin một ly cà phê
Hãy để bên bờ đá
Gió Nam sẽ thổi qua
Hương bay, đây đang chờ.

Ngửi mùi hương thương nhớ
Hồn tỉnh trong giấc mơ
Thương nhớ lại chơ vơ
Bao giờ về Huế thơ

Tri âm người trò cũ
Tri kỷ ông thầy xưa
Nửa thế kỷ trông chờ
Gói trọn trong vần thơ.
Cuộc Huế du tháng 4/2016

Tháng 10/2016

Về đầu trang

Ly Rượu Xuân

Thầy Phạm Văn An

Xuân về, xuân lại đi,
Chọc ghẹo nhau mà chi.
Xuân qua xuân lại tới,
Cuộc đời mãi chơi vơi.

Xuân chọc ghẹo kiếp người,
Xuân thì tươi trẻ mãi.
Đời người tuổi xuân trôi,
Chớp mắt, già tới nơi.

Gió xuân vờn tóc bạc,
Dáng xuân chống gậy mòn.
Nụ xuân cười héo hon,
Rượu nhắp thấm môi mòn.

Nào mời anh một ly,
Nhâm nhi giọt xuân mới.
Tuổi xuân còn phơi phới,
Nâng ly, uống cạn đi.

Xin mời chị một ly,
Nhấp môi nụ xuân cười.
Yểu điệu, dáng xuân đi,
Hoa vẫn tuổi xuân thì.

Nào mời em một ly,
Mùa xuân riêng em nhỉ !
Đường dài em cứ đi,
Thành công chớ ngại chi.
Nào ta hãy cụng ly,
Dơ cao mừng năm mới.
Ngày mai sẽ ra sao ?
Uống đi, hỏi mà chi .

Xuân Đinh Dậu 2017

Về đầu trang

Mái Tóc Bạc

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài : Mái tóc anh bạc của S.T.V)

Tóc bạc, nhìn hoài, lại thấy yêu,
Vẫn vàng hiu hắt chân trời tím,
Chờ đợi, mình em, bóng tịch liêu.
Em vẫn là em mãi của anh,
Dầu phai dáng ngọc, vẫn duyên lành,
Hôm nào, anh nhỉ, yêu vào mộng,
Mộng vẫn như tình thuở đầu xanh.
Tình già, đuôi mắt(1) chứa chan yêu,
Lững thững dong chơi buổi nắng chiều,
Vai kề, tay nắm quanh ngõ xóm,
Đời vẫn vui, nào chút đìu hiu.
Trăm năm vẫn chỉ một tình yêu,
Đàn trẻ noi theo, ấy nguyện cầu,
Đường đời, đôi lúc chân khập khiễng,
Đừng sợ đau thương, vẫn nhớ thương.

Bảo Lộc, Việt Nam 1/11/2013


(1) Mượn từ của Phan Khôi, trong bài Tinh Già.
…….
Ôi, chuyện cũ mà thôi,
Liếc đưa nhau đi rồi,Con mắt còn có đuôi.

Về đầu trang

Mắt Huyền

Thầy Phạm Văn An


(Gởi Nguyễn thị Huyền)

Nơi mái trường Văn Học,
Có cô bé lành khô,
Giờ chơi đứng lơ ngơ
Mắt nhìn, lời muốn nói
“ Em hiền như Ma Sơ”
Bốn mươi năm lặng lờ,
Bóng nhỏ dần phai mờ,
Một sớm mai hiện diện
Nhiều tâm sự tuổi thơ
TẤM LÒNG của Ma Sơ.
Việc làm tưởng vu vơ,
Nhịp cầu dần bắt lại,
Sao còn nhiều e ngại ?
Thân, sơ, sá chi mà !
Đúng là Huyền Ma Sơ.

VN,Bảo Lộc, 28.6.2013

Về đầu trang

Mất Nết

Thầy Phạm Văn An


(Đã quen mất nết đi rồi)

Truyện Kiều Gửi những ai đã từng học tôi

Cứ gặp là mày tao,
Trong những lúc ồn ào,
Cả khi ngồi tâm sự.
Chẳng hay ho chút nào !
Con cháu đã đầy đàn,
Chúng nghe lại phàn nàn :
“ Sao mấy người đã lớn,
Hao hao tụi chúng mình !”
Vậy phải đổi thay đi,
“ Anh, em” nghe được nhỉ ?
“Ông, bà” ôi già quá !
Hay “chú, bác, cô, dì “
Lịch sự được vài hôm,
Câu chuyện lúc rả rôm,
Hoa chân lại múa tay,
Thế là tao với mày !
Nhớ lúc xưa đến trường,
Khi lang thang bên đường,
Mày cùng tao trốn học
Tao và mày ăn roi.
Thuở bé thơ : tao mày
Lúc niên thiếu : mày tao
Nay tuổi đã lên cao,
Mày, tao vẫn thích sao !
Bảo quên, quên được nào !
Kỷ niệm , ôi đẹp bao !
Len lén vào hiện tại,
Mãi mãi với tương lai.
Thôi vậy, cứ mày, tao,
Dù thế sự ra sao
Hay nhân tình bát nháo,
Tận thế, tao chào mày

VN Bảo Lộc 28/6/2013

Về đầu trang

Một Mình

Thầy Phạm Văn An

Vui cũng một mình,
Buồn chẳng hai
Quanh đi quẩn lại
Bóng và hình
Lâng lâng tấc dạ
Trời đâu biết !
Thảm sầu nặng trĩu,
Đất nào hay,
Cuộc đời sao chẳng sang trang nhỉ ?
Ta đọa đầy ta, ta có hay ?

Tháng 5/2018

Về đầu trang

Một Ngày Như Mọi Ngày

Thầy Phạm Văn An

Tinh mơ đi bách bộ,
Bóng tình lẽo đẽo theo.
Đèn cao xếp hàng chào,
Mừng vui, ngọn gió reo.
Cà phê sáng đợi chờ,
Hương đời thơm làm sao !
Lòng bỗng thấy xôn xao,
Vần thơ mới đón chào.

Tâm bình an luôn mở,
Trí tỉnh lại ơ hờ.
Sáng, trưa, chiều đổi chỗ,
Đội mũ, ta đi nào !

Tháng 7/2017

Về đầu trang

Một Thoáng Xuân

Thầy Phạm Văn An

Em có thấy mùa xuân về nhè nhẹ ?
Thoáng bên đường, làn gió đã se se,
Em có nghe tiếng xuân về khe khẽ ?
Con chim nào trao tiếng hát hẹn hò ?

Em có thấy má thêm hồng trước gió ?
Mắt long lanh như trăm nỗi đợi chờ,
Con đò đưa người về từ phố chợ,
Miệng tươi cười bên vô số loài hoa.

Cô thiếu nữ mơ màng bên tấm thiếp,
Chọn lời nào để gửi hết thương yêu.
Chòm râu bạc, bên cành mai nở rộ,
Câu chúc mừng đâu ghi lẽ vô thường.

Xuân Đinh Dậu 2017

Về đầu trang

Thầy Phạm Văn An

Có những giấc mơ
Từ thuở xa xưa
Tới tận bây giờ
Mơ vẫn là mơ

Sao mơ ơ hờ
Để người trông chờ
Chờ trong nỗi nhớ
Nhớ lại mơ nhiều

Mơ sợ tháng ngày
Sợ lỡ vận may
Hôm nay còn thở
Ngày mai thì sao

Lao đao số phận
Hẩm hiu cuộc đời
Nên vẫn muốn mơ
Đời trong sương mù

Mơ lọt vào thơ
Vẩn vơ buồn nhớ
Khi nào hết thở
Tắt vụt ước mơ.

Tháng 8/2016

Về đầu trang

Mùa Đông Buồn

Thầy Phạm Văn An

Bạt ngàn hoa Cúc Quỳ,
Ừ nhỉ, đông đã sang.
Mây buồn pha sắc sám,
Thông già, gió reo vang.
Se se sợi nắng vàng,
Mưa nhẹ, hạt la đà.
Một năm lại đã qua,
Thời vang bóng đâu à ?
Đời thật nhiều trớ trêu,
Đời bám chặt rong rêu.
Đời kẹt trong tứ phía,
Tù chung thân cuộc đời.

Tháng 12/2014

Về đầu trang

Mùa Thu Xưa

Thầy Phạm Văn An

Nhớ mùa thu xưa,
Phượng thôi hắt hiu,
Lá ngả sang vàng,
Ve thôi hát vang,
Mùa thu đã sang.

Ngồi dựa lan can,
Thiếu nữ mơ màng,
Nhìn mây bàng bạc,
Nhớ mùa thu xưa,
Kỷ niệm chưa mờ.

Thuở ấy ngây thơ,
Một hôm thấy lạ,
Người ta đông quá,
Đến tận cổng nhà,
Mâm quả nhiều ghê.

Rồi mùa thu sau,
Em thật ngỡ ngàng,
Lên chiếc xe hoa,
Với một anh chàng,
Vừa đẹp, vừa sang.

Trọn thời con gái,
Chẳng biết yêu thương,
Đứa con thơ dại,
Sợi dây buộc ràng,
Hạnh phúc miên man.

Đôi lúc hoang mang,
Nhớ lại ngày vàng,
Không một đợi chờ,
Chẳng một ước mơ,
Vẫn có bài thơ.

Tháng 12/2017

Về đầu trang

Mưa Tháng Bảy

Thầy Phạm Văn An

Tháng bảy, tháng mưa ngâu,
Trời đất nhuốm âu sầu.
Cảm thương tình dang dở,
Chức nữ - Chàng Ngưu Lang.
Mưa rả rích, lệ rơi,
Ngổn ngang lòng rối bời.
Ào ào, giọt thảm thiết,
Dòng tâm sự đầy vơi.
Mỗi năm mùa Hội ngộ,
Sầu bi sao chẳng nguôi?
Niềm thương đan nỗi nhớ,
Giọt buồn dáng chơi vơi.
Thái bình Dương mênh mông,
Ai biết ai đợi trông?
Gửi mây niềm mong ước,
Nao nao tiếng sóng gầm.
Tuổi già, nào hẹn được,
Quỹ thời gian đà vơi.
Mượn Cây cầu Ô Thước,
Nào ta cùng lại chơi.

VN, Bảo Lộc 13.8.2013

Về đầu trang

Mượn

Thầy Phạm Văn An

Thân mượn hạt cát bụi ,
Hơi thở mượn thinh không.
Nhật nguyệt mượn ngóng trông,
Mượn trời đêm ngủ, nghỉ.
Mượn nắng mưa hiểu ý,
Mượn mây bay thả hồn.
Mượn trăng sao bài thơ,
Mượn tình yêu đợi chờ.
Mượn đời em hạ cánh,
Mượn tình nghĩa thành đôi.
Cuộc đời vay và mượn,
Nợ nần luôn chồng chất.
Rồi một hôm buồn ngất,
Mồ hoang ta trở về.
Xác thân trả cát bụi,
Nợ trần gian bùi ngùi!

Tháng 11/2014

Về đầu trang

Muộn Màng

Thầy Phạm Văn An

Từ bấy lâu nay tôi vẫn im,
Để nỗi sầu chung có dịp chìm.
Nói chi, chi nữa, còn chi nói ?
Mộng cũ, tình xưa có ai hay ?
Mưa vẫn rơi và gió vẫn bay,
Nỗi đau dai dẳng bấy lâu nay.
Trả xong một kiếp đời oan nghiệt,
Chấm dứt từ đây nỗi đọa đày.
Còn tôi nghiệp nặng trả chưa xong,
Lê lết thân già kiếp long đong.
MINH TÂM TRƯỜNG DẠ nào ai nhỉ ?
DIỄM LỆ HÀO HOA cũng gọi là.

Bảo Lộc, Việt Nam

Bạn thân kính nhớ

Nai Vàng

Thầy Phạm Văn An


(Họa lại bài Con Sóc của Hải An)

Khắp đồi hoa nở reo VUI,
Nai vàng ngơ ngác, lách chui khỏi VƯỜN.
Ô kìa, cảnh thật DỄ THƯƠNG,
Nơi nào Dalat? Nơi nào trường YÊU?
Buồn vui kỷ niệm thật NHIỀU,
Trường xưa, lớp cũ, bạn yêu và THẦY.
Vội chi hỡi cánh chim BAY,
Cho đây gửi lại những ngày MỘNG MƠ.

Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang

50 Năm Văn-Học

Thầy Phạm Văn An

Oang oang tiếng nói lẫn tiếng cười,
Ôm chầm một cái đến hụt hơi.
Tình sâu nghĩa nặng tràn năm tháng,
Kỷ niệm ngày xưa bỗng hiện ra.

Ai nhớ không ai khoảng lặng dài,
Tưởng rằng hun hút cuộc chia phai.
Này đây hình bóng xưa năm ấy,
Văn Học, Văn Khoa ta một nhà.

Văn Học là ta, vẫn của ta,
Cát bụi thời gian chẳng thể nhòa.
Bền sao truyền thống ngôi trường cũ,
Để đến bây giờ hiện rõ ra.

Ngày 10/9/2017

Ngày Xưa Trở Về

Thầy Phạm Văn An

Đố ai tìm được ngày xưa,
Họa chăng trong những giấc mơ nửa vời.
Để rồi nỗi nhớ khôn nguôi,
Trách trời xanh đã cuốn trôi tháng ngày.
Thế mà tôi lại gặp may,
Ngày xưa trở lại hôm nay rành rành.
Một hôm mưa nắng đành hanh (2)
Trước nhà đủ mặt B5 ngày nào (3).
Nhận ra bởi tiếng ồn ào,
Thầy, em lẫn tiếng lao xao tao mày.
Nhìn khuôn mặt có hao gầy,
Tóc vài sợi điểm phong sương tháng ngày.
Nụ cười ấy, ánh mắt này,
Ngày xưa cũng vậy, hôm nay khác gì.
Dù bao dâu bể cách ly,
Tình xưa, nghĩa cũ vẫn y một niềm.
Ly bia trải rộng niềm riêng,
Bữa cơm thân mật xóa phiền gian nan.
Việc ngày trước, trải tâm can,
Ly cà phê đắng lại san sẻ tình.
Hình như có ánh bình minh,
Trong hoàng hôn muộn, thấy mình thấy ta.

Tháng 12/2015


(1) Nhân ngày nhà giáo 20.11, nhóm 74
(2) Đành hanh ; ương ngạnh, bất thường.
Hôm ấy khi các em tới thì nắng, lúc về lại mưa.
(3) Đệ ngũ B5 : Lớp tôi làm chủ nhiệm ngày ấy.


Ngây Thơ Ngày Nào

Thầy Phạm Văn An


(được gợi ý từ bài Ngày xưa còn bé của HMS)

Ngày xưa ấy, lúc còn nhỏ xíu,
Nhưng chẳng còn đòi tí nữa đâu !
Thôi bò lê, chập chững bước đầu,
Bé có một khung trời thơ mộng.
Gà, vịt, cá, tôm xanh, vàng , đỏ,
Nồi, niêu, rổ , rá, búp bê yêu.
Bế mèo ngoan, ve vuốt, cưng chiều,
Cùng em thỏ la cà khắp xóm.
Chân biếng đi, ôi sao buốt lạ !
Về nhà thôi, tìm kiến cùng chơi,
Kiến tha mồi, dáng như mệt mỏi,
Chị cho này, vụn bánh, chút thôi!
À, búp bê đang ngủ trong nôi,
Chị vào, kẻo khóc nhè, đòi dỗ.
Chán em thật, gan lì khó bảo,
Tảng lờ hoài, chị biết làm sao !
Thôi nằm nhé, chị đi làm bếp.
Chợ bên nhà, vườn hoang cỏ mọc,
Chạy khắp cùng, mua bán loanh quoanh,
Bóng mẹ về, kìa que kem lạnh,
Vui cười liền, bỏ dở cuộc chơi.
Mẹ âu yếm, xoa đầu nói nhỏ :
"Đã lớn rồi, đi học, nghe con !”
Khóc vang trời :”Chẳng muốn học đâu”
Năn nỉ mãi rồi em cũng thuận.
Từ ngày ấy, học hoài, mệt nghỉ,
Để một hôm buồn chán vẩn vơ,
Liếc qua gương, thấy tựa “bài thơ”
Nhiều kẻ ngẩn, người ngơ cũng phải !
Anh hàng xóm theo hoài chọc ghẹo,
Mắt nguýt dài, chàng vẫn cứ đeo,
Đôi ba lần, lạ cũng thành quen,
Ngẫm nghĩ mãi, thấy chàng dễ mến.
Năm sau đó, năm nào ấy nhỉ?!
Em sang ngang, bỏ lại tuổi thơ,
Nỗi ngẩn ngơ đến tận bây giờ,
Vì…ai nhỉ ? Ngày xưa , tôi mất !

Trung thu 2013

Về đầu trang

Ngẫu Nhiên

Thầy Phạm Văn An

Ngẫu nhiên tôi đã sinh ra,
Mẹ mong thị mẹt, tình cờ con trai.
Học hành thì cứ lai rai,
Tình cờ đỗ đạt hạng hai sáng ngời.
Tình duyên cũng lắm nực cười,
Bao người theo đuổi, tình cờ lấy em.
Em chẳng đẹp, tính hay ghen,
Mà sao hạnh phúc một phen tình cờ.
Tối ngày nhậu nhẹt mút mùa,
Say sưa, vợ hỏi, tình cờ mà em !
Này ai ngẫm nghĩ mà xem,
Mười điều thì chín sêm sêm tình cờ.
Cuộc đời đừng có nằm mơ,
Hôm nào ngưng thở, tình cờ đó thôi.
Tu thân, cứ để mặc tôi,
Thiên đường, địa ngục, ôi thôi, tình cờ.

Tháng 8/2017

Về đầu trang






Nghĩ Suy Rằm Tháng Bảy

Thầy Phạm Văn An

Đường dốc quanh co,
Chống gậy lò rò.
Nhìn miền vô định,
Chẳng muốn nghĩ suy

ĐỜI
Hàng quán ồn ào,
Tấp nập vào ra.
Nam thanh, nữ tú,
Nhìn chỉ thấy ta

XẢ
Lặng lẽ công viên,
Vầng trăng xế tà.
Gió thổi gần xa,
Ta bắt gặp ta

TÂM
Mưa rơi tiếng mõ,
Gió nhẹ câu kinh.
Thinh không vô hình,
Hít vào, thở ra

THIỀN
Con kiến bò lê,
Quanh lá Bồ đề.
Đứng lặng hồi lâu,
Mắt trầm nhìn xuống

NGỘ
Trong cõi Ta bà,
Giữ vững lòng ta.
Thôi việc thiết tha,
Đời rồi sẽ qua

TU

Tháng 8/2014

Ngoảnh Đầu Nhìn Lại

Thầy Phạm Văn An

Đem ký ức ra phơi,
Lộng gió, ký ức rồi.
Trăm mảnh đời tan tác,
Bây giờ biết làm sao !

Nhặt rồi, ráp được nào !
Đỏ , trắng, đen lẫn vào,
Ào ào cơn gió thổi.
Ký ức rách tả tơi,
Lòng ai lại rối bời.

Kiếp mù khơi trôi nổi,
Phận xót xa điêu tàn,
Đời lắm lối rẽ ngang.
Biết đâu nẻo thiên đàng,
Mù khơi vẫn mang mang.

Tháng 9/ 2017

Về đầu trang

Ngồi Thiền

Thầy Phạm Văn An

Sóng đã hiền hòa, sương vội tan,
Suy nghĩ miên man nay đã tàn,
Bão tố Đông, Tây lòng bình thản,
Hỏi nhiều, lời đáp lạc thinh không,
Nhớ nhung gởi chốn lâm tuyền nợ,
Niềm vui không tiếng, cánh diều bay.

Tháng 8/2018

Về đầu trang

Ngu Ngơ

Thầy Phạm Văn An

Thuở học trò,
Tuổi ngu ngơ,
Thích cười đùa,
Ưa mộng mơ.

Còn lơ mơ,
Điều tình ái,
Chưa từng trải
Hiểu lờ mờ.

Nhìn thấy ưa,
Chẳng dám thưa,
Câu hỏi đùa,
Má hồng pha.

Nói người ta,
Hóa ra mình,
Mắt đưa tình,
Sợ bị khinh.

Rồi một hôm,
Mình hỏi mình
Viết thư tình,
Nhờ đưa thay.

Ngày lại ngày,
Ngóng cùng trông,
Cây si trồng,
Cành lá không.

Chẳng trách trời,
Vẫn khơi khơi,
Mộng đầy vơi,
Với mọi người.

Tình khờ dại,
Thuở ngu ngơ,
Chất thành bờ,
Chẳng ai ngờ.

Một sớm mai,
Cùng bá vai,
Chàng hoàng tử,
Lên xe hoa.

Hát bài ca,
Hết khù khờ,
Ngừng ngu ngơ
Rồi Bông dua (1)
Tháng 3/2018

(1) Bonjours : Tiếng Pháp : Xin chào.

Về đầu trang

Người Ơi

Thầy Phạm Văn An

Người ơi ! Người ở đừng về,
Tình quê lưu luyến, người về làm chi !
Người ơi ! người ở đừng đi,
Quê hương chỉ một, vân vi nỗi buồn.

Người ơi ! xa cách đôi đường,
Tuổi trời đang cạn, đoạn đường chia hai.
Một mai, rồi lại một mai,
Biết sao mà đoán, tương lai sao lường !

Người ơi! Chớ vội lên đường,
Xa xôi ngàn dặm, tình thương nhớ nhiều.
Một chiều rồi lại một chiều,
Nơi xa, nghe đặng sáo diều quê ta ?


Gửi Nguyễn Hoàng Sơn
Gặp gỡ và chia ly

Về đầu trang

Người Thầy,Ông Lái Đò,Và Con Thuyền(1)

Thầy Phạm Văn An

Bến vắng, đò ngang khách sang sông,
Bờ kia mới lạ vẫy tay chào.
Chàng trai ngơ ngác nhìn trời đất,
Ông lái mỉm cười mắt dõi trông.
Trở ngại ban đầu nhờ đò nhỏ,
Chí trai hăm hở, nợ tang bồng.
Bến này, bến nữa vô cùng bến,
Đò nhỏ, đò to chớ mộng mơ. (2)
Dọc ngang trời đất, chàng đi khắp,
Biển rộng, sông dài đọ bước chân.
Trí dần tỏa sáng, tâm rộng mở,
Trả nợ tang bồng thỏa mộng mơ. (3)
Rồi một hôm trở về bến nhỏ,
Bên bờ hoang , ván mục rã tan.
Tiếng ho khan, lều cũ điêu tàn,
Ngơ ngác tìm người xưa, đò cũ.
Chàng trai trẻ, buồn chi thế nhỉ?
Thuyền và người, một kiếp phù sinh.
Có nhớ chăng là một chút tình (4)
Tay người dắt một lần rời bến.

Bảo Lộc, Việt Nam


(1) Nhân đọc phần sớ táo quân của N.A
(2) Con đò qua bến ví như mớ kiến thức ta có được mỗi chặng đường học tập.
(3) Câu “ nhất tự vi sư….” Chỉ đúng trong kiểu học từ chương thời nho thịnh. Tứ thư, ngũ kinh là kiến thức duy nhất đúng, thầy cố nhồi nhét cho trò càng nhiều, càng đúng với ý thánh hiền càng tốt. Từ lâu, ông thầy chỉ là người hướng dẫn. Kiến thức ta có được từ ông thầy chỉ là nền tảng của người học dựa vào đó sáng tạo thêm thành kiến thức riêng cho mình. Tôi nhớ đến một dụ ngôn trong kinh thánh, đại ý là : hạt giống gieo xuống phải rữa mục đi thì mới thành cây mầm tươi tốt. Lại nhớ 1 cuộc đàm thoại giữa Đức Phật và các môn đệ; đại khái, Phật nói : - Kiến thức ta trao cho các ông như một con đò để các ông sang bên kia sông, tới bờ bên kia, các ông có vác con đò đem theo không? Đệ tử trả lời : - Bẩm thế tôn, không ạ.
(4) Chỉ cần một chút tình để kỷ niệm, để nhớ tới ông lái và con thuyền cũng quý lắm rồi.

Về đầu trang

Người Tình Đầu

Thầy Phạm Văn An

Các em, người tình đầu (1)
Mộng tình thuở xa xưa
Người thầy rời bến cũ (2)
Hôm nay hết bơ vơ.

Mộng về mối tình xưa
Kỷ niệm dù đã mờ
Sợi dây nào thương nhớ
Nối kết người trong mơ.

Chờ ai, ta chờ nhau
Cuộc đời đang trôi mau (3)
Đây giây phút hội ngộ
Ta nối lại tình xưa.

Cuộc Huế du 4.2016
Tháng 10/2016
Chú thích :


1)Trong buổi liên hoan gặp mặt hôm 7.4.2016, tôi đã gọi những người học sinh cũ của tôi ở Huế là những người tình đầu, vì đó là những kỷ niệm đẹp khiến tôi gắn bó với nghiệp dạy đến 30.4.1975, mà bao giờ cũng say mê với nghề, với học sinh.
2)Rời Huế năm 1964.
3)Thầy trò đều đã tuổi 70 trở lên, còn được bao năm nữa!

Về đầu trang

Người Xưa

Thầy Phạm Văn An

Thôi khóc đi em, chuyện đã qua,
Năm mươi năm nhớ cũng gọi là !
Hồ xanh, sóng biếc thuyền chẳng đậu,
Tình xưa khép lại nghĩa còn lưa.

Em đã rồi, anh cũng đã xong,
Nét son xin giữ mãi không mờ.
Hoàng hôn hẹn gặp chân trời tím,
Tím ngát không gian, tím cả lòng.

Vậy thôi, thôi nhé, đành thôi vậy !
Nhớ mong chi nữa ? Nhớ mong gì !
Đường đi đôi ngả, hồn một ngả,
Khi gặp lại nhau, tuổi đã già !

Tháng 5/2016

Về đầu trang

Người Xưa II

Thầy Phạm Văn An

Ừ khóc đi em mộng đã tàn,
Mộng tàn tình vẫn mãi màu sang.
Hồn luôn tìm mộng : vàng trong đá,
Đá vẫn trơ gan, vỡ mộng vàng.

Hôm ấy, hôm nay vẫn một ngày,
Ngày xưa, thuở ấy, áng mây bay.
Mây bay khắp chốn đâu là bến,
Bến cũ, mây về mắt nhẹ cay.

Thôi nín đi em, chuyện chúng mình,
Mình đâu ngỡ có buổi hôm nay.
Để ai mái tóc màu sương phủ,
Đôi mắt huyền vẫn những bài thơ.

Mây vương ôm trọn góc trời xưa,
Ấp ủ trong mây nỗi đợi chờ.
Trông chờ chi nữa dài năm tháng,
Tạ từ thôi nhỉ, gửi bài thơ.

Tháng 5.2016

Về đầu trang

Nhớ

Thầy Phạm Văn An

Nhớ chỉ mông lung, vẫn nhớ nhiều,
Nhớ sao tràn ngập cả con tim.
Khi mơ, mơ vẫn trong niềm nhớ,
Tỉnh rồi mà nhớ chẳng hề vơi.
Chứa trong nỗi nhớ điều chi nhỉ ?
Nhớ bỗng cười khì, hỏi mà chi !
Thời gian sống tiếp đâu còn mấy,
Sống đã không tên, nhớ chẳng tên

Tháng 10/2015

Về đầu trang

Nhớ Bạn(1)

Thầy Phạm Văn An

Anh sang bên đó đã năm ròng,
Bên này ai vẫn mãi chờ trông.
Đêm nằm cứ tưởng anh về gặp,
Sắc không, không sắc, sắc không không.

Con quay búng sẵn giữa lưng trời, (2)
Chán đời, đời chán, chán hồn ai.
Vậy thôi, anh cứ rong chơi nhỉ !
Thoát được hồng trần, luyến tiếc chi.

Biết vậy, nhưng rồi vẫn chờ trông,
Quên sao ngày tháng, những năm dài.
Trường chung, lớp nhỏ ta cùng dạy,
Rồi đến hôm nay cũng hư không.

Tháng 8/2016


(1)Nhân ngày giỗ thầy Nguyễn minh Diễm
(2)Nguyên văn câu thơ trong Cung oán Cái quay búng sẵn trên trời Lờ mờ nhân ảnh như người đi đêm
(Con người chẳng chủ động được gì trên đời này)

Về đầu trang

Nhớ Dáng Xưa(I)

Thầy Phạm Văn An


Riêng tặng HUYỀN thay cho quà tết

Đêm qua nằm ngủ, thấy trong mơ,
Một dáng hình xưa bỗng lại về.
Nhìn thôi, im lặng, không hề kể,
Để đôi mắt đẹp, nói thay lời.
Sao chẳng nhận ra hình dáng nay (1)
Chỉ nhớ khi xưa, tuổi học trò. (2)
Nhớ hôm đến trễ, giờ chơi nọ,
Hình dáng con con, đứng dựa hiên.
Em muốn rằng tôi cứ gửi thêm,
Cuối đời em vẫn nhận thơ nhiều. (3)
Hoàng hôn đã chạm chân trời tím,
Em vẫn tung tăng nắng cuối hè !
Ừ, thôi thì vậy, nghĩ mà chi !
Vẫn cứ nghêu ngao tuổi xế chiều,
Để lúc trăng tàn, tim ngừng tiếng,
Hả hê vì tình vẫn đầy ly (4)
Tình ta, thiên chúa đã ban cho,
Trọn vẹn tình đi, giữ ích gì !
Một mai gặp Chúa, xin thưa gửi :
Rằng Chúa dạy gì con đã theo.

Tháng 1/2014 –Bảo Lộc, VN


(I) Xem Mực tím, thấy H (1) nghĩ là không phải, Khi nhìn H (2) thấy hơi giống. Đúng nhất, với thầy, phải là hình của năm đệ tứ. Rồi đọc tin nhắn : Sao lại nhận được thơ thầy cho đến khi nào em còn sống (có lầm không ? thầy chết trước chứ, già rồi mà) Những suy nghĩ vẩn vơ đó thành giấc mơ đêm 3/1, sáng dậy làm bài này.
(1) Hình trang 69
(2) Hình trang 2 (phần ảnh)
(3) Ở phần I
(4) Bài của Huyền

Nhớ Huế

Thầy Phạm Văn An

Rời Huế chưa lâu đã muốn ra,
Nghĩa cũ, tình xưa vẫn mặn mà.
Chờ nhe, đợi hỉ, người xa vắng,
Duyên còn, mộng lại tiếp đường bay.

Huế, tháng 4/2016
Tháng 8/2016

Về đầu trang

Nhớ Tô Đông Pha

Thầy Phạm Văn An

Hình như ông đã ngà ngà say,
Rơi tõm giữa dòng chẳng hề hay ! (1)
Người bảo rằng ông mò đáy nước,
Để vớt vầng trăng. Ôi ! đẹp thay.
Tôi nghĩ cụ Tô đâu có say,
Vì chán cảnh đời cứ đổi thay.
Nên để mượn dòng sông đổi mệnh,
Từ đó Mịch La (2) nhiều kẻ hay.
Chợt nhớ vần thơ Tương tiến Tửu,(3)
Cứ say rồi lại tiếp tục say.
Say đêm chưa chán, say ngày tiếp,
Kẻ lạ, xem chừng thế mà hay.

Tháng 9/2015


(1)&(2) Truyền thuyết kể rằng một đêm trung thu nọ, Tô đông Pha dạo thuyền trên dòng Mịch La, thấy ánh trăng dưới nước đẹp quá, nên nhảy xuống vớt trăng.
(3) Tên bài Phú của Tô đông Pha : Cùng chúc (uống) rượu.

Về đầu trang

Nhớ Và Quên

Thầy Phạm Văn An

Nhớ nhớ , quên quên, nghĩ cũng phiền,
Nhớ nhiều e lại vướng sầu bi.
Quên đi lại hóa người mất trí,
Vậy nhớ và quên những cái gì?
Nhớ điều khi khiến đời thêm vị,
Quên đi những cái chẳng ra chi.
Một mai trời gọi lên đường nhỉ,
Cả nhớ lẫn quên hãy mang mang đi.
Cuộc đời ngẫm nghĩ là chi nhỉ?
Quanh quanh, quẩn quẩn chỉ sầu bi.
Vui thì chốc lát, vui gang tấc,
Một chút tình để lại làm ghi.

Bảo Lộc, Việt Nam

Về đầu trang

Noel Năm Ấy

Thầy Phạm Văn An

Năm ấy Noel lạnh
Cội thông đèn đỏ xanh
Sợi kim tuyến long lanh
Tuyết ôm ấp lá cành

Bất ngờ một tia nắng
Xuyên cửa sổ vào chơi
Cây thông rực sáng ngời
Mắt em long lanh đợi.

Hôm nay nơi quê nhà
Nắng cũng vừa ghé qua
Căn phòng vắng lạnh quá
Giải kim tuyến nhạt phai

Kỷ niệm xưa nhớ lại
Đà lạt sao lạnh quá
Chuông giáo đường ngân nga
Bỗng nhớ người phương xa

Anh hát bài thánh ca
Chúa nhìn anh thấy lạ
Hỏi người xưa đâu tá ?
Ú ớ, anh cười xòa !

Tháng 12/2016

Về đầu trang

Núi Hỏi Mây

Thầy Phạm Văn An

Mây ôm trọn núi,
Tình trong mù khơi.
Trọn vẹn một lời,
Sao lại chia tay?

Kìa áng mây bay,
Lơ lững tầng trời.
Dông dài khắp chốn,
Tha thẩn mọi nơi.

Mây đi về đâu?
Thỏa chí tang bồng?
Hay thích lông bông?
Tình còn hay không?

Gửi gió lời nhắn,
Tới mây xa vắng.
Dù sương hay nắng,
Mây mãi chờ trông.

Khi nào mây về,
Cho vẹn lời thề.
Núi vẫn đứng không,
Dài cổ ngóng trông!

Tháng 1/2016

Về đầu trang

Nụ Cười Xuân

Thầy Phạm Văn An

Đầy bàn, chai lăn lóc,
“Dô dô” tiếng ồn ào.
“Hô hố” cười nhức óc,
Bia rỡn xuân đó mà !
Bàn đầy món ăn ngon,
Miệng lại bé tí hon.
Tiệc tan, thức ăn còn,
À, vui về xuân sang.
Cháu nhỏ quây quanh bà,
Lì xì, tay dơ ra.
Run run, bà mừng tuổi,
Cháu cười tươi như hoa.
Nhìn lũ cháu đầy nhà,
Là mùa xuân của ta.
Miệng bà cười móm mém,
Ôm cháu vui vui là.
Trong nôi, bé cười tươi,
Nhìn quả bóng đầy hơi.
Xuân về, bé biết nhỉ?
Bú xong, bé lại cười.
Bé tè ướt váy đẹp,
Vẫn cười chẳng hề chi !
Xuân đến rồi lại đi,
Bé luôn với nụ cười.
Khấn nguyện thật đủ điều,
Cầu xin kể cũng nhiều.
Ngẩng đầu vái lạy Phật;
Thấy ông Di Lặc cười.
-Ngài cười chi đấy ạ ?
-Tao ban con niềm vui.
Hân hoan mùa xuân đến,
Xua tan mọi điều sui.
Mùa xuân tâm rộng mở,
Bố thí khắp gần xa.
Vơi đi khổ Ta Bà (1)
Người ăn xin hể hả.
Tâm hồn luôn xuân nhỉ !
Cởi mở, đừng chi li.
Mỗi người vui một tí,
Tiền tài có là chi !

Bảo Lộc, ngày hạ nêu 7/1 Giáp Ngọ

(1) Khổ Ta bà : Đau khổ của thế gian.

Về đầu trang

Nụ Xuân

Thầy Phạm Văn An

Lành lạnh hơi XUÂN nụ hé dần,
Cành đào mốc thếch đón chào XUÂN.
Hoa XUÂN run rẩy làn môi thắm,
Tô điểm ngày vui chút ánh XUÂN.
XUÂN nghiêng bên cửa thì thầm gió,
Chồi non hé lá báo XUÂN về.
Ừ thì XUÂN đến thêm ngày tháng,
Chất chồng mộng ước lúc XUÂN tàn.
Nụ cười vụt tắt từ XUÂN ấy,
Còn ước mơ gì lúc XUÂN sang

Bảo Lộc, tháng tết 2015

Về đầu trang

Phỗng Đá

Thầy Phạm Văn An

Hát : Mần răng cụ lết tới đây ?

Nhác trông thấy ngẩn ngơ thay nực cười !
Trông Phỗng đá, nhìn ông xanh muốn hỏi,
Cớ chi mà leo tận tít trời cao ? (2)
Hay chán chê cuộc sống chốn lao xao,
Nên cũng muốn tìm vui nơi cảnh đẹp ?
Nói : Xuân khứ, xuân lai, xuân bất tận,
Già cũng xuân mà trẻ lại càng xuân !
Niềm vui xuân đã đánh mất biết bao lần,
Nay được dịp kéo chúa Xuân ở lại.
Nhìn quanh quẩn, ai nấy cười hớn hở,
Biết mùa xuân ngày cũ đã quay về.
Giữa mênh mông, tình nghĩa lại tràn trề,
Nâng cao chén , ta tiễn đưa cay đắng.
Uống cạn ly rồi rót đầy lưu luyến,
Kẻo ngày mai lại tiếc buổi hôm nay.
Lai rai đi rồi tiếp chuyện dông dài,
Gặm nhấm lại từng mảnh đời quá khứ.
Ước chi nữa ? Bóng tàn chiều đã xế,
Cánh chim bằng mất hút tự năm xưa.
Hỏi buồn, vui? Thấy Phỗng cứ ậm ừ,
Hiện trước mắt tình lung linh sương khói.
Nói làm sao ? Biết làm sao mà nói ?
Mây lững lờ, gió sẽ cuốn về xuôi,
Phỗng ngồi ngẫm nghĩ một hơi (3)

10 tháng giêng Ất Mùi. Chú thích :


(1). Lấy đề bài “ Ông Phỗng đá” của Phạm văn Nghị nói về Nguyễn Khuyến nhân một buổi họp mặt.
(2) Phòng ăn nơi Cáp treo Dalat đã cao lại thoáng, có cảm tưởng thoát khỏi bộn bề trần gian bên dưới.
(3). Làm để kỷ niệm buổi gặp gỡ đầu năm Ất Mùi với nhóm 73-74 tại Dalat ngày mồng

Về đầu trang

Quà Xuân

Thầy Phạm Văn An

Gửi em chút gió xuân về,
Gửi theo hơi lạnh đông vời nẻo xa.
Gửi cành đào đang nở hoa,
Gửi thương gửi nhớ quê xa mà gần.
Ngày xuân sao dạ bần thần,
Phải chăng xa cách nên lòng nhớ thương!

Tháng 2/ 2018

Ru

Thầy Phạm Văn An

Anh ru ánh mắt âu sầu,
Bụi mưa lất phất dịu dàng chiều qua.
Anh ru sợi nắng la đà,
Đậu trên mái tóc, đậm đà nét duyên.
Và ru khi gió qua thềm,
Nhẹ nâng tà áo thuyền quyên sáng lòa.
Ru ráng tím buổi chiều tà,
Kìa ai nhẹ bước la đà sương sa.
Mãi ru quên bẵng ngày qua,
Ngàn thông xanh ngắt mộng xa mất rồi.
Thở dài lòng lại bồi hồi,
Ru hồn lạc nẻo cuối trời mênh mông

Bảo Lộc, tháng 6/2015

Về đầu trang

Sao Băng

Thầy Phạm Văn An

Một ngôi sao vừa tắt (1),
Đằng đẳng phương trời Tây.
Thơ bay khắp đó cùng đây,
Nhớ hồn cố quốc bay về phương Đông.
Bùi ngùi tấc dạ nhớ trông,
Giọng ngâm vang vọng thinh không ngày nào. (2)
Tạ từ mà thấy nao nao,
Tấc lòng xin gửi vì sao vừa rồi.

Bảo Lộc , 28.9.2018

Theo nguyên nghĩa thì Vi là nhỏ, Khuê là sao Khuê.
Vì sao chủ của thơ văn.
Bà đã từng ngâm thơ trên Đài Phát thanh Huế.

Về đầu trang

Sao Cũng Được(1)

Thầy Phạm Văn An

Cách xưng hô, người mình phiền quá,
Gọi lơ mơ, rắc rối, rầy la.
Gặp thầy phải kính cẩn từ xa,
Nhưng thầy bói, thầy cô sao nhỉ?
Bậc trưởng thượng, kính thưa phải lẽ,
Thầy mo, thầy chích dạo ai chào?
Chữ thầy nên phải hiểu làm sao?
Để chẳng hổ “ Người thầy muôn thuở”(2)
Cứ như chàng mắt xanh mũi lõ,
Mỹ : I, you, Tây lại : toa moa.
Lắc mạnh tay, vui vẻ cười xòa,
Bày đặt lẽ : chào, thưa, vâng, dạ.
Gọi thầy phải xưng con là phép,
Đạo tam cương(3) chớ nghĩ trò chơi.
Ở mọi thời, khắp chốn, nơi nơi,
Thầy : đức trọng, tài cao mới xứng.
Thầy xưng em : bình dân, bình đẳng,
Dễ đôi bên mà khó cho ai.
Thầy hơn mình, giữ phép đúng sai,
Chớ lờn mặt, e chừng bất kính.
Thầy cháu nhỉ : hòa vui đầm ấm,
Thầy như cha, cháu cũng như con.
Cha dạy con từ thuở còn son,
Phần thầy chữ a, b bập bẹ.
Lẩn thẩn nhỉ, gọi sao cũng được,
Suy ra thì chỉ cách phát âm.
Gọi làm sao thật với lương tâm,
Chớ lẻo mép, đầu môi chót lưỡi.

Bảo Lộc ,VN


(1) Nhân đọc bài tình thầy cháu của N.A
(2) Khổng Tử được Đông Phương tôn là vị “Vạn Thế Sư biểu”
(3) Tam cương : 3 nguyên tắc cơ bản của đạo lý Á đông xưa : Quân, Sư, Phụ.

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In