Văn - Lê Thị Bích Nga - VAN-HOC DALAT

Văn  Lê Thị Bích Nga

LeThiBichNga

Nỗi Nhớ Trong Tôi

Lê Thị Bích Nga



“Ai lên xứ hoa đào
Đừng quên mang về một cành hoa...”

Mỗi khi nghe lại bản nhạc này, lòng tôi thấy xao xuyến, chạnh nhớ về một khung trời kỷ niệm của tuổi thơ, tuổi học trò với những ước vọng và mộng mơ cho tương lai. Dalat bây giờ chỉ còn là hoài vọng trong tôi...

Dalat với con đường Võ Tánh (nay là đường Bùi Thị Xuân), dài hun hút, thẳng tắp với những hàng thông reo vui trong gió. Bước dọc trên đường Võ Tánh với những lá thông vàng nâu rụng đầy dẫn đến bờ Xuân Hương. Xa xa trên đồi cù người ta chơi golf vào ngày chủ nhật hoặc thả những chiếc máy bay nhỏ bay vòng vòng trên bầu trời trong xanh. Quanh bờ hồ là nhà hàng Thanh Thủy, quán Thủy Tạ.

Dẫn lên phố, chúng ta có những món ăn khoái khẩu của thời cắp sách như bắp nướng quết hành mỡ, chè Mai Hường, kem Việt Hưng...

Khu chợ Hoà Bình với những gian hàng của các ông chà và, luôn mời mọc và chào đón khách qua lại bằng nụ cười hiền hoà và thân thiện.

Đalat có nắng ấm vào đầu Xuân và thỉnh thoảng có những cơn mưa nho nhỏ phớt qua. Buổi sáng lành lạnh, những cô cậu học trò co ro trong chiếc áo len ấm áp, ôm cặp đến trường. Buổi trưa ăn cơm thật nhanh để tiếp tục đi ôn luyện Toán Lý Hoá.

>Tôi nhớ mãi những con đường vòng vèo đến trường, từ đường Tăng Văn Danh (nay là đường Nguyễn Thị Nghiã), xuống ngã ba chùa Linh Sơn đến đường Phan Đình Phùng rồi lên Hai Bà Trưng và Hoàng Diệu. Ngôi trường Văn Học nằm ở số 4 đầu đường Hoàng Diệu, nơi đã mang đến cho tôi đầy ắp kỷ niệm của tuổi học trò.

Những buổi trưa nắng ấm nhưng không gắt là lúc bước vào cuộc chiến “học hành thi cử.” Làm sao tôi quên được vị thầy dạy toán đầy kinh nghiệm Phạm Kế Viêm. Thầy rất nghiêm khắc trong lúc giảng bài. Giờ Toán cả lớp im phăng phắc như nuốt từng chữ, từng lời, từng câu của thầy. Thầy là một giáo sư Toán lừng danh với một lối dạy học rất độc đáo, giúp cho học sinh thấu hiểu dễ dàng những bài toán khó để có kết qủa thật cao vào cuộc thi cuối năm. Thầy viết đề bài rất đẹp, chữ viết nghệ sĩ. Tuy vậy cũng có những lúc cả lớp rộn ràng vì cách pha trò dí dỏm, thông minh của thầy khiến học trò phải khắc sâu ghi nhớ mãi về bài học giải phương trình:

-“Giờ làm sao? Khi có em. Sau khi thu gọn, ta đưa em về một vế. Vậy ta có 6 em bằng 24. Tổng kết các em xong, cuối cùng...”

Cả lớp đồng thanh:

-“Ta đưa em về một vế, em bằng 24 chia 6 thành 4.”

(6m = 24 do đó m = 24/6=4)

Sau câu nói đó là tiếng cười thích thú, tinh nghịch, lém lỉnh của các bạn học trò con trai.

Thầy Thân Trọng Bình rất nghiêm qua những giờ học Vật Lý với đầy công thức, và kết qủa học sinh thi đậu cuối năm bao giờ cũng mỹ mãn. Câu nói tôi nhớ hoài: “Bao nhiêu thi nhân đã tốn giấy mực để ca tụng đôi mắt huyền, đôi mắt sầu muộn, đôi mắt hồ thu...” mà thầy đã dùng để nhập đề...một bài học Lý khô khan: Gương cầu lõm (Concave mirror). Thượng sách!

Thầy Nguyễn Phước Ưng Hiến tánh tình vui vẻ. Giờ học của thầy bao giờ cũng sinh động. Thầy không khen học sinh trong lớp bao giờ nhưng những nhận xét phê trong học bạ hàng tháng của thầy thì lại rất chính xác.

Nhớ về Đalat với những ngày tháng rét mướt đầy mưa gió và ướt át khi phải đón xe lam ở đường Phan Đình Phùng để đi thi tú tài tại trường Trần Hưng Đạo (trường thi duy nhất vào ngày đó). Nhưng hồi hộp, sôi nổi và vui mừng nhất vẫn là khi cùng bạn bè đi xem kết qủa kỳ thi tú tài tại trường Văn Học. Chạy vội lên các bậc tam cấp, có lần suýt trượt chân té vì số người lên xuống qúa đông! Phụ huynh, học sinh... cả thành phố đổ xô đến trường Văn Học để xem bảng kết qủa kỳ thi tú tài vì chỉ có Văn Học là có kết qủa sớm hơn ai cả.

Tiếng cười nói vang cả một góc sân trường vì “số học sinh Văn Học đậu qúa cao”, “tỉ lệ học sinh Văn Học đậu nhiều qúa!” Kết qủa tốt đẹp đó là nhờ vào sự dạy dỗ tận tình của các thầy cô cùng sự tổ chức, kinh nghiệm giáo dục và tài điều hành có một không hai của thầy cô hiệu trưởng Chử Bá Anh.

Tại Dalat, ngoài học sinh Văn Học còn có học sinh của hai trường công lập nổi tiếng Trần Hưng Đạo, Bùi Thị Xuân và các trường tư thục khác như Việt Anh, Bồ Đề, Trí Đức vv.. hầu hết đều đến Văn Học để học luyện Toán Lý Hóa rất đông.Ngôi trường Văn Học với những vị giáo sư giỏi, tận tâm, đầy kinh nghiệm, đến với học sinh với cả tấm lòng của nhà giáo. Đó là một trong những yếu tố quan trọng tạo nên sự nổi bật của trường Văn Học tại thành phố Dalat thân yêu này.Hôm nay ngồi đây, tại nước Mỹ đẹp đẽ hùng mạnh, mà sao trong lòng thấy xót xa, nuối tiếc một thời tuổi nhỏ vàng son không còn nữa. Thưa thầy cô, nhờ công sức của thầy cô với ngành giáo dục mà chúng em có được hành trang mang theo tốt đẹp và vững vàng trong cuộc đời hôm nay. Và Đàlat, những ai đã một lần ghé thăm sẽ không bao giờ quên được...

VH 1970-1971

Powered by SmugMug Log In