Thơ-Trần Văn Sanh-2 - VAN-HOC DALAT

Thơ  Trần Văn Sanh

Trần Văn Sanh

Mai Tóc Anh Bạc

Trần Văn Sanh

Mai tóc anh bạc, em còn yêu ?
Có còn nhung nhớ khi mỗi chiều
Em ngồi nhìn nắng vàng dần tím
Lặng lẽ một mình trong cô liêu
Cho dẫu em già, vẫn của anh
Nét xưa còn đó, vẫn hiền lành
Mới chừ hôm nao, giờ là mộng
Thoảng mộng về ngày lá còn xanh
Mai mốt anh già, em còn yêu ?
Muốn còn tựa vai anh mỗi chiều
Hai đứa dạo quanh nhà hàng xóm
Đường trần giờ vắng lặng, đìu hiu
Mai mốt mình già vẫn yêu nhau
Thương đàn con cháu, sẽ qua cầu
Ta đã một lần đi khập khễnh
Đời người ai chả nếm thương đau

Về đầu trang

Mai Tôi Về Đà Lạt

Trần Văn Sanh

Mai tôi về
Đà Lạt ơi có còn ai đón
hồ có còn sương phủ những năm xưa
tan trường về ai qua cầu che nón
mai tôi về không còn em đón đưa
Mai tôi về
đồi thông, dốc phố, gió gây lạnh
hố vắng còn đâu bóng hình xưa
ngày ta mơ mộng chuyện hai đứa
hẹn hò quán nhỏ ngoài trời mưa
Đà Lạt ơi
rằng em vẫn mãi là của tôi
dẫu rằng xa cách nhớ khôn nguôi
dẫu người năm cũ không còn nữa
ta vẫn yêu em đến ngàn đời

Về đầu trang

Một Ngày Đi Làm

Trần Văn Sanh



Ở đây hai bữa ngần ấy việc
thoảng chốc nghỉ ngơi bỗng nhớ nhà...


Ngày đầu tiên vô làm
thằng Mỹ con túm hỏi
à mày dân da vàng
có gì hay để nói ?

Ta cười bảo thằng nhỏ
xứ ông già ngàn năm
tiếng nào ông cũng biết
mày biết chỉ Anh-văn

Rồi ta chỉ thằng nhóc
cái web của Việt-Nam
cả nước là thi-sĩ
thơ nhiều hơn lăng-quăng

Thơ ta làm ba chữ
cho quên bớt cuộc đời
còn mày làm chi dữ
rủi chết tiền ai sơi ?

Sáng vào đã họp hành
toàn nói chuyện loanh quanh
ta làm bộ hý hoáy
nhưng làm thơ để dành

Lén gởi thơ lên Net
thằng Mỹ con nhìn cười
mày không sợ tao méc ??
Ta làm bộ trợn ngươi

Nó rủ đá banh bàn
tưởng ta không biết chơi
xẹc-via chừng vài quả
thằng nhỏ thua tơi bời
Hôm qua gặp boss hỏi
công việc bận ra sao ?
ta giả vờ sành sõi
bảo cũng không nỗi nào

Boss hỏi dăm ba câu
chuyện không đít không đầu
ra điều như săn đón
ta ngồi cười nhổ râu

Trưa nay boss về sớm
vài tên cũng vội chuồn
ta mới vào còn ớn
đành ở lại làm luôn

Chờ cho vắng bóng người
giấy bút làm thơ chơi
rồi đăng bừa lên NET
gởi bạn bè nụ cười

Boss vừa bước đi ra
gà vịt vắng chủ nhà
thằng chơi game trên Net
đứa gọi phôn đi xa

Vừa làm thơ, coi máy
rảnh rỗi bèn nghỉ tay
nghĩ đời sao chán ngấy
ngày nào cũng kéo cầy !

Quay đi rồi quẩn lại
thứ sáu ngày weekend
nhớ hình như mài mại
mới lãnh cái check quèn
Chưa chi hơn giữa tháng
tiền lương coi đi đoong
thùng mì gói ăn ráng
vậy mà rồi cũng xong

Thứ hai cũng chẳng buồn
thứ sáu cũng chẳng vui
ngày nào cầy cũng thế
đêm về lăn khóc vùi.

Về đầu trang

Mưa Seattle

Trần Văn Sanh

Ta ở phương này cũng đã lâu
nhìn cảnh mưa rơi lòng vẫn sầu
nuối tiếc năm xưa chiều phố cũ
đường vắng dưới mưa, môi tìm nhau

Tay đan đi dưới chiều mưa bụi
dốc vắng loanh quanh hai mái đầu
nào ngờ có ngày tình tàn lụi
mắt ai hoen đỏ chuyện mưa Ngâu

Mưa rơi trên lá, mưa giăng mây
mưa buồn thân phận kẻ lưu đầy
phương nào em ở nay còn nhớ
ta đứng che mưa dáng em gầy

xưa em mắt nhung thường ướt mi
thường hỏi tại sao đời phân ly
làm sao biết được ngày xưa ấy
giờ chỉ mình ta khối tình si

đưa em tan học về dưới mưa
vẫn thường hay sợ mối duyên thừa
nay ở phương này từng chiều vắng
mưa về chạnh nhớ lại người xưa

Đôi khi ta vẫn thường tự hỏi
thoảng nhìn mưa rơi người buồn không
có còn xao xuyến dù mòn mỏi
chạnh nhớ năm xưa cuộc tình nồng

Trời đã vào mưa rồi đó em
cuốn trôi ngày tháng cũ êm đềm
ta mong trời mưa và mưa mãi
cho những phiến buồn sớm lãng quên.

Về đầu trang

Mưa Seattle-Mưa Đà Lạt

Trần Văn Sanh

Mưa Seattle đôi khi làm ta nhớ
của một thời trên phố núi năm xưa
đứng trong mưa mà ta lại cứ ngỡ
đang đợi người e lệ chuyện đón đưa

Em thưở ấy bàn tay gầy ngà ngọc
ta lữ thứ dừng chân bước giang hồ
tà áo bay thướt tha ngang chừng dốc
ta dạn dầy đến mấy cũng ngẩn ngơ

Mưa Seattle, mưa ơi sao cứ mãi
nhắc nhở chi, chuyện cũ đã xa xưa
để bây giờ phương xa hồi tưởng lại
bao nụ hôn sưởi ấm từng chiều mưa.

07/2015

Về đầu trang

Nhỏ Cười Răng Khểnh

Trần Văn Sanh

Nhỏ cười răng nhỏ khểnh
trông nhỏ thật đáng yêu
ta một thời lơ đễnh
rằng quên đời đã chiều

chân sáo nhỏ phía trước
ta ngập ngừng theo sau
rồi ngày nhỏ chậm bước
ta bắt kịp tình đầu

xưa nhỏ thường đi học
hoa cúc cài tóc mây
ôi một thời ngà ngọc
để hồn ta ngất ngây

Ta đếm từng ngày qua
mỗi ngày một thêm xa
từng chiều ta xoi bóng
thấy hồn mình chóng già

Nhỏ răng khểnh nay đâu
có buồn chiều mưa ngâu
tóc còn cài chiếc kẹp
ta tặng nhỏ lần đầu...

Về đầu trang

Rồi Như Sương Khói

Trần Văn Sanh

Rồi như sương khói mong manh
sầu gom một mối xây thành tương tư
ta buồn như thiểu thuỷ ngư
bỏ đời lên núi làm sư trụ trì.

Người về may áo vu-quy
ta về chôn mối tình si muộn phiền
nửa đời lây lất tỉnh điên
nghe chuông vọng đến cửa thiền ngửa trông

Tàn thu theo gió đông sang
Ngàn năm mây vẫn ngút ngàn về đâu
cho ta gởi gấm nỗi sầu
đến người ngày đó mắt nâu nhung buồn

Em về phố vắng mù sương
rơi trên phố núi còn thương tiếc hoài
cuộc tình rồi cũng mốt mai
lấy nhau chẳng đặng thở dài thiên-thu

Về đầu trang

Tên Da Vàng

Trần Văn Sanh

Chiều qua chợt soi gương
thấy mặt buồn thê lương
bỏ nhà đi ra phố
lang thang khắp ngã đường

Chẳng biết đi về đâu
chiều công viên âu sầu
nghe âm vang nỗi nhớ
Nhớ quê nhà quặn đau

Phố mùa đông giá lạnh
tên da vàng ngu ngơ
đứng giữa trời hiu quạnh
ngâm khẽ một bài thơ

Làm bạn cùng ghế đá
ngủ một giấc đêm nay
để nỗi buồn gặp nhấm
hồn ta cùng cỏ cây .

Về đầu trang

Thân Phận

Trần Văn Sanh

Sáng nay trên con phố
một gã ngồi cúi đầu
cạnh chiếc ly bố thí
nhưng hồn gã nơi đâu

Dạo này gặp nhiều gã,
như hắn đứng góc đường
tay cầm câu biểu-ngữ
tả một đời tang thương

Hai năm trước ta quen
một người làm cùng sở
đùng một ngày trắng, đen
thất-ngiệp đời lỡ cỡ

Hôm nay gặp lại nhau
gia-đình giờ nơi đâu?
sao ngồi đây ủ rũ
kiếp người ôi lắm sầu…

Về đầu trang

Thầy Xưa, Mộng Vĩnh Cửu

Trần Văn Sanh

Tháng Ba, hai mươi năm về trước
thầy bỗng một mình sớm ra đi
để lại lòng người bao nuối tiếc
dẫu biết đời người vốn phân ly

Mai này nếu thầy trò gặp lại
cổng trường sẽ được dựng bằng mây
mái trường lợp ngàn sao tinh tú
thôi còn phận người vốn tù đầy...

Tình cờ đọc một bài thơ của cô VK,
nên viết lại vài câu để gửi gấm lòng mình

Về đầu trang

Thí Dụ Ta Yêu Nhau

Trần Văn Sanh

Thí dụ như mình vừa mới quen
vừa chớm xao xuyến, chưa hờn ghen
ngập ngừng hò hẹn và nhung nhớ
một mình thầm lặng thường gọi tên

Thí dụ như mình mới hôn nhau
nụ hôn bằn bặt thưở ban đầu
khi môi còn thắm, nhiều rung động
chưa nếm đắng cay, chuyện sầu đau

Thí dụ rằng ta đã yêu nhau
và mình ước tính chuyện mai sau
rồi khi con cái đều khôn lớn
vẫn sống bên nhau đến bạc đầu

Nhưng đó chỉ là thí dụ thôi
sự thật mỗi đứa ở một nơi
gặp nhau trong thế‐giới mộng ảo
gom góp vần thơ dệt mộng hời.

Về đầu trang

Thiền

Trần Văn Sanh

Nhắm mắt ngồi thiền
đếm từng hơi thở
quên những muộn phiền
hỏi lòng còn nhớ

Quay tìm chân ngã
giửa chốn phong ba
thấy mình xa lạ
thấy đời thôi đã

Trong cõi hư vô
ai người đứng chờ
cuộc tình ngây thơ
kiếp sau có nhớ

luân-hồi lai vãng
còn nặng bâng khuâng
nhìn những mộ phần
thôi hết trầm luân

Ta xin một lần
gom hết thương đau
vét cạn bể sầu
chỉ còn yêu nhau

Về đầu trang






Thung Lũng Tử Sinh

Trần Văn Sanh

Xưa ai hay mắc cỡ
Còn thêm nụ cười duyên
Làm ta về tưởng nhớ
Thường qua lại trước hiên

Vì ai ta lặn lội
Để được thấy, lòng mừng
Mà người như đá sỏi
Gặp ta người dửng dưng

Ngày người về với đất
Ta trôi tận cuối trời
Thung lũng chiều u uất
Đời tựa một cuộc chơi

Muốn thành cây cổ thụ
Che bóng cho cố nhân
Mai này cuộc sinh tử
Cho ta một mộ phần

Về đầu trang

Thuyền Đã Sang Sông

Trần Văn Sanh

Thuyền đã sang sông về bến mới
Ta còn đứng ngẩn tiếc thương chi
thề xưa ai hứa rằng sẽ đợi
khi tóc còn xanh tuổi dậy thì

Tóc xanh môi thắm nay còn đâu
bọt bèo trôi dạt nhánh sông sâu
ngày xưa thôi bỗng như gió thoảng
người xưa thay áo đã qua cầu

Ai chọn áo mang mầu đỏ thẫm
tựa máu trong tim tan nát hồn
son phấn cho người thành lạ lẫm
tình xưa thôi cũng đành lòng chôn

Đêm nay trăng về trên phố cổ
trăng mật cho người vui với chồng
riêng ta đếm từng chiếc lá đổ
chạnh hắt hiu lòng mỗi chiều đông...

Hội-An,11/2014

Về đầu trang

Trả Em Bốn Mùa

Trần Văn Sanh

Trả lại em những mùa xuân năm cũ
tuổi học trò, mầu mực tím tóc xanh
gặp mỗi ngày nhưng lòng chưa thấy đủ
ngồi học mà cắn bút dệt mộng lành

Trả lại em mùa hè của quá khứ
mà hẹn hò là hạnh phúc vây quanh
rồi một ngày em trở thành thiếu nữ
ta vẩn vơ sợ duyên mình không thành

Trả lại em từng mùa thu rụng lá
những đường mòn một thời đã đi qua
có ai ngờ sau này mình đôi ngã
dòng thời gian nghiệt ngã thêm cách xa

Trả lại em mùa đông của phố núi
mà một thời tưởng ở mãi bên nhau
dẫu phương nào thôi em đừng buồn tủi
vì trong ta còn mãi mối tình đầu.

09/2014

Về đầu trang

Trở Về Đà Lạt

Trần Văn Sanh

Tôi trở về Đà Lạt
đi trên một con đường
vắng bóng người thưa thớt
thấy toàn ngôi mộ thôi

ngày tôi về Đà Lạt
đồi thông xưa vẫn còn
trí nhớ giờ phai nhạt
đâu giờ mắt môi ngon

ngày em rời Đà Lạt
phố bỗng thưa bóng người
mưa buồn rơi vỡ hạt
tan theo mầu áo cưới.

Ngày tôi rời Đà Lạt
chẳng còn ai tiễn đưa
tóc xưa giờ đã bạc
hỏi lòng đã quên chưa.

Về đầu trang

Tưởng Đã Quên Người

Trần Văn Sanh

Những tưởng bao năm rằng đã quên
bờ mắt nụ môi dáng ngoan hiền
gặp nhau giữa phố chừ bỡ ngỡ
em còn thương hận cuộc tình duyên ?

Ta nhớ thề xưa mộng trăng sao
áo gấm, cau thơm, vải lụa đào
ngậm ngùi thoảng gợi dư âm cũ
Nào biết đời em bỗng lao đao.

Thu, Đông mắt vẫn buồn u uẩn
từ thuở bàng hoang chia tay nhau
ta nhìn mây trắng lòng vương vấn
gởi hồn theo mây tận ngàn sau.

Những tưởng hồn ta đã cạn khô
kéo dài một kiếp sống đợi chờ
nhiều khi ước mơ ngày xưa ấy
đừng chút hờn ghen giết tình thơ.

Về đầu trang

Uống Cà Phê Ở Quán-I

Trần Văn Sanh

Quán cóc một mình,ngồi châm điếu thuốc
nhớ ai,hay khói thuốc làm mắt cay
hồn vật vờ thả ,trôi mãi về cố quốc
đời quá chiều mà mình vẫn không hay

Ghiền cà phê, nên không còn thấy đắng
hút lâu ngày, thuốc hết làm mắt cay
tan sở về, ghé tạt vào quán vắng
riêng một mình, ngồi nhìn lá vàng bay

Thân xứ lạ, biết ai để mong ngóng
tách café một mình uống, nhớ vu vơ
dĩ vãng nào trong lòng, dào dạt sóng
nói một mình, như tên khùng ngu ngơ

Rồi cuối tuần, ôi những ngày thê thảm
chuyện năm xưa, trong đầu lẩn quẩn hoài
trong phòng vắng, tha hồ mình lảm nhảm
dăm bài thơ, viết rồi gởi về ai ?

Quên không uống, ly café nguội ngắt
lòng lạnh tanh, nghe chiều chủ-nhật buồn
nhìn ngoài đường vắng xe, sầu man mác
xác ở đây, hồn gởi tận bản, buôn.

Trong góc tối ngồi như tên bệnh hoạn,
nhớ nhung chi mảnh đất đã xa vời
nghe nhạc xưa mà lòng buồn diệu vợi
hồn ở đâu, biết nước mắt đang rơi?

Cô bán hàng, với nụ cười tươi tắn
quán dạo này, toàn khách trẻ xôn xao,
và buổi chiều dường như dần ít nắng
đời vào thu, như lá vẫn lao đao.

Ngồi trong quán mơ gặp lại bạn cũ,
và người xưa, biết đâu chợt ghé ngang
nhưng chỉ là, toàn tưởng tượng ngú ngớ
đành buồn tênh, cho mắt chẩy hai hàng...

Về đầu trang

Uống Cà Phê Ở Quán-II

Trần Văn Sanh

Lâu rồi vắng bóng bạn nên bỗng nhớ
tối rảnh, mình hẹn nhau uống cà phê
nơi góc đường nhìn ra khu phố chợ
trời mưa phùn, buồn kéo dài lê thê

Quán đông người mà lòng nghe trống vắng
và một mình, nghĩ nhớ chuyện vu vơ
ngẫm lại đời, chỉ toàn chuyện mưa nắng
tri kỷ đâu, sao nỡ để ta chờ...

Về đầu trang

Uống Cà Phê Với Bạn

Trần Văn Sanh


Tặng ông bạn Duy Tuấn Trần Vũ, và cho cả những bạn cũ của tôi thời trung-học sau phải vào lính để rồi kẻ đã đền nợ nước, kẻ còn sống phải trả "nợ nước" sau khi quê-hương được thanh bình...

bạn cũ, hắn rủ ta vào quán
uống cà phê, hai đứa kể chuyện đời
ao nhiêu điều, nhưng toàn là dĩ vãng
những đoạn đời từng lên xuống, tả tơi…

Uống đi bạn, hôm nay bao một bữa
bạn cùng ta chia sẻ những đắng cay
nếu mai này, một thằng không còn nữa
thì coi như, đã thoát kiếp tù đầy

Ly cà phê, đen giống như đời hắn
thưở sinh ra, vốn đã tự kiếp nghèo
rồi lớn lên, xả thân vào nghiệp lính
ngày thanh bình, hắn mười năm gông đeo

Chiều phố núi, làm nhớ miền sơn cước
của một thời “bóc lịch” vùng Lào Cai
đã vậy mà hắn vẫn còn hài hước
vợ bỏ rồi, “tớ làm lại đời trai!”

Mình đáng lẽ, ngồi quán nhậu mới phải
uống cà phê chi, thức thấy đêm dài
và đời người, ôi sao mà ngắn ngủi
năm mươi năm thoáng vội đã nhân hai!
01/2011

Về đầu trang

Vấn Vương

Trần Văn Sanh

Con đường này đã nhiều lần qua lại, Nhưng làm sao quên được chuyện ngày xưa Tự hỏi thầm lòng mình sao cứ mãi Vấn vương chi năm tháng đã xa đưa Nơi phố cũ những hàng cây quanh quất Con đường mòn từng in dấu chân quen Bao nụ hôn một thời làm ngây ngất Để ngàn năm vẫn nhớ bờ môi mềm

Về đầu trang

Vầng Trăng Một Nửa

Trần Văn Sanh

Em phương đó, vầng trăng treo một nửa
nửa bên này, cũng lơ lửng nghiêng sầu
mấy cuộc tình, vẹn tròn đến vạn thưở
và biển đời, nào ai biết nông sâu.

Từ xa cách cho ta thấy thiếu vắng
bởi vì có, nên mới sợ mất đi
buồn chi em, đời vốn chuyện mưa nắng
khi đã yêu, là chấp nhận phân ly.

Mùa đông về, ngoảnh nhớ mùa thu trước
mà ký-ức giờ nhiều hơn tương-lai
đã quá chiều, ta ngại ngùng chân bước
dám hứa gì, biết đâu đời mốt mai.

Tiếc chi em, những ân tình xưa cũ
kỷ-niệm nào dẫu đẹp cũng vương sầu
dù mỗi mùa, ta nhắc lại chứng tích
của một thời hai đứa còn yêu nhau.

Thắp lên những ngọn nến dù lấp lóe
đem yêu thương đổi vần chữ ngọt ngào
đời vốn buồn, chuốc thêm sầu chẳng lẽ ?
thóang trăm năm, khoảng cách có là bao.

Về đầu trang

Xem Bói

Trần Văn Sanh

Đầu năm đi xem bói
thầy hỏi ông bốn mươi
mà sao hồn cằn cỗi
đầu thai bao lần rồi ?

Thầy coi đường chỉ tay
bảo ông rằng kiếp này
tu có mà tu hú
mộng đẹp thôi cứ xây

lỡ sanh nhằm sao xấu
nên tình dở dang
hoài yêu người dữ như
gấu gặp ông là nàng sai !

thầy bảo ông lận đận
từ sự nghiệp, tình duyên
vì sao Tuần án-ngữ
khó kiếm được vợ hiền

trả công thầy chục bạc
cầm tử-vi trên tay
nghĩ chắc trời lầm lạc
đầy ông vào kiếp này !

Về đầu trang

Yêu Ngông

Trần Văn Sanh

Ngày nàng cho leo cây
Ông về uống rượu say
Thề cóc thèm yêu nữa
Hết xỉn, nhớ cuồng quay

Ông bây giờ làm thơ
Rồi vẽ vời mộng mơ
Rằng nàng sẽ năn nỉ
Ông chơi màn hững hờ

Nàng chơi ván cờ cao
Ngang nhà ta cười chào
Ta bỗng thành ngỗng đực
Chẳng nói được lời nào

Rồi đêm lại nằm mơ
Nối lại mối tình thơ
Mà nàng hay nhõng nhẽo
Bảo thôi, anh ráng chờ...

Về đầu trang

Yêu Người

Trần Văn Sanh

Yêu người như gió yêu mây
như đồi yêu núi, như cây yêu rừng
yêu người tóc xõa ngang lưng
yêu người, đời bỗng nửa chừng tang thương

Rằng xưa ngấp nghé cổng trường
đợi người tan học quãng đường theo chân
nhà người qua biết bao lần
bóng người thoáng liếc chỉ ngần ấy thôi

Yêu người lòng thấy bồi hồi
những khi người hé nụ môi cười chào
Yêu người lòng bỗng nôn nao
một ngày chẳng gặp nhớ sao lạ thường

Yêu người lòng mải tơ vương
chiều đưa sáng đón cổng trường u mê
Yêu người có mái tóc thề
Yêu người, yêu cả lối về nhà ai

Yêu người, mơ chuyện mốt mai
trầu cau, xác pháo đỏ hồng đầy sân
Yêu người hơn cả yêu thân
như yêu hơi thở, như cần trái tim

Yêu người nhắn gió đi tìm
người nay xuống tóc chiều tim tím buồn
cổng chùa người bỏ yêu đương
cổng chùa ta đứng còn vương bụi trần
thôi đành chôn mộng phù vân
yêu người đành nhận số phần buồn đau.

Về đầu trang





Powered by SmugMug Log In