Văn - Nguyễn Thị Minh Trang-2 - VAN-HOC DALAT

Má Tôi Làm Ca Sĩ

Nguyễn Thị Minh Trang


Trải qua mấy lần sau này đi xem văn nghệ Tết của cộng đồng rồi các hội đoàn địa phương hay vào những dịp họp mặt của người Việt ở thành phố này tôi thấy má của tôi có chút ít đổi thay.

Bà đã soạn lại nhiều cuộn băng nhạc xưa cũ, những bài hát mà màu mực in đã phai màu ngã thành vàng úa dò dò viết viết nắn nót lại và ngồi hát một mình… Bà kể hoài …ngày xưa khi còn bé. Từ lúc tập tễnh vào tiểu học ở trường Đa Nghĩa ở Đàlạt bà đã dạn dĩ bước lên sân khấu và hát mãi đến lên trung học. Bà hát nào là ban Hoa Niên ở Đài Phát Thanh Đàlạt rồi Hoa Hướng Dương của ông Bửu Ấn nào tôi có biết…rồi lên đến quán cà phê T2…..

Sang đây vào những năm đầu định cư, bà cũng ráo riết tham gia với cộng đồng người Việt, với Hướng Đạo và hầu hết những nhóm thơ nhạc thi ca nơi này. Thời gian trôi qua, ba anh em chúng tôi đã lớn. Má tôi hay nói giờ thì bà đã già nay mai sẽ có nào là dâu nào là rể thì chuyện hát hò hay bước lên sân khấu sẽ không mấy là hay…


Người ơi! Người có biết chăng?
Tình xưa còn đó xa xôi lòng…

Còn nhớ đêm xưa kề má say sưa…..

Người ta hay nói khi tuổi già bước đến sẽ có ít nhiều thay đổi trong đời sống?

Điển hình như má tôi lúc này.

Bất kể lúc nắng, lúc mưa hay ban sáng lẫn ban chiều. Khi lau nhà, khi ủi quần áo, lúc …sơn móng tay hay gội tóc cả thời gian đang xào nấu lo cơm trưa cơm chiều…vv…vv..thì xen kẻ vào trong nhịp sống hàng ngày đó là tiếng hát của bà vang lên hòa trong những âm thanh êm ả ngọt ngào. Bà thích nhất là hai bài hát của nhạc sĩ Văn Cao: Buồn Tàn Thu và Bến Xuân. Cứ như vậy, mỗi ngày khi cả nhà thức giấc thì tiếng hát cũng …thức theo…Bà hát hoài hát mãi đến ba tôi và bọn chúng tôi đều đã thuộc lòng.

Má tôi hát quả là không tệ dù là sang năm tới này bà đã quá lục tuần rồi.

Có lần tôi trêu ghẹo bà:

Má à! Má tập hát hoài có phải má muốn lên sân khấu để hát lại phải không?

Cứ ngỡ má tôi sẽ lắc đầu nguầy nguậy xen lẫn câu nói quen thuộc mọi lần, …nhưng không thấy bà trả lời cứ cười cười như… cầu tài hư hư thực khó mà đoán ra.

Anh em tôi đoán non đoán già là năm nay má sẽ lên hát tham gia với mọi người đón mừng năm mới và mấy đứa nhìn nhau cười cười …má tụi mình lại lên sân khấu hìhì.

Chắc là như thế rồi khi chúng tôi thấy bà mang những chiếc áo dài treo thật lâu trong tủ ra xăm soi, thử tới thử lui rồi tự thì thầm với chính bà…hơi chật phải tháo đường chỉ may eo trước…rồi lại chưa được ..phải tháo hết cả đường chỉ may eo sau ra …. Chưa hết đâu các bạn ơi! Bây giờ thì đều đặn sáng nào bà cũng làm một ly nước chanh không đường chua lè chua lét rồi uống chầm chậm vào cho thông cổ họng hết đàm hết nghẹt cuống cổ …Ban chiều đi làm về là bà mang ngay Buồn Tàn Thu hay Bến Xuân ra vừa nấu ăn vừa dợt tới lui.

Ối Tiếng hát của má tôi sao mà ấm áp lẫn ngọt ngào.

Tiếng láy nhẹ của những câu : Ai lướt đi ngoài sương gió….

Không dừng chân đến em bẽ bàng.

Chúng tôi đã lén má và cười khúc khích mỗi lần nghe bà đang trầm bổng thì tiếng hát ngưng lại thay vào đó là tiếng cằn nhằn…Sao dạo này hơi quá sức là ngắn, chưa kịp hát hết câu đã phải ngưng lại tiếp thêm hơi làm giọng ngân không ngọt chút nào….Lúc đó giá mà tôi chỉ chua thêm vài chữ ..tại má già rồi chắc chắn tôi sẽ nhận ngay phần thưởng là một cái cốc mạnh lên đầu.

Thời gian trôi dần qua, bà mỗi ngày vẫn như mỗi ngày …vẫn những đoạn hát quen thuộc ru ấm lòng người, vẫn giọng láy tròn trịa và làn hơi ấm áp quen thuộc nuôi chúng tôi dần dần khôn lớn. Đúng như vậy, má tôi đã không nuôi dưỡng ba anh em tôi bằng những câu ca dao trữ tình. Má cũng không nuôi chúng tôi bằng những câu hò quê hương hai bên nội ngoại. Bà đã nuôi anh em tôi khôn lớn bằng tiếng hát của chính bà và làn hơi ấm áp bao bọc chúng tôi ấm lạnh cơ hàn.

Nhớ lại khi còn bé, chúng tôi thì múa, và má thì hát trong màn trình diễn Ông Ninh Ông Nang. Tôi làm Ông Nang đầu xóm còn anh hai tôi làm Ông Ninh cuối xóm với áo dài khăn đóng, ô thâm xênh xang. Màn múa thật ra trò, má còn vẽ cho hai đứa hai bộ râu ra dáng bậm trợn và cô em gái út của chúng tôi làm cô Chiêu xí xọn với quần áo tứ thân khăn vành yếm thắm tha thướt qua lại tới lui….

Chỉ một màn múa này chúng tôi đi khắp nơi từ nơi dưỡng lão của người dân bản xứ đến ngày đầu năm Tết của mình sang đến những ngày tham dự trại tưng bừng trong gia đình Hướng Đạo trong nước Đức cũng như Thẳng Tiến 1 ở Pháp năm nào. Ông Ninh , Ông Nang và cô Chiêu được mọi người khen ngợi, khán giả đã cười thoãi mái khi cô Chiêu xoay tới xoay lui cái mông nhỏ xíu và hôn gió tới tấp

khi chào từ giả bà con ….

……………………

Chiều chiều bước về căn nhà ấm cúng của gia đình, tiếng hát êm ả dịu dàng của má tôi lại gần gần xa xa vang vang khắp chốn. Hình như tiếng hát của má hiện hữu mọi nơi trong căn nhà bé nhỏ của gia đình tôi. Từ phòng khách xuống căn bếp gọn gàng nhưng tưới tẫm đầy hương vị ngon lành trong những bữa cơm gia đình rồi tới phòng tắm sang phòng ngủ…hình như nơi nào cũng có tiếng hát của má tôi… Tiếng hát cứ nhè nhẹ nhịp nhàng thắm thiết.

Áo đan hết rồi, cố quên dáng người…

Rồi sang:

Bao lũ chim rừng, còn hằn in nét dấu yêu…

Ba của tôi hình như chỉ muốn nghe má hát ở nhà, ý tưởng bà muốn lên sân khấu ông chỉ cười cười mà không nói ra nhưng chúng tôi biết rõ ông hết muốn nhìn ….một bà ca sĩ hơn …lục tuần ỏn ẻn bước lên bục và cầm micro…

Một chiều cuối thu, lá vàng rơi lướt thướt ngoài hiên. Hoa cỏ, con người vạn vật đều trốn vào những nơi ấm áp. Không gian vắng lặng, chỉ còn nghe tiếng lá ngoài sân và tiếng hát của má tôi trong Buồn Tàn Thu:


Người ơi! Người có biết chăng?
Tình xưa còn đó xa xôi lòng…
Còn nhớ đêm xưa kề má say sưa…..

Với tôi thì bài hát này thật buồn. Người thiếu phụ ngồi chờ tình quân không trở lại, người nghe não nuột làm sao. Định bụng nhiều lần hỏi má nhưng lại ngại ngùng không dám hở môi.

Ôi! Cái lão tình lang tệ bạc kia đã để người thiếu phụ mõi mòn chờ đợi bao mùa thu chết trong lòng bây giờ có lẻ đã lục tuần và nếu còn nhớ đêm xưa nào đó giờ chắc chắn cũng đã thất thập cổ lai hy…Cứ tưởng tượng ra giờ mắt mờ, tay cầm gậy run run đi không muốn nổi và cái điệu này suy ra lão tình lang tệ bạc kia dám là …ba của tôi lắm đó! Vì bà hay kể xưa kia khi còn trẻ ông hay đi lang bạt kỳ hồ. Ông bước hết nơi này sang nơi khác không hề mỏi gối chồn chân, nơi nào dừng lại có chăng là những người bạn thân tình níu gọi rồi thì thời gian ngắn qua đi ông lại khăn gói lên đường.

Rồi…một lần ông lên Đàlạt gặp má tôi, quen má tôi….Có lẻ tiếng hát của bà đã níu chân ông? Rằng ông bỏ đi một thời gian và quay trở lại. Nhiều giả thuyết đã được tôi dựng lên như một hay nhiều cuốn tiểu thuyết trữ tình…hèn gì mà mỗi lần má tôi ngồi bên ông, bà lại:

Còn nhớ đêm xưa, kề má say xưa ..theo năm tháng qua dần mùa thu chết bao lần…..

À thì ra….tôi cứ cười mím chi…cọp còn ba tôi thì lắng im, gật gù lim dim đôi mắt.

………………….

Má thân yêu của con.

Má cứ tập và cứ hát những bài hát má yêu thích và cứ cất giữ những ước mơ đẹp trong lòng.

Má cứ hát cho vui nhà vui cửa, còn đầu năm tới này là năm con ngựa vằn tôi dám chắc chắn với các bạn là má tôi sẽ đi dự Tết mà không lên hát đâu. Má đã già, cái dĩ vãng đẹp đẽ và thiệt dễ thương của má tôi khi còn son trẻ vẫn cứ nằm im trong ký ức của bà như mới ngày hôm qua. Má cứ hát và nhớ đêm xưa…em đến thăm một chiều. Má ấp ủ và yêu quý cái dĩ vãng êm đềm nơi quê nhà và luôn luôn mơ hình ảnh đẹp đó kề cận bên mình mãi mãi.

Bây giờ thì tôi đã biết! Những người già sống lâu năm nơi xứ người họ nhớ, họ thương, họ giữ mãi những hình ảnh từ nơi quê hương xa lơ xa lắc kia không hề một phút nào quên. Họ nhớ con đường xưa cũ, mái trường lúc bé thơ, bạn bè từng lớp từng lớp đi qua hay còn sót lại.

Tôi thật thương và hiểu lòng của má. Có lần như trắc nghiệm thử xem sự suy nghĩ của mình có thực là đúng hay không. Tôi nhắc là:

Má sửa áo dài xong chưa? Chừng nào má muốn đi tổng dợt thì cho con hay con sẽ đưa má đi?

Má quay sang nhìn tôi với đôi mắt thương yêu kèm tiếng cười trong veo quen thuộc:

Áo má muốn sửa lại nhưng không nổi nữa rồi con, còn tính toán gì thì qua năm má sẽ định lại….

Má của con!

Tiếng hát của má mãi mãi trầm ấm và tràn đầy những yêu thương của má dành cho chúng con. Má cứ hát cứ tập mỗi ngày nhà mình nghe cũng đủ là vui. Má không cần lo lắng sửa áo cũng không cần lo ngại hơi ngân ngắn dài. Tiếng hát muôn đời chúng con ưa thích và cả nhà ai cũng muốn nghe… nhất là ba của con.

Má cứ hát cho má vui trong lòng, má cứ hát cho những hình ảnh xa xưa xưa thời son trẻ nằm trong trí nhớ lại hiện lên và cho thoã nhớ nhung. Tiếng hát và mộng mơ.

Ngày nào đó má sẽ được quay về nơi quê hương má sinh ra lớn lên của má. Không khí và cuộc sống này tràn đầy hạnh phúc dành cho má tôi dù lời ca, điệu hát cứ thật là buồn và nhớ nhung.

Hãy đợi!

Đợi một ngày má sẽ đặt chân của má lên quê hương yêu dấu đó và tiếng hát cứ vươn cao dù là…


Áo đan hết rồi…..
Mùa thu chết bao lần……

Munich, Germany Những ngày đầu thu tháng 10 năm 2013


Một Thoáng Hương Xưa

Nguyễn Thị Minh Trang

Đã lâu lắm rồi, có đến hơn 40 năm tôi rời xa mái trường Văn học và non già hơn 30 năm sinh sống ở đây. Nước Cộng Hòa Liên Bang Đức và thành phố Munich khi nghe đến tên bạn sẽ nghĩ ngay đến hai tuần lễ hội tháng 10 Oktoberfest với những cốc bia vĩ đại chứa 1 lít ngon ngọt thơm lừng và sau khi thưởng thức xong bạn sẽ chân nam đá chân xiêu ngay.

Năm nào đó… 1968 tới 1970

Tôi tập tễnh bước vào trung học và mái trường Văn Học ngày đó nằm ngay đầu đường Hoàng Diệu có bậc cấp cao cao…có đám học trò bé bỏng như chúng tôi đã ào ào tranh nhau chạy xuống cho kịp ghé đến quán bà Cai trong giờ ra chơi ngắn ngủi để đứng đó với nhau bàn bàn tán tán, nhâm nhi vài ba trái cóc chua hay cắn dòn tan những trái ổi xanh lè cười cười nói nói…toàn những chuyện không đâu.

Cũng từ đó tôi được trở thành một cô nữ sinh trung học với áo dài trắng tóc thề ngang lưng bay bay trong gió, e ấp che ngang khuôn mặt mình với chiếc nón bài thơ cùng đôi guốc môc cặp kè ngang tầm tay còn chiếc cặp đong đưa.

Tôi đã thành người lớn!

Những giờ học nối tiếp với nhau nào là sinh ngữ, công dân, sử địa, vạn vật, vật lý, toán dài dài …đã không còn cho tôi giây phút nghĩ ngơi hay mơ mộng khi đến trường. Và quý thầy cô đã giảng dậy, đã cho tôi biết thật nhiều điều hay lẽ phải như thầy Trần Bất, thầy dạy sử địa công dân. Cứ bước vào lớp là thầy thao thao bất tuyệt về những anh hùng, những tiền nhân xa xưa trong thời dựng nước. Thầy cho chúng tôi biết Lê Lợi, Trần Quốc Toản, Ngô Quyền trong những trận đánh kiêu hùng và cho chúng tôi mơ làm con cháu của thời Quang Trung Nguyễn Huệ năm nào mặc dù phận chúng tôi là những liễu yếu đào tơ. Ai không có quyền yêu quê hương yêu quê cha đất tổ, nhỉ!

Quay sang môn toán học, những bài tập với những con số chằng chịt bao quanh chúng tôi nhưng thầy Trần Đại Bản luôn luôn là giọng nói nhỏ nhẹ ân cần, kiên nhẫn giảng dạy cho chúng tôi vượt qua những giờ toán học khô khan đầy hóc búa. Phần thưởng thầy cho chúng tôi là thỉnh thoảng trong giờ ra chơi hay tan học chúng tôi ghé qua thăm thầy nơi căn nhà đối diện với mái trường Văn Học là những bữa cơm ngon lành thấm đượm tình nghĩa thầy trò. Tôi đã tập tành hát hò từ khi còn bé, từ lúc đi học ở tiểu học Đa Nghĩa. Lên trung học cũng không là ngoại lệ, làm cô học trò nhỏ với tiếng hát học trò. Chúng tôi Minh Trang và Bích Thủy thường xuyên là hai tiếng hát ở đây vào những dịp phát phần thưởng hay liên hoan vào dịp tan trường. Kỷ niệm không bao giờ quên được có lần được ghé vào bàn trang điểm của cô Vi Khuê.

Ui! nào là phấn son, bút chì tô kẻ mắt….hai chúng tôi đứng ngẩn ngơ và chỉ biết ước mơ. Một ước mơ của tuổi học trò không bao giờ có được. Quê hương trong thời chinh chiến, chúng tôi hình như là những kẻ chỉ biết đứng bên lề. Bạn bè lớp lớp đã ra đi, có kẻ không bao giờ trở lại. Bọn học trò vô tri giác chúng tôi vẫn cứ hồn nhiên khi nghe tiếng súng xa xa. Cắp sách đến trường, miệt mài trên ghế và không một chút suy tư là bọn học trò chúng tôi lúc đó không một chút đổi thay.

Cũng mái trường Văn Học này, chúng tôi đã bắt đầu mộng mơ làm thi sĩ với tiếng thơ trữ tình bắt chước những bài thơ nổi tiếng ê a tập tành ngâm thơ Huy Cận, Xuân Diệu. Học văn chương mới rồi văn chương cổ như:

Trãi vách quế lá vàng hiu hắt….

Biết buồn thương và cảm thông cho những số phận hẫm hiu…

Rồi sang:
Quân tại Tương Giang đầu,
Thiếp tại Tương Giang vỹ….

Biết nguệch ngoạc vài ba nét Hán Tự…và hãnh diện làm sao khi khoe với những em học thấp hơn mình.

Mái trường Văn Học xưa cũ của tôi

Không gian vẫn cứ nằm yên trong tâm trí nhưng thời gian đã đi quá xa không còn trở lại. Tôi đã là một kẻ tha hương. Có ai đi xa không nhớ quê hương nguồn cội? Nhớ thiết tha đến những bạn bè chia xa, nhớ mái trường cũ, nhớ thầy cô, nhớ và nhớ nhung….

Trong đời sống có quá nhiều thứ mà chúng ta muốn mua, muốn tạo dựng lại nhưng không hề được như ý nguyện điển hình là những kỷ niệm trong đời.

Cảm ơn những kỷ niệm thời thơ ấu của tôi, nhờ đó mà hai chân tôi được đứng vững đến ngày hôm nay.


Hoa anh đào đã nhiều lần thay lá.
Con phố xưa cũng lắm đợt thay khuôn mặt của mình.

Thế nhưng trong tim tôi hoa cũng là hoa xưa phố cũng là phố cũ:


Dalat sương mù hết mưa lại nắng,
Thầm nhớ phố, người, đường vắng ngày xưa.
Ước thầm giờ ngọn gió nhẹ đong đưa,
Tôi đứng đợi, cổng sân trường chưa mở cửa.

Cảm ơn các bạn Huyền, Bích Thủy, và các em Nhất Anh, Nhị Anh đã đưa tôi về với những kỷ niệm ngày xưa.

Sống với kỷ niệm của thời thơ ấu và những hình ảnh đẹp của những ngày cắp sách đến trường cứ nghĩ đến là tôi nghe như có tiếng reo vui trong lòng.

Nghĩ về một mái trường, viết về một quãng đời êm ái?
Giấy bút nào kể xiết…Xin bạn cứ như tôi, hãy ngồi im cạnh khung cửa sổ nhìn lá vàng rơi trong mùa thu đến hay những hạt tuyết đầu mùa đang rơi và nghĩ đến mái trường xưa, đến thầy cô giáo, đến bạn bè thân thương…..

Cứ mới nghĩ đến là đã thật vui, tâm hồn đã thật lắng dịu và sung sướng trong lòng


Mùa Giáng Sinh Lại Trở Về

Nguyễn Thị Minh Trang

Lật bật lại đến ngày Giáng Sinh và Tết Dương Lịch. Ở đây Âu Châu cũng như nước Đức nói chung, Tiểu Bang Bayern, thành phố Munich nơi chúng tôi cư ngụ nói riêng, so với các Tiểu Bang khác thì ở đây mỗi năm có nhiều ngày nghỉ Lễ hơn, không kể số ngày dành nghỉ hè của các trường học. Về thời gian nghỉ hè giữa các Tiểu Bang thì không giống nhau, lý do nếu thu xếp cùng một thời gian thì..… triệu triệu chiếc xe sẽ ứ đọng ngoài xa lộ ( dân Đức nổi tiếng là một trong số những dân thích đi nghỉ hè ở Âu châu).

Từ đầu năm, nào là Tết Dương Lịch, Lễ Ba Vua, mùa Hóa Trang, Phục Sinh, Lao Động, Chúa sống lại, Các Thánh, Đức Mẹ về trời, Quốc Khánh, Tiết Thanh Minh ( 1.11.) rồi lại …Giáng Sinh….v.v..và ..v..v.. Sơ sơ ngần ấy là có đến 8 tới 10 ngày nghỉ Lễ cộng thêm 25 tới 30 ngày ( tùy từng hãng) cho nhân viên nghỉ phép thường niên, vậy mà nhất nhất ngày Lễ nào dân bản xứ cũng ăn, cũng uống tưng bừng, chưa nói đến cứ vào chiều thứ sáu mỗi tuần lại Hurra! …Hai ngày cuối tuần ..lại nghỉ!

Mùa Giáng Sinh cũng không ngoại lệ chút nào mà còn là Lễ lớn trong năm, bắt đầu từ 20 tháng 12 trở đi kéo dài cho đến qua tết Dương Lịch ở đây còn ăn, còn uống, còn yến tiệc nhiều hơn nữa. Nào là hãng xưởng sau một năm dài làm việc… phải liên hoan với nhân viên, nào là bạn bè lấy cớ hết năm …Tây cũng đãi nhau, nào là những gia đình con cái lớn đã ra riêng và đi làm, xa hay gần cũng mặc, mấy ngày này cũng ăn …mừng cả nhà đoàn tụ.

Ngoài ra, một cây thông chưng trong nhà với đầy ắp quà cáp, hoa đèn dây kim tuyến muôn màu, không biết nơi các bạn ở: Mỹ - Úc – Canada..v..v.. có gì đặc biệt trong ngày Giáng Sinh? Nếu có thể, xin các bạn vui lòng kể cho chúng tôi được biết.

Xứ Đức ở đây nói riêng, đến mùa Giáng Sinh hầu hết nhà nào cũng ghé tiệm để mua về.. nhiều thì một thùng độ 5 ký, còn ít cũng gọi là 2 ký tròm trèm bánh Nürnberger Lebkuchen nổi tiếng sản xuất ở thành phố Nürnberg, đương nhiên bánh này chỉ bán trong mùa Giáng sinh đến cuối năm là chấm dứt. Bánh rất ngon bởi làm bằng nào là bơ, đường, trứng, mật ong, quế, hồi, mứt chanh, cam, hạt dẻ , tất cả được xay mịn và sau cùng bên ngoài phủ kín hoặc dừa hoặc Chocolat đắng hay dịu, trắng hay nâu. Cắn vào một miếng….cảm thấy bánh mềm, ngọt dịu tan thơm trong miệng ngay!

Thành phố này cũng được đa số người trên thế giới biết đến nếu các bạn đã từng xem phim “ Vụ án Nürnberg “. Phim đã dàn dựng lại cảnh tòa án Quốc Tế xử tội Hitler, những chứng nhân cũng là nạn nhân đã may mắn sống sót và tài tử người Đức lừng danh Maximillian Schell trong vai người Luật sư biện hộ đã diễn xuất thật xuất thần, phần thưởng ông mang về lúc đó là một giải Oscar.

Trở lại mùa Giáng Sinh, ngoài loại bánh kể trên hầu như mọi nhà đều biết và tự làm những chiếc bánh nho nhỏ gọi là Plätzchen, gồm nhiều thứ và nhiều loại, nhiều tên: loại bánh bơ, loại phết mứt dâu, loại chuyên mùi quế, loại chỉ toàn là dừa, loại hạt dẻ với Chocolat phủ đầy, loại chỉ toàn Mazipan..v..v..và v..v...

Lý do chính mà ai cũng làm được là các loại bánh này dễ làm, chỉ phải mất rất nhiều thời gian và công sức. Những chiếc bánh bé tí vừa bằng một hay hai ngón tay mà phải nhồi bột, ép khuôn, nướng xong đem ra còn phết mứt hay phủ Chocolat hoặc đường màu…, hoàn thành xong một hai ký là đã qua nửa ngày. Vào tiệm bánh mua thử một ký loại ngon số 1 thì phải trả từ 30€ đến 40€ ( tương đương khoảng 50US Mỹ..!).

Còn loại thường ( rất tệ) thì cũng đã 15€ một ký, ăn vào chỉ mùi …đường, bột và mỡ trừu. mắc như vậy mà suốt hai tuần dài ăn một hai ký thì thật.. “ đau răng! ”, chưa kể lại còn làm quà cho bạn bè, hàng xóm, gia đình …cho nên những vật dụng cần thiết để hoàn thành các thứ bánh này khi vào siêu thị bạn sẽ thấy ai cũng chở ..thùng Carton chứ không đựng vài ba túi Nylon lẻ tẻ.

Bánh trái được làm xong thông thường trước ngày 6 tháng 12, ngày này được gọi là ngày Ông Già Noel đi khắp nơi phát quà. Ông xuất hiện khắp hang cùng ngõ hẹp: từ trường học, tư gia, hãng xưởng, tiệm buôn, quán xá. Có ông mặc đúng điệu với râu nón, áo đỏ, ủng đen, đeo trên lưng đầy những bánh trái hay quà gói sẳn, cũng có ông Noel …nghèo do sinh viên hay học sinh đi làm kiếm thêm chút tiền đi học nên bộ vó.. ở trên thì đúng điệu nhưng ..dưới thì mặc quần Jean! Có ông thay vì đôi ủng đen thì mang .. đại đôi giày Bata, có ông còn bị đám nhỏ nhìn ra lại là…Ba của mình hóa trang! Có ông còn bị nhận diện vì hóa trang không kỹ nên thay vì gọi là ông già Noel thì nhân viên trong hãng gọi ngay là Peter hay Maier rất vui. Vài năm gần đây còn có những “ hình nộm ” các ông già Noel leo balcon, leo tường, lưng cũng đầy ắp quà. Người ta cười và cho rằng đây là mấy ông già Noel thăm những người ở trên cao mà nhà không có thang máy…

Món thứ nữa trong mùa Giáng Sinh cũng không thể thiếu sót khi dọn lên bàn là loại bánh Stollen, tôi không rõ xuất xứ từ nước nào nhưng đặc biệt từ nước Áo sản xuất là được xem như là… thượng hảo hạng. Bánh cũng làm bằng bột, bơ, đường, đặc biệt là cho vào đó ít rượu Rhum trộn lẫn mứt cam, chanh, nho khô, mật ong quấn lại thon dài như Buche Noel bên Pháp rồi mang nướng vàng, chờ nguội rắc đường bột phủ trắng xóa. Khi ăn cắt lát mỏng, để bên cạnh một ly càphê Espresso hay Cappuccino sản xuất chính gốc từ Ý tà lồ …là ngon hết biết luôn.

Chưa hết! Cứ bước vào nhà ai lúc này hay đang rảo bộ ngoài phố xem ngắm không khí của mấy ngày này thì mùi rượu vang nóng Glühwein bay thơm ngào ngạt. Loại rượu “ chát đỏ ” này chỉ uống nóng, khi nấu cho thêm vào cam tươi và quế, dĩ nhiên cũng chỉ uống trong mùa Giáng Sinh mà thôi.

Thế nhưng…Lebkuchen, Plätzchen, Stollen hay Glühwein chỉ là những món ăn, uống …chơi dành khi khách khứa tới thăm, bạn bè tạt ngang tặng quà nhâm nhi đôi ba phút hoặc giờ càphê bánh ngọt như dân Ăng Lê vào lúc xế uống trà, nếu bạn ghé nhà ai trong “ mùa Giáng sinh ” thì cũng thấy dọn mời như nhau ( giống bên nhà dọn mứt món vào ba ngày Tết).

Bây giờ mời bạn thưởng thức những món.. ăn thiệt.

Cũng từ Giáng Sinh trở đi, dân Đức ăn mừng hết ngỗng quay, ngan quay, gà tây đút lò, những ( chị !) vịt mập ú ù cũng quay tuốt luốt ( bởi ngày thường họ đã ăn biết bao là bò, heo...quay). Các ( chị ) ngỗng, ngan, gà tây hay vịt mua về làm lại thật sạch, lấy bộ đồ lòng ra nếu là đông lạnh, còn tươi thì lá gan bự chảng kia sẽ được xay mịn cho vào gia vị với mỡ heo, ít rượu nấu rồi mang đi hấp làm món Paté Gan ăn với bánh mì. Còn “ phần thịt ” thì lại được nhét đầy một bụng nào là táo tươi, vỏ quít, nho khô, quế, hồi, củ hành nho nhỏ như hành hương bên nhà.. Nêm nếm gia vị xong đâu vào đấy thì may kín lại, cuối cùng mang mật ong ra phết đều ngoài lớp da óng ả kia xong là đưa vào lò nướng….

Khách được mời đến dự hay bữa ăn gia đình đoàn tụ thường còn có món trứng cá nổi tiếng của xứ Nga ( Kaviar) bỏ lên trên những khoanh cá Lachs quấn tròn như một nụ hoa hồng và trải chút ít thìa là kèm trong tay là ly Champagne đang sủi tăm xem như khai vị, nhâm nhi tán gẫu cho đến dọn lên món nóng, đây là món Knödel, món này có hai loại khác nhau: một là dùng bánh mì đã cũ cắt mỏng nhồi chung với trứng và sữa tươi cho tí hành lá tiêu muối, vò viên to bằng nắm tay mang đi luộc, hai là khoai tây đã chín xay mịn cũng nhồi với sữa, bột mì, vò viên và đặc biệt là cho vào giữa những viên khoai này một ít ba chỉ chiên vàng ngậy. Sau khi luộc chín xong thì rắc tí hành lá cho đẹp, kèm theo đó là một dĩa bắp sú màu tím đã làm chua sẵn trong lọ hay trong hộp, mang ra nấu nóng với tí quế bột, cộng thêm trên bàn có sẵn chén sốt nóng hổi, mọi người chỉ chờ câu nói chúc ăn ngon là cho sốt vào dĩa….thưởng thức: đó là món ngỗng quay ăn với Knödel và bắp sú tím chua. Phải nói là ..tuyệt! Chưa kể còn có món Fondue kéo dài thời gian đấu hót và nhất là những anh tôm hùm to, nướng xong ăn chung với salát, bánh mì phết bơ muối với hành lá cũng được nướng dòn tan! Có một lần gặp nhau chung trong bữa tiệc, một bạn đồng hương đã hỏi tôi: rồi cơm của mình bao giờ mới dọn lên? Câu hỏi thật khó trả lời vì cơm của mình sẽ không hạp và không đúng điệu trong những món ăn tây phương!

Ăn, ăn và .. ăn uống mãi từ Giáng Sinh đến hết Tết Dương Lịch… Ê hề, ngày nào cũng ăn cũng uống, cũng cụng Champagne hay Bier ( quảng cáo luôn Bier ở xứ Bayern này có tới 6 hay 7 hãng lớn, hãng nào cũng nổi tiếng và có từ 800 đến 900 năm nay, nối tiếp nhau từ đời ông cố đến ông nội đến ông cha rồi sang đời con đời cháu đời chắt…..Đến đây mà không uống thử những loại Bier ở đây cũng là một thiếu sót lớn lao. Chưa kể mỗi năm còn có một lễ hội ( uống ) Bier lớn nhất thế giới, Oktoberfest: lễ tháng Mười, bắt đầu từ tuần lễ giữa tháng 9 đến đầu tháng 10, các hãng Bier mang ra một loại ngon, mạnh và rất đặc biệt đựng trong những cái ly một lít đã thu hút nhiều người trong vòng hơn hai tuần lễ hội! Năm nào thống kê cũng cho biết trên dưới 6 triệu du khách khắp nơi và dân bản xứ ghé thăm.

Rồi qua năm mới, soi mình lại trong gương….hết hồn! Hối hả chạy ra phố tìm mua vài bộ quần áo mới ..nhích hơn bộ cũ vài ba phân …rộng, chép miệng thở than …năm cũ đã ăn quá sức là nhiều!

Nhưng.. trở lại chuyện Giáng Sinh, nói gì thì nói cái ăn cái uống chỉ là chuyện bên lề. Cái mà nhà nhà hăm hở mua, vác về, lớn bé đều muốn ghé mắt nhìn xem người gói đã có nhớ ghi tên mình lên chưa? Cái mà được đặt để ngay trong phòng khách hay một nơi ai nấy đều nhìn thấy. Chưa nói thì các bạn đã biết ngay là cây Giáng Sinh rồi phải không? Tôi ở Đàlạt, xứ thông đầy dẫy nên mỗi mùa Giáng Sinh về là thật nhiều kỷ niệm. Khi sang ở nơi này mới thấy thêm là ở đó không khác với xứ tây phương này bao nhiêu.

Mùa Giáng Sinh đến, không khí thật lạnh, nhiệt độ xuống khoảng 1 độ dương, mặt nước trên hồ Xuân Hương có khi đóng một lớp băng nhẹ mỏng, mờ mờ, ảo ảo thật là đẹp, người người khăn áo, găng tay, giày ấm đầy đủ vậy mà khi ra đường vẫn phải xuýt xoa, thú vị nhất cho những ai ghiền thuốc lá thì gật gù sau khi rít vào một hơi dài …tấm tắc khen không nơi nào hút thuốc ngon và thấm như nơi đây!

Lại đi xa quá rồi, quay trở lại cây Giáng Sinh ở Đàlạt. Chúng tôi cũng chuẩn bị hai tuần trước đó một cây thông nhỏ, quà cũng gói xong bày đầy bên gốc, gia đình công giáo còn có máng cỏ và Chúa Hài Đồng, đầy trên cành là những dây kim tuyến, trái pha lê màu sắc rực rỡ, người có đạo hay không cũng đi nhà thờ đến khuya trở về mới thưởng thức gà quay, bánh mì, salat. Tôi còn nhớ lúc đó chỉ thưởng thức rượu dâu ngọt và nhẹ, chưa có năm nào say mèm như ở đây. Giáng Sinh ở Đàlạt chỉ khác nơi này là không hề thấy cảnh tuyết rơi phủ đầy trắng xóa lối đi, người người quần áo mùa đông thật ấm tràn ra đường, nhưng đến khuya tan lễ là quay về đoàn tụ với gia đình chứ không ồn ào như chúng tôi xưa kia.

Tôi vẫn nằm mơ nhiều lần được về Đàlạt rong chơi khắp nơi trong mùa Giáng Sinh, thấy mình lên sân Cù, xuống hồ Than Thở, đến Thác Cam Ly…cứ lên núi xuống đèo mà không hề mỏi mệt. Đâu đâu cũng thấy hàng thông đứng rũ trơ mình ngóng gió. Tôi nhìn thấy những người thân, bạn bè quen thuộc thấp thoáng dưới tàng cây, mặt áp mặt, tay trong tay, hàng thông kia mãi mãi và muôn đời là chứng nhân trung thành dễ thương cho những cặp tình nhân đã và đang yêu nhau. Nhìn đây,những trái thông già tí tách rơi rụng, phủ đầy bên gốc, ta cứ tìm cứ nhặt mang về những trái gai nở đầy như những ánh sao phết lên một lớp sơn không màu bóng bẩy, bây giờ bạn cứ treo lên những thân nhánh nhỏ của cành thông, trải đầy dưới gốc, hình ảnh tuyệt đẹp này cứ làm cho ta muốn ngắm mãi không thôi.

Cây thông cũng có nhiều bài hát mà bài quen thuộc ai cũng ngâm nga :

Mời các bạn với dân Đức cùng hát bài O Tannenbaum…


O Tannenbaum, O Tannenbaum
Wie treu sind deine Blätter!
……………………………

với dân Mỹ hay Ăng lê: O Christmas tree


O Christmas tree, O Christmas tree
How loyal are your leaves!
……………………..

Hay anh Phú Lang Sa: Mon beau sapin


Mon beau sapin. Roi des forêts
Que j ´aime ta verdure!
…………………………

Xem ra ai ai cũng hát được và hát thông thuộc bài hát này khi mùa Giáng Sinh trở về.

Tiếng thông reo vi vút , tiếng nhạc tự nhiên của không gian vô hình quyện lại , âm thanh của làn gió nhẹ hay có khi như một.. cơn bão đang tới: lúc nào âm thanh này cũng xao xuyến hồn tôi! Thông, bạn hiểu mình hơn ai cả khi đi lang thang một mình trong rừng vắng. Gốc “ bạn già ” cũng là nơi nghỉ ngơi khi ta muốn tạm dừng chân. Thông reo vui rộn ràng khi người bạn đồng hành bên ta là người mà ta yêu thương nhất trên đời. Thông cũng là niềm vui khi đám trẻ con xúm xít nô đùa cười giỡn chạy nhảy tới lui…

Ôi! Hàng thông thân yêu, trãi qua một thời gian dài có hơn một phần tư thế kỷ sống tha hương, tôi vẫn hình dung mồn một cuộc sống thời thơ ấu, từ lúc sinh ra rồi lớn lên ở thành phố đó. Lắm lúc tôi có cảm giác như là hàng thông già này càng lúc càng bám chặc trong bộ não của tôi! Hình như thoáng phớt nhẹ như một bóng dáng đẹp vụt tới vụt đi. Hình như cứ song song bên tôi trong mọi cử chỉ và hành động thường ngày.

Hình như cứ theo sau lưng tôi như một cái bóng … bóng đổ dài xuống mặt đường .. đổ dài.. đổ dài…và tan dần khi nắng quái biến mất bên kia đồi núi.
Ôi! Thành phố thân thương của tôi.
Ôi! Hàng thông muôn đời của tôi.

Lòng cứ muốn níu kéo lại những gì đã đi qua, nhưng tiếc là …đã đi qua lâu lắm rồi. Không có hề gì, người ta vẫn nói là sống với kỷ niệm cũng là một niềm vui.
…………………………

Bánh trái ê hề, những chai rượu vang đỏ, trắng đã nằm sẵn ở đây, chờ người cầm đến ..khui ra..cụng ly và chúc tụng.

Con ngỗng đã được quay chín vàng, óng ả, thơm phức lan tỏa khắp phòng ăn, còn có hương vị của quế, vỏ quít và hoa hồi. Nhạc Giáng Sinh thánh thót đâu đây, nhìn ra ngoài cửa sổ bông tuyết đã bắt đầu rơi nhè nhẹ, từng đụn tuyết trắng như ánh sao đã bám nhanh vào khung kính trong veo. Còn tôi? Hình như mắt mình lại ươn ướt? Đêm Giáng Sinh nơi xứ người, cây thông đã được phủ kín nào là hàng nến đỏ, ánh sáng lan tỏa rộng hết cả một góc phòng, ấm áp và thân tình làm sao. …

Mời bạn cùng nâng ly với tôi, hãy lắng nghe tiếng trò chuyện rôm rả của những người thân trong gia đình, các con của tôi đang tươi cười kể lại suốt một năm …chuyện đường xa.

Đời sống ở đây quả là êm ấm, đầy đủ và nhiều hơn cái mình đã nghĩ và mơ ước. Tôi đã cầu xin mỗi lần trong đêm Giáng Sinh ..cầu cho tất cả con người sống trên thế gian này không còn lo âu, đói khổ và một mơ ước nhỏ nhoi sau cùng là ngày nào đó tôi sẽ về đứng cạnh hàng thông xưa ( mặc kệ lúc đó tôi thật già và cây thông cũng đã cằn cỗi! ) để nghe hàng thông lại tỉ tê, giận hờn, kể lể những ngày dài tôi đã bỏ ra đi.


Mùa Thu London

Nguyễn Thị Minh Trang

Chuyến bay của hãng hàng không Lufthansa mang chúng tôi sang London vào một chiều thứ Sáu. Vùng trời London mùa thu vẫn còn thoang thoảng chút ít sương mù, vài giọt mưa trộn lẫn trong những chiếc lá vàng bay bay nhẹ nhẹ trong gió. Mùa thu nơi nào cũng tuyệt đẹp.

Mùa thu Paris, mùa thu New York.

Mùa thu London, Mùa thu Munich.

Nơi nào mùa thu đến cũng thơ mộng, quyến rũ lòng người. Sang London đã nhiều lần nhưng mỗi lần lại là những mới lạ cho chúng tôi. Thành phố London rộng lớn, cổ kính đặc biệt là những cánh cửa chính ra vào đầy màu sắc luôn luôn là những cấu trúc đẹp đập vào mắt những kẻ ưa nhìn như tôi. Vì thế sang đây lần nào tôi cũng phải đi ngắm những cánh cửa này cho được và lại ước mơ …lần sau sẽ ghé lại rồi đi nhìn ngắm cho thỏa lòng. Thứ bảy trời trở lạnh và mưa. Mưa rơi lớn hột nếu cứ đi vài giờ thì chắc áo ngoài sẽ đẫm ướt nhưng trời mưa thì mặc trời mưa, dân chúng hôm nay túa ra khắp đường phố để xem diễn hành. Ngày tri ân chiến sĩ mỗi năm Lord Mayor´s Show, người ta sẽ được xem hầu hết những binh chủng của nước Anh như Hải, Lục, Không Quân ,Thiết Giáp, nam nữ quân nhân, y tá, Quân Y, hậu cần, tiếp liệu, lớp lớp sinh viên học sinh các trường, các đại học cũng đóng góp đông đảo. Họ kêu gọi người trẻ xung phong giúp đỡ các nơi dưỡng lão, kêu gọi đi quân dịch, đi lính, học các ngành nghề trong quân đội, vào đội chữa lửa thành phố, kêu gọi tiết kiệm năng lượng, tái chế biến những nylon phế thải cũng như giấy rác rưởi bằng những chiếc xe hoa làm từ những thùng rác, đoàn trống đi ngang đánh nhịp rộn ràng bằng những chiếc trống làm từ các bồn cầu tiêu nhựa còn những cô học trò xinh xắn thì mặc những chiếc áo dạ hội thướt tha được gom lại từ những miếng vải vụn hay giấy hoa, vải nylon kết lại rất đẹp mắt.

Dân Anh nổi tiếng là lịch sự, đoàn diễn hành đi ngang qua hai hàng dân chúng đông nghẹt bên đường thỉnh thoảng họ dừng lại chào hỏi và cảm ơn mọi người đã đứng dưới mưa đón họ đi qua. Vui nhất là anh Gà còn ra đứng chụp hình với các sĩ quan Hải Quân Ăng Lê rồi nhân vật He-Man xuất hiện đến trao kiếm cho anh Gà ra hiệu cho anh hãy …chém…. một nhát để chụp hình với anh ta thiệt là vui

Mưa vẫn rơi, sóng người tràn ra phố không ngớt hình như mọi người đều tận hưởng cho đầy đủ thời gian của một ngày cuối tuần.

Buổi trưa, chúng tôi được ghé tiệm ăn Nhật dùng món Shoryu Ramen. Một món mỳ nổi tiếng của xứ phù tang.

Phải kể thêm là hiện nay, dân chúng cư ngụ ở London có hơn 10 triệu người. Những sắc dân đông đảo là Ấn Độ, Trung Hoa, Nhật, Đại Hàn…sau đó đến Việt Nam, Lào, Campuchia..vv…vv…Nước Anh dần dần trở nên đa văn hoá nên bảng cấm chó và người Tàu vào công viên đã biến mất từ lâu. Người dân Anh lớn lên vào những năm sau này đã thật là cởi mở, quán sá nào mở ra cũng được họ chiếu cố tận tình nhất là vào ăn những quán ăn Á Châu họ dùng đũa thiệt là thông thạo, đặc biệt vào quán ăn Nhật trên bàn còn để vài ba củ tỏi tươi. Điều này không bao giờ xảy ra ở nước Đức vì dân Đức chê ăn tỏi…hôi!

Rời quá Shoryu Ramen chúng tôi đi dạo quanh nhiều con phố lớn ở đây. Đầu tháng 11 khắp nơi đã giăng đèn, trang trí ông già Noel, những cây thông với đầy các thùng quà bằng giấy hoa rực rỡ. Người ta cũng bắt đầu đi ngắm đi mua sắm quà cáp cho ngày Giáng Sinh sắp đến và mừng năm mới. Nhìn người đi mua sắm, nhìn cảnh thanh bình thịnh vượng nơi đây tôi lại chạnh nhớ đến quê nhà…. Đến 16 giờ thì trong phố thưa dần người, họ kéo nhau ra đứng dọc dài quanh cây cầu nổi tiếng Waterloo Bridge/ Thames để chờ xem đốt pháo.

Ui! Người đâu không xiết, cứ hàng hàng lớp lớp…xếp thành vòng một rồi vòng hai phút chốc thành cầu không còn một chỗ trống nào.….Giờ xuống luôn con đường nhựa xe chạy với bảng cấm xe chạy ngang chiều nay cũng không còn một nơi chen chân….Và khi đồng hồ chỉ đến đúng 17giờ thì tiếng nói tiếng cười vụt im bặt. Trăm ngàn đôi mắt đang dõi nhìn xuống con sông rộng trên chiếc thuyền đã neo từ sớm, pháo bông đã được gắn sẵn và đốt, đốt sáng rực bầu trời.

Pháo muôn màu, đủ kiểu thi nhau vụt lên không trung kèm theo ánh sáng lấp lánh của flasch từ những chiếc máy ảnh bao quanh chiếc cầu. Thấy những gì? Chỉ thấy ánh sáng từ hàng loạt pháo bông bay lên và nhấp nhô những lượn sóng dưới chân cầu thơ mộng.

Một ngày trôi qua với hơn bảy giờ đi bộ, hình như chúng tôi chưa thấy mệt chút nào.

Chủ nhật.

Hai năm liền năm ngoái 70 và rồi năm nay 71. Anh Gà đều được mời đi London và đãi sinh nhật nơi đây. Buổi sáng điểm tâm cô út đã mang thiệp mừng và rượu ra bàn với lời chúc mừng anh cứ luôn mạnh khoẻ để còn được mời đi đó đây. Sau đó chúng tôi rời nhà, hôm nay sẽ đi thăm khu chợ trời lớn bậc nhất nhì ở London này.

Khu chợ Old Spitalfields Market. Bước vào trong khu chợ khổng lồ này chúng ta chỉ thấy mái che là ….lớn nhất, ngoài ra những quán hàng đang bày la liệt hàng hóa là những chiếc bàn ghép lại. Rộng thì hai bàn, hẹp thì một bàn và hàng hóa thì tìm gì cũng không thiếu. Từ quần áo may sẵn, tự Design đến nón nỉ, nón kết kiểu Ăng Lê, khăn len, vải vóc, tranh vẽ, giỏ đan dệt, đồ sứ các xứ Iran, Thổ Nhỉ Kỳ rồi khăn thêu lông cừu da thuộc sang đến hàng in ấn thiệp tết, giáng sinh Poster tranh ảnh, khu túi xách các bà cũng không kém vẽ mỹ thuật với vải dệt dày và trang trí hoa hòe rồi tới nữ trang dây chuyền bông tai nhẩn…Ở đây mỗi gian hàng mỗi vẽ, chúng tôi cứ đi và nhìn không biết mệt…

Rời khu chợ trời đã vào giờ ăn trưa, hôm nay cô út mời ba má vào nhà hàng Pháp Galvin ở khu Spital Square.

Món ăn thiệt bắt mắt với những cọng sà lách ngon tươi ngon kèm thịt bò, khoai nướng, Pfannkuchen cũng nướng to như chiếc nấm khổng lồ xem thật lạ mắt, nhất là rượu có pha thêm trái Grabefruit đỏ hồng nên uống vào có chút chua, chút đắng chút ngọt…uống vào, nhâm nhi… quả là thú vị vô cùng.

Rời Galvin, chúng tôi đi tiếp đến khu chợ Brick Lane. Xưa kia được kể là toàn dân Ấn Độ nhưng nay cũng là khu chợ quốc tế vì nhiều sắc dân cũng đã vào đây mua bán với nhau. Cũng cảnh chen chân không lọt, đi chút xíu phải quay lại tìm nhau nếu không là mất dấu ngay. Ở đây cũng đầy ấp hàng hóa và kèm các gian hàng ăn uống.

Ôi thôi! Bước vào là cảnh tượng như những ngày hội lớn. Bên này quần áo vật dụng kề cạnh là gian hàng thức ăn: bánh bột nướng của Mexico, mùi càry Ấn Độ thơm lừng, cơm tấm bì chả made in Việt Nam, tiếp tới bếp Tàu, bếp Thái Lan, bếp Nhật, Bếp Đại Hàn la liệt …..Ở đây nhìn giông giống như chợ Borough mà lần trước tôi đã có dịp đến thăm tuy không lớn và nổi tiếng bằng.

Nhìn đám thanh niên thiếu nữ trẻ tuổi đang mang thức ăn ra ngồi hai bên lề đường xe chạy, họ thản nhiên ngồi bệt xuống, chiếc khăn lót chỗ ngồi là những túi hàng vừa mua xong hay túi xách mang theo.

Họ ngồi ăn uống tư thế thật là thoãi mái vui vẻ. Lâu lâu có chiếc xe hơi nào chạy qua họ chỉ việc rút chân vào…người lái xe cũng vui vẻ chờ đợi…hình như ở đây không có chút nào gọi là nóng giận vu vơ hay căng thẳng, người đến người đi đều gọi nhau bằng Darling thân mật và dịu dàng. Thời gian không còn nhiều, chúng tôi nhanh chân đến khu chợ hoa cũng lớn và to nhất ở London này khu chợ Columbia Flower Market.

Mỗi tuần khu chợ hoa này nhóm họp một lần và luôn luôn là ngày chủ nhật.

Bước vào đến cổng nhìn chỉ thấy hoa và hoa. Người ta chen tới chen lui nhìn ngắm. Hoa thật tươi và đẹp. Hoa nhiều và đẹp quá làm tôi chỉ biết đứng ngẩn ngơ quên luôn những lời giải thích của cô út đang đều đều bên tai kể lại những lời rao duyên dáng tế nhị thâm thúy của các chủ nhân vựa hoa này.

Hoa hồng, hoa lan, cúc thắm đủ màu, đứng đây bạn sẽ không còn muốn nhớ câu thơ…áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc nữa đâu…. chợ hoa này áo nàng mặc màu gì anh cũng có thể hỏi và mua ngay một bó mang về….Xem bên kia nè, rồi xem bên nọ, tôi quay tới quay lui với những tiếng rao vui nhộn rồi… loại hoa lilien mà tôi yêu thích Ui! Bó nào bó nấy to hơn gấp bội bên xứ Đức này tươi tắn lá xanh mướt, nụ còn khép kín mang về có ít lắm cũng cắm hơn ba tuần mới tàn. Bước tới là hoa hồng, hồng nhung, vàng, đỏ, hồng tím nhạt …chắc chắn nơi này bạn chỉ cần nói lên tên loại hoa bạn muốn là người bán sẽ mang ngay cho bạn một bó tươi đẹp hài lòng…..

Cứ đi, rồi ngắm.. rồi đi, chúng tôi như sa vào một mê hồn trận mà trong những phim kiếm hiệp không có lối ra…

Thế rồi cũng thoát được khi đúng 3 giờ chợ hoa tàn….

Bây giờ bạn lại nghe tiếng rao vui tai của những người bán hoa vào cảnh chợ chiều.. Hoa tươi đây, mua hai trả tiền một hay là ba bó một giá tiền. Có điều bạn nhớ đừng trả giá nha, dân Ăng Lê mà họ diễu cợt rất thâm thúy đó. Vài ba câu nghe từ cô út dịch lại làm chúng tôi cười vang, thí dụ như:

Có đi đại học không? Sao không thấy bảng giá tiền treo ở đây vậy hở? ( Nếu bạn đang cò kè bớt một thêm hai thì câu này người bán hoa sẽ tặng cho bạn ngay)

Hãy lắng nghe họ rao và nhớ chớ hỏi nhiều lời họ sẽ rên rỉ như sau:

Xin hãy thông cảm cho những người già! Đừng có bắt nói to, đừng có hỏi nhiều lần ….

Và câu…. quê nhứt cho những người không mua chỉ ngắm thôi (như chúng tôi hôm nay):

Không có tiền hả? Nếu không tiền xin mời …đi tiếp đừng có cản trở lưu thông! Cuối cùng chúng tôi cũng đã mua 20 hoa hồng vàng to, cánh lớn cọng dài chỉ trả có 5 Bảng Anh và ba bó Lilien mang trĩu tay chỉ còn 10 Bảng Anh.

Trên đường về, nhìn trên ngực áo mọi người có cả ba chúng tôi nữa, ai cũng gắn một cành hoa giấy đỏ. Cô út giải thích đó là ngày quyên góp cho những người lính về hưu Remembrance Day. Một nghĩa cử đẹp của dân Anh đối với những người lính đã đóng góp cho quê hương mình.

Mưa đã dứt.

Nắng trở lại chen nhau với lá thu vàng lấp lánh, mùa thu ở đây lãng mạn và đẹp quá. T

hứ hai.

Trời không mưa tôi cứ ngỡ trời mưa. Buổi sáng ở đây tĩnh lặng, nhiều sương mù nhìn xuống mặt đường cứ như ẩm ướt. Qua một đêm lá rơi lại phủ đầy lối đi, đám sóc nhỏ bên công viên đối diện thoăn thoắt chạy lên chạy xuống thân cây sồi già, con suối thơ mộng kề bên vẫn nằm vắt ngang cây cầu nhỏ nước chảy róc rách ngày đêm thì thào to nhỏ cùng ai.

Chúng tôi lại rời nhà.

Chương trình hôm nay sẽ đến Natural History Museum và V&A Museum xem triễn lãm. Những nhà nhiếp ảnh trẻ tuổi dưới 18 này sẽ cho chúng ta thưởng thức những tấm ảnh tuyệt vời khắp nơi trên thế giới. Họ đã dùng chiếc máy ảnh và đôi mắt đầy nghệ thuật của mình tạo nên những bố cục vững vàng đầy những ý tưởng mới và buổi triễn lãm này là những bức ảnh đã được chấm giải thưởng ảnh đẹp của năm 2013 Wildlife Photographer of Year 2013.

Từ dưới nước ống kính đã thu hình một thân cây trong rừng, đàn cá sấu con nằm vắt vẻo trên lưng cá sấu mẹ, con chuột đồng đang say sưa gặm nhắm những hạt lúa ngoài đồng, ánh sáng bình minh trên sa mạc với thân cây trơ cành, con cú bay tìm mồi, hai con voi đứng cạnh bờ sông phản chiếu xuống sóng nước, hai con cọp đang chiến đấu, hai con sư tử gặp mưa, con chim bay vụt từ dưới nước lên không trung…vv…vv..

Tôi đứng thật lâu trước bức ảnh hai con thiên nga và xâu hoa cỏ đang được choàng lên cổ con mái với cái tựa thật dễ thương True Love. Đúng như tên đặt, xem ảnh cảm nhận bạn sẽ thấu hiểu ngay tình yêu chân thật là thế nào.

Ghé sang phòng triễn lãm kế bên, quần áo thời trang qua những thời đại của nước Anh cũng lôi cuốn người xem. Này đây, những chiếc áo dạ hội của các công nương ngày xưa…

Ui! Chắc chắn bạn cũng như tôi sẽ phải lấy hơi bụng nín thở….tóp hết sức vào cho hết không khí đang có trong dạ dày phèo phổi hy vọng rằng sẽ mặc vừa chiếc áo kia…chiếc áo dạ hội thiệt đẹp với vòng eo độ ..gang tay không hơn không kém….nghẹt thở chỉ nghẹt thở với chiếc áo này ….Dần dần với những mẫu thời trang kế tiếp của Chanel, Dior đã biến kiểu…dễ thở hơn, vẫn sang trọng quý phái và thật khó mà so sánh thời nào hơn thời nào…Kết luận thời trang của nước Anh trải qua nhiều thời đại thời nào cũng sang trọng, kiểu cách vô cùng quý phái.

Sang London bạn nhớ nên một lần ghé tới Harrod´s. Nếu là ngày thường cũng nên ghé một lần vì đó là thương xá lớn nhất ở London, phần khác cậu con trai của chủ nhân này là người đã tử nạn với công chúa Diana trong đường hầm. Đặc biệt nếu là mùa giáng sinh nơi đây cũng là nơi trang hoàng đẹp nhất và từ 26 tháng 12 mỗi năm hàng hoá cũng rẻ đến 70% , người đi mua xếp hàng không tài nào sánh được với các nơi khác. Có điều cô út dặn dò cũng kỷ lắm, nơi này dù có hạ giá đến 70% thì so với các nơi vẫn còn đắt đến độ….phải nhớ suy nghĩ….

Ghé sang phòng triễn lãm kế bên, quần áo thời trang qua những thời đại của nước Anh cũng lôi cuốn người xem. Này đây, những chiếc áo dạ hội của các công nương ngày xưa… Ui! Chắc chắn bạn cũng như tôi sẽ phải lấy hơi bụng nín thở….tóp hết sức vào cho hết không khí đang có trong dạ dày phèo phổi hy vọng rằng sẽ mặc vừa chiếc áo kia…chiếc áo dạ hội thiệt đẹp với vòng eo độ ..gang tay không hơn không kém….nghẹt thở chỉ nghẹt thở với chiếc áo này ….Dần dần với những mẫu thời trang kế tiếp của Chanel, Dior đã biến kiểu…dễ thở hơn, vẫn sang trọng quý phái và thật khó mà so sánh thời nào hơn thời nào…Kết luận thời trang của nước Anh trải qua nhiều thời đại thời nào cũng sang trọng, kiểu cách vô cùng quý phái. Sang London bạn nhớ nên một lần ghé tới Harrod´s. Nếu là ngày thường cũng nên ghé một lần vì đó là thương xá lớn nhất ở London, phần khác cậu con trai của chủ nhân này là người đã tử nạn với công chúa Diana trong đường hầm. Đặc biệt nếu là mùa giáng sinh nơi đây cũng là nơi trang hoàng đẹp nhất và từ 26 tháng 12 mỗi năm hàng hoá cũng rẻ đến 70% , người đi mua xếp hàng không tài nào sánh được với các nơi khác. Có điều cô út dặn dò cũng kỷ lắm, nơi này dù có hạ giá đến 70% thì so với các nơi vẫn còn đắt đến độ….phải nhớ suy nghĩ….

Từ tuần này, đèn đuốc trong phố đã bật sáng thôi thì đủ màu đủ sắc tân kỳ. Từ bóng dáng của những thiên thần trên cao đến những gói quà thắt nơ rực rỡ, ông già Noel và chiếc xe nai chở đầy quà làm cho bao trẻ con trên thế giới hằng mơ, dãy bí tất đủ màu treo la liệt trên những hàng cây hàng dây điện màu làm không khí những ngày trước giáng sinh lúc nào cũng tưng bừng náo nhiệt.

Hôm nay ngày cuối của chuyến đi chơi ngắn ngày ở đây.

Chúng tôi ghé ra phố tàu mua sắm chút ít, ăn Dim Sum ở đây với những món điểm tâm công phu mà ở nhà khó mà thực hiện một lúc nhiều như thế.

Đi ngang rạp ciné do Hoàng tử Chales đỡ đầu tôi nhìn được bức tượng của vua hề Charlie Chaplin.

Ôi! Bể dâu dâu bể.

Khu phố trước kia toàn dân Anh cư ngụ rồi vật đổi sao dời trở thành khu phố tàu và vua hề đã lạc vào đây lúc nào không hay. Đứng lạc lỏng một mình xung quanh chỉ những gian hàng tàu chi chít, đêm đêm ông còn nhớ đến ánh đèn sân khấu ngày xưa? Hay là mãi ăn mỳ, ăn hủ tiếu lâu ngày ông đã quên hết, quên cả lối về?

Vẫn nụ cười quen thuộc, vẫn nón gậy bên mình, vẫn bộ quần áo đưa ông lên tột đỉnh vinh quang ông thản nhiên đứng nhìn mọi người trong phố tàu đi qua đi lại.

Vẫy tay chào Charlie Chaplin, chào London, chào tạm biệt mùa thu nơi đây. Vẫn như lần trước đây, chiếc xe lô đón chúng tôi ra phi trường vào lúc 15h15.

Chúng tôi có 2 giờ trước đó để chuẩn bị.

Lần trước xe đón trễ nên tài xế đã chạy như bay, lần này kẹt xe! Kẹt xe muốn nín thở, mỗi lần nhìn đồng hồ y như rằng giống như cơn gió lốc chưa lần nào chiếc đồng hồ chạy nhanh như hôm nay.

Bà tài xế thật dễ thương, lách hết vào đường nhỏ bà lại xẹt ra đường lớn. Đi ngang nhà thủ tướng Tony Blair bà chỉ số 29 cho biết, đi ngang Nothing Hill bà hỏi đã xem phim này với tài tử Hugh Grant đóng chưa? Có lẻ bà biết chúng tôi ngồi không yên nên cố ý hỏi han cho bớt căng thẳng.

Đồng hồ chỉ 16h50, máy bay cất cánh lúc 17h25, chưa check in chưa gì hết…

May thay, qua khỏi đoạn đường kẹt xe, bà phóng cũng như bay như lần rồi.

Đến nơi chỉ kịp trả tiền nói cảm ơn là chúng tôi lẹ như chớp mang hành lý gửi và phóng một hơi vào máy bay.

Hú vía vừa vặn thời gian.

Nghe đâu đây lời bà tài xế: Nhớ lần sau đi sớm hơn nhớ nha.

Cứ một lần đi là một lần chứa thêm ít nhiều kỷ niệm trong đời. Ngồi trên máy bay tôi thì thầm với anh

Gà: Về đến nhà em phải gửi nhanh một Email cho cô út, anh hỏi bộ lại quên cái gì ở lại hay sao? Tôi
cười cười:

Quên cảm ơn con đã tặng cho ba má những ngày vui ở London thật hạnh phúc thật tràn đầy.

Munich, Germany tháng 11 năm 2013

hr>

Nội Ngoại

Nguyễn Thị Minh Trang

Thời thơ ấu,

Lúc lên 7 hay 8 tuổi, lúc tôi đã biết đọc biết viết, những cuốn sách Hồng, Tuổi Hoa hay những trang báo thiếu nhi trong những tờ nhật báo thời đó đã được tôi ôm vào lòng hay say mê đọc nghiền ngẫm các đề tài ông bà ngoại hay ông bà nội.

Nào là ….bà tôi mái tóc bạc phơ lưng còng đi đứng tới lui khó nhọc nhưng mỗi lần đi đâu về bà đều mua bánh mua quà cho các cháu….. Hay: Ông tôi thật già đi đâu cũng chống gậy nhưng ông thương yêu và quý chúng tôi bội phần. Ngồi cạnh ông chúng tôi luôn được xoa đầu hỏi han chuyện học hành, ông hay kể chuyện cổ tích cho anh em chúng tôi nghe….vv….vv…

Tôi không có cái may mắn hay phước phần như những bạn bè khác, từ khi sinh ra và lớn lên tôi đã không hề được nhìn thấy hay gọi một tiếng ông bà nội hay bà ngoại bao giờ.

Ba tôi bỏ quê nhà Thanh Hoá ra đi từ khi còn rất trẻ, năm 1940 hay 1942 gì đó.

Quê nhà theo ông kể thiệt là nghèo phần chiến tranh liên miên phần cường hào ác bá vì vậy cho nên cuộc sống người dân thấp cổ bé họng thập phần khốn khó.

Ông phiêu bạt dần dần vào đến Huế, nơi này cũng không mấy khá hơn đời sống nổi tiếng là đất cày lên sỏi đá mà. Duyên số ông gặp má tôi rồi lập gia đình sinh ra anh tôi vào năm 1947, chị tôi 1949 rồi lên lập nghiệp ở Đàlạt tới nay.

Đàlạt, thành phố dễ thương hiền hòa này tôi và các em được sinh ra đời, ông hay nhắc sông Bến Hải là nơi chia cắt hai miền cũng như núm ruột của ông chia lìa từ đó.

Ít và hiếm khi nghe ông nhắc về quê nội, phải chăng ở đó chỉ là đau buồn nghèo khó tả tơi và cả trái tim con người cũng dần dần khép kín? Má tôi quê ở Thừa Thiên An Cựu, gia cảnh cũng chẳng khác gì ba của tôi nhưng bà lâu lâu thì lại bùi ngùi nhắc đến:

Nhà mình nghèo xơ nghèo xác, bà ngoại lại qua đời khi sinh ra cậu út.

Cả nhà sống nhờ một tay bà xoay sở lớp buôn bán tảo tần lam lũ, lớp chằm nón lá bài thơ lây lất sống qua ngày cùng ông ngoại và các cậu……

Sống ở Đàlạt vài năm thì cuộc sống gia đình chúng tôi đã tạm ổn. Nhìn cuộc sống có chút ăn chút để, má tôi ao ước một lần rước ông ngoại từ Huế vào Đàlạt phụng dưỡng báo hiếu những chuỗi ngày cơ cực đã qua.

Và …một ngày đẹp trời ông tôi đã vào tới Đàlạt.

Nhưng! Hoàn toàn trái ngược với những bài thơ hay văn mà tôi đã đọc, khác hẳn với ông ngoại của bạn bè mà tôi từng quen biết và không giống ông ngoại nào ở chung quanh xóm tôi cư ngụ.

Ngày má tôi đón ông vào….

Mới bước vô cửa, ông nhìn quanh căn nhà bỏ mặc chúng tôi đang đứng xung quanh chờ ông để thưa chào. Ông đi thẳng đến chiếc đi văng mà má tôi đã dọn sẳn .. đặt mình xuống lấy mền đắp rồi thì nằm im lìm không một lời!

Ngày đầu cả bọn ngơ ngẩn cứ nghĩ là đi máy bay đường xa nên làm ông mệt, hy vọng chờ đến ngày mai ông khoẻ lại sẽ gọi anh em chúng tôi đến hỏi han xoa đầu cho bánh kẹo …như sách vở đã diễn tả. Nhưng! Ngày một, rồi ngày hai …sang đến ngày ba… Cứ ba bữa ăn má tôi dọn sẳn, ông ngoại chúng tôi thức dậy ăn uống …xỉa răng rồi lại đi nằm…. Và đám cháu ngoại đứng rơ rơ …..dần dần đến né xa! Chúng tôi có vài lần hỏi má sao ông ngoại không ngó ngàng gì tới mấy đứa cả.

Má tôi cười với nụ cười thật buồn …chắc ông ngoại già và cũng xa lạ với hết thảy các con đó. Câu trả lời này không thỏa đáng chút nào nhưng thấy má buồn anh em chúng tôi đều lắng im. Thời gian cứ dần trôi,

Ba tháng, rồi sáu tháng…rồi một năm. Hai chữ ông ngoại đã bỏ anh em chúng tôi và đi xa ngàn dặm. Ở Đàlạt, ông tôi còn có hai cậu con trai hiếm khi thấy hai cậu đến đón ông về nhà thăm, chỉ lâu lâu hai cậu ghé nhà má tôi lại lăng xăng lo hầu cơm nước, ăn uống xong các cậu đi về ông tôi lại đặt mình lên chiếc đi văng quen thuộc im lìm nghỉ ngơi. Ông ngoại của chúng tôi. Lâu lắm rồi từ khi ông vào ở với gia đình mắt ông chưa một lần nhìn đám cháu ngoại,miệng ông chưa lần mở, chân ông chưa lần đi đến gần chúng tôi hỏi han và hình như ông cũng chưa nở một nụ cười nào. Cảm giác của anh em chúng tôi dần dần đi đến …né tránh ông ngoại. 4 Ôi! Cái cảnh xoa đầu, cho bánh kể chuyện cổ tích trong sách vở ….làm tôi lắm lúc đâm ra nghi ngờ…Không chừng mấy vị viết văn thơ đó không mấy thật lòng diễn tả lắm à nha. Má tôi thì thật là tội nghiệp, phần thương ông ngoại phần xót xa cho đàn con… Hai năm sau đó bà đưa ông trở về An Cựu. Thật nhiều lần bọn chúng tôi đã xà vào lòng của má, nằm lên đùi của má, áp mặt vào lưng má và hỏi han sao ông ngoại tụi con khô khan, không thương tụi con như những ông ngoại hàng xóm? Ui! Chưa lần nào mắt má buồn như vậy, bà nhìn đâu đó xa xăm vào khoảng không thật lâu với giọng kể thiệt là bùi ngùi bà cho chúng tôi biết nguyên nhân: Như các con đã biết, làng mạc nơi má sinh ra nghèo lắm, nhà 5 anh em với ông ngoại sống bữa đói bữa no, má là đứa con gái đẹp nhất trong nhà nên chung quanh rất nhiều nơi ngắm nghé. Lắng im một hồi thật lâu rồi bà kể tiếp: Ai ai ngỏ lời má cũng không ưng chịu vì gia cảnh không khác gì nhà mình. Cái đói cái nghèo cứ vây quanh bên chân đi theo như hình như bóng năm này sang tháng nọ nên má nhủ thầm trong lòng có cơ hội rời xa nơi đây là má sẽ nhất định đi ngay không chút luyến lưu. Rồi ba các con đi ngang qua, ông là mẫu người lãng tử, ăn nói ngọt ngào, có nghề làm bếp chính cho một viên công sứ người pháp, vừa gặp má đã đem lòng thương mến vừa nhìn má đã biết đó là mẫu người má sẽ lập gia đình.

Nhưng thời gian sau đó ông ngoại biết được và ngăn cấm nghiêm nhặt, ông chỉ muốn má sống quanh quẩn bên liếp nhà, làm nghề chằm nón lá chăm lo gia đình và nếu ưng ai cũng phải là được ông ưng thuận và một tay ông đứng ra gầy dựng. Cuối cùng thì bà đã bỏ nhà đi theo ba chúng tôi….đi thật xa lên tới Đàlạt lập nghiệp và vì như thế cơn giận của ông ngoại chúng tôi cứ vậy tăng dần cho đến khi má tôi quay về rước ông vào Đàlạt phụng dưỡng. Ông ngoại tôi “ừ” đi theo con gái mà cơn oán giận ông cũng gói mang theo kết cuộc đám cháu ngoại vô tội bị ông ghét lây theo nổi hờn giận của người lớn. Và kỷ niệm cùng ông ngoại chúng tôi trong hai năm dài thật là quá sức tiếc nuối, ít oi. Chúng tôi hầu như không có tí gì để có thể mang ra khoe với bạn bè cùng trang lứa.

Rồi ba má chúng tôi cũng đã qua đời.

Tôi lập gia đình sau đó vài năm, hi hữu thay đứa con đầu lòng được sinh ra cũng vỏn vẹn có được mỗi mình bà nội. (Ông nội qua đời rất lâu trước đó).

Ngày cháu ra đời, bà nội ngồi chờ cả đêm trong bệnh viện. Khi cô y tá mang cháu ra thì bà đã giang hai tay ôm cháu vào lòng rồi suốt ngày bế ẳm nâng niu.

Nhà tôi nhắc chừng:

Má bế cháu lâu ngày quen hơi, khi má về thì ai bồng cháu đây?

Bà cười:

Thây kệ bọn bây, cháu nội của bà thì bà phải ẳm mà thôi.

Đầu năm mới, chúng tôi mang cháu về quê nội. Phan rang nóng nực mồ hôi đầm đìa dù là những ngày đầu năm.

Mồng ba tết, bà cháu đi mua sắm đầu năm và lúc trở về thì hai tay hai giỏ đầy. Cái gì cháu đòi bà cũng: Ừ! để nội mua ….. Một thoáng ngậm ngùi làm tôi nhớ về ông ngoại của chúng tôi. Hai cảnh trái ngược của tình thương và nổi oán hờn. Thì ra sách vở đã viết nói không sai điều gì cả, chỉ có tôi vô phúc không hưởng được chút nào tình yêu thương của ông bà nội ngoại. Cảm giác và nổi niềm mơ ước được nép một lần vào lòng ông bà hay cầm những bàn tay nhăn nheo lên rồi âu yếm đặt một cái hôn hoặc là ngồi lắng im nghe kể những câu chuyện mà thời thơ ấu chỉ mới ao ước được nghe kể là đã thấy sung sướng thật rồi…..Đơn giản như vậy mà cả đời tôi chưa một lần nhận được.

Nhìn các con của chúng tôi khôn lớn trưởng thành và đã lập gia đình. Nay mai bọn chúng cũng sẽ mang cháu nội ngoại về nhà chào hỏi. Chắc chắn một điều các cháu nội hay ngoại của tôi đều sẽ được tôi yêu quý nâng niu và sẽ vui sướng làm sao khi bên nay bọn trẻ gọi tôi là bà ngoại rồi quay sang bên kia bọn trẻ lại gọi tôi là bà nội. Nhất định tôi sẽ làm bà nội bà ngoại thật tốt để quên đi những gì ông tôi đã đối xử với chúng tôi trước kia.

Hoa tàn, hoa rơi rụng. Mùa xuân lại trở về nơi nơi cây cối sẽ thi nhau đâm chồi nở lộc, tôi sẽ đặt cho những mầm cây non này cái tên là mầm yêu thương và mong rằng con người sẽ mở rộng trái tim mình để chắc chắn một điều là không phải tại nghèo khó mà đánh mất tình cảm thiêng liêng hay đổ lỗi cho đói nghèo mà trái tim mình thu bé lại. Hay là đổ lỗi cho con cái không đồng cảm với những điều mình mong muốn như ông ngoại chúng tôi mà ghét bỏ con cháu mình.

Chắc chắn là những lỗi lầm của người xưa sẽ là tấm gương cho nay soi sáng và chúng tôi sẽ chẳng bao giờ hành xử hay đi lại vết xe của ông tôi. Con dâu, con rể, con gái, con trai …..Một đại gia đình chỉ mong cầu hạnh phúc và đầy tình người, bậc làm cha mẹ chỉ dùng những chữ yêu thương chân thật mà ban phát ra.

Hãy sống vui, sống thật hài hòa an bình, có như vậy tiếng gọi ông bà nội ngoại từ đám con cháu mới ngọt ngào và chan hòa hạnh phúc.

Về đầu trang



Powered by SmugMug Log In