Văn - Nguyễn Thị Minh Trang-3 - VAN-HOC DALAT

Nữu Ước Trong Mắt Tôi

Nguyễn Thị Minh Trang


Sáng thứ bảy tuần qua, chiếc Boeing 767-400 đã mang chúng tôi lên đường bay sang Nữu Ước.

Chuyến du lịch ngắn ngày này là món quà của anh Gà và ba đứa nhỏ tặng vào dịp sinh nhật 60 của tôi.

Rời Munich lúc 5h30, tuy là đầu thu nhưng khí hậu đã xuống 0 độ. Gió thổi lạnh căm căm buốt hết hai vành tai lẫn cả hai gò má.

Hành lý và người ra đến phi trường thì mới hay phải chờ thê một giờ nữa vì máy bay đến trễ.

Chu du một tuần ở Nữu Ước, ngoài chuyện sinh nhật ra tôi còn có dịp gặp lại hai người bạn xa xưa (có độ 49 năm dài thuở còn học lớp ba trường tiểu học Đa Nghĩa ở Đàlạt). Chúng tôi đã hứa hẹn dành cho nhau một ngày gặp gỡ, hàn huyên, kể lể….sau gần một nửa đời người không gặp.

Chủ nhật.

Khác hẳn với khí hậu đầy gió lạnh và mưa dầm ở đây tuần trước. Chúng tôi đã cất ngay vào tủ những đôi giày mùa đông, những áo khoác dày cộm, những áo len cao đến cổ mà thay vào đó là quần áo nhẹ, giày thể thao để dễ dàng đi tới đi lui thăm viếng.

Hôm nay trời trong xanh, giấc ngủ trái giờ không làm tôi khó chịu mà ngược lại sự nôn nóng muốn gặp lại bạn bè xưa, tôi hối anh Gà và các cháu nhanh chân rời khỏi nhà đi đến nơi hẹn.

Điện thoại reo vang, báo tin hai bạn Bùi Việt Hùng và Nguyễn Thị Đào đã đến nơi. Lòng càng nôn nao thêm bao nhiêu thì những hình ảnh xưa cũ lại hiện ra thật nhiều bấy nhiêu. Đám học trò bé nhỏ năm nào …từng khuôn mặt rồi từng khuôn mặt …cứ như nhảy múa quanh tôi.

Cô bé Bùi Thiên Hương năm nào giờ đã là một cây viết nhiều người nghe tiếng. Cô bạn Đào Thúy Nga thì nay đã lên chức bà nội, bà ngoại. Nguyễn Công Thành đang lo làm đám cưới cho con trai, còn Nguyễn Xuân Phúc và Tạ Huy Thái thì đang ở nơi xứ Canada lạnh giá… Gần nhất chỉ có hai bạn Hùng và Đào thu xếp thời gian để gặp nhau, vậy mà từ Washington lên đây cũng phải mất 9 giờ ngồi xe buy•t đi và về. Đi nhanh chân hơn, tôi lướt qua những người thân khi nhìn thấy tiệm ăn New Wonjo trước mặt. Mở cửa bước vào hai bạn Hùng và Đào đã ngồi chờ sẵn.

Ôi! Cảnh gặp nhau này mới cảm động làm sao. Âm thanh cười rộn rã, tiếng chào hỏi bất tận, tay nắm tay ân cần. Nhìn ánh mắt nào cũng có dấu chân chim, mái tóc nào cũng hai màu đen trắng nhưng tình cảm chân thành của những người bạn xưa hình như không một chút phôi phai. Nhìn bạn Hùng cứ thì thào to nhỏ với anh Gà…sẽ còn một người thứ ba nữa ghé thăm anh. Anh Gà trố mắt nhìn Hùng hỏi nhanh là ai nhưng bạn tôi cứ cười tủm tỉm, gợi ra vài ba tên quen thân ở vùng Hoa Thịnh Đốn tên nào bạn Hùng cũng cứ lắc lắc cái đầu…

Ai sẽ đến thăm anh Gà đây?

Chẳng bao lâu thì người khách ấy đã bước vào cửa! À! Thì ra Trần Đức Hạnh một kha sinh của kha Lâm Viên khi còn ở Đàlạt. Một thoáng lại đã qua những…. 40 năm. Nhìn thấy anh Gà lấy mắt kính ra lau mấy lần, tôi biết anh đã ngăn niềm cảm xúc đang dâng trào trong lòng. Nghe tin chúng tôi ghé thăm Nữu Ước, anh chẳng ngại ở xa mà vội vàng ghé đến thăm. Ôi! Tình bạn của chúng tôi thuở học trò, tình anh em trong gia đình Hướng Đạo, phải diễn tả làm sao cho thấu hết mối chân tình ấy. Sau buổi ăn trưa, anh Trần Đức Hạnh phải từ giả chúng tôi để về cho kịp chuyến xe. Quyến luyến, tay trong tay…trong phút rời xa. Một già… đã sắp bảy mươi, một trẻ.. đã hơn năm mươi đang bịn rịn chia tay..nhìn hai người nắm tay trái thật chặt, tôi đây cũng không tránh được bồi hồi.

Chúng tôi rời quán ăn, Hùng với chiếc máy ảnh nhà nghề không ngừng tay chụp hết góc phố này lại quay sang phố khác. Bây giờ là phần đi dạo ở High Line Park, con đường đi dạo thật là nên thơ từ một đường rầy xe lửa đã phá bỏ nhưng vật dụng phế thải đã không bỏ đi mà người ta dùng những sáng kiến tân kỳ để dựng ra một chốn nhàn du hữu tình. Hai bên đường là cỏ thơm, hoa đẹp, cây cối um tùm. Xem cạnh những tàng cây cheo leo treo ở đó mấy căn nhà bé tí xíu xinh xinh dành cho đám chim con bay tới lui quay quần làm tổ. Những băng ghế dài lấy lại từ những ghế cũ trong toa xe đặt rải rác hai bên đường cho khách bộ hành làm chốn nghỉ chân, chưa kể đến những băng …nằm cũng lấy từ những vật dụng bỏ đi trong toa xe lửa như gổ và bánh xe bằng sắt để tạo thành…nhìn người ta nằm đọc sách hay thiu thiu ngủ tôi lại ước mơ một chốn thanh bình nơi quê hương tôi.

Chúng tôi vừa đi vừa nhắc với nhau nhiều chuyện xưa, chuyện nay, chuyện vợ chồng con cái, đời sống bạn bè ở đây ở kia tưởng như sẽ không bao giờ chấm dứt. Bạn Hùng nhìn đồng hồ thấy còn độ hơn nửa giờ xe bus mới đến, bạn hối đi nhanh lên mình sẽ tới thăm Times Square một vài phút, phải xem hoa đèn phố hội rồi mới được chia tay. Ban đêm ở Times Square, đèn chiếu ở những màn ảnh lớn như trong ciné sáng rực như ban ngày đủ màu đủ sắc. Những tấm biển quảng cáo thay nhau nhảy múa thay đổi liên miên. Cứ nghĩ đến New York một giờ không có điện thì chuyện gì sẽ xảy ra đây….Một thành phố chết ư? Khó mà trả lời.

Giờ đây phút chia tay..bạn ơi vui lên đi… Dùng câu hát của lúc chia tay trong trại Hướng đạo trong giờ phút này thật đúng, xe bus đã đến và các bạn của tôi chầm chậm bước lên xe. Mới đó mà cuộc vui đã tàn, tiếng từ giả, tiếng hứa hẹn lần họp mặt kỳ tới…Hứa với nhau mình sẽ không chờ sau …49 năm lần thứ hai! Hứa với nhau không để quá 10…năm nữa.

Ôi! Thời gian có giữ chúng ta đến khi gặp lại? Ngày mai ai biết ra sao?

Hôm nay thứ hai.

Tôi vừa đúng 60 tuổi.

Anh Gà, ba đứa con, hôn phu của cô con gái út, bạn gái của cháu thứ hai. Tất cả đã mang tặng cho tôi một bó hoa Lilie thật đẹp, loài hoa tôi yêu thích từ lâu kèm theo những lời chúc đẹp, cô con gái cười tươi tắn thỏ thẻ bên tai: Hoa thì mámi đang cầm trên tay nhưng thiệp khi về London con sẽ gửi …sau, lý do là mua nhầm thiệp có số 65..hìhì…

Cả nhà cười, thi nhau cười như những tảng thủy tinh vỡ. Tiếng ui! Ui! Mámi chưa già mà… mới chỉ có… 60 thôi mà….

Nhà hàng wd.50. Hôm nay ở nhà hàng sang trọng này, tôi là người khách danh dự của gia đình. Lại một lần nữa chúc tụng, cụng ly. Cả nhà vui vẽ cười nói bên nhau, nhìn anh Gà, nhìn các con, nhìn chàng rễ tương lai hiền hậu, nhìn cô bạn gái của con thứ hai…tôi mơ một đại gia đình sau này. Hạnh phúc như thủy triều dâng cao, cả đời tôi cho đến nay vẫn không hề mơ ước điều gì cao xa hơn như thế. Thì thầm tôi cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn những người thân yêu bên tôi, cảm ơn bạn bè quy• mến đã tặng cho tôi những giây phút hạnh phúc như vầy.

Vẫn một ngày đẹp hôm sau.

Chúng tôi đi thăm Wall Street, con đường nổi tiếng của thị trường chứng khoán, của những dãy nhà lộng lẫy cao ngút ngàn rồi đến khu Ground Zero. Những xây cất lớn lao, vĩ đại đang vẫn tiến hành. Chân tôi đang đặt lên vùng đất mà trước đây mười năm với tan hoang, kinh hoàng đổ nát. Đâu đây vẫn còn tiếng thét hoảng hốt, tiếng nổ rầm trời. Bao nhiêu nạn nhân đã phải tức tưởi ra đi? Bao nhiêu người đã không muốn bỏ đi cái thế giới vừa tấp nập, vừa bươn chãi mà vẫn cao đầu hảnh diện với nơi mình sinh sống? Thế mà chỉ một thoáng đã hoàn toàn biến mất nơi này?

Lặng thinh đi qua những nơi này như một phút giây tưởng niệm. Mười năm trôi qua và thêm mười năm nữa, chúng ta ai ai cũng phải nhớ đến hình ảnh đau thương này. Tôi bước vào gian hàng kỷ niệm kế bên, cầm một chiếc ly có ghi hàng chữ 11 tháng 9 năm xưa.. gói cất mang về như một chút gì để nhớ. Thành phố Nữu Ước có nhiều nơi để đi thăm viếng, nhà ga chính cũng là nơi không được quên. Bắt đầu từ khi nào bọn tôi đã không còn đi nhàn du mà đã ra như hối hả, như vội vàng, có lúc đi như …bay cho kịp vào những nơi mình muốn đến tNhà ga chính của Nữu Ước. Mới thoạt nhìn khi mở cửa bước vào tôi đã phải thốt lên quá là sang trọng lẫn tân kỳ.

Hai phòng chính hai bên luôn dành cho những lần triển lãm. Hôm nay đang dành cho một họa sĩ á châu với những tấm ảnh chụp về chim chóc, rừng thu và thiên nhiên. Đi sâu vào trong là những tuyến đường xe lửa đến và đi. Cổng số 41 và 42, cô con gái giải thích cho tôi biết đó là nơi những minh tinh, tài tử, nghệ sĩ hay xuất hiện và nơi những phóng viên báo chí hay có mặt để săn hình. Ai muốn xem mặt ngang mày dọc của họ cứ đến đây xếp hàng và chờ sẽ thấy. Đi tiếp thêm một đoạn đường, ta sẽ thấy hai góc tường đối diện. Nơi đây gọi nôm na là chốn …thì thầm! Tôi đứng góc trái, anh Gà đứng góc phải anh nói nhỏ thật nhỏ vào nơi ấy, lạ thay khoảng cách khá xa vậy mà tôi ghé tai vào nghe rõ mồn một. Các con cười vang khi nghe anh nói với tôi: Có nghe anh nói hôn?

Trở lui lại nơi quầy vé, nhìn lên trần nhà một màu xanh lục thật nhã. Trên trần tõa rộng lấp lánh ngàn vì sao, ngàn tinh tú trên trời cao. Nhìn chung quanh khung cảnh hữu tình, nếu không có những hành khách và những chiếc vali to kềnh tất bật chạy tới chạy lui thì khó có ai mà biết đây lại là nhà ga chính của thành phố này. Khi từ Munich sang đây nhìn báo chí la liệt nơi phòng đợi, với tay tôi cầm một tờ lướt vội. Đúng lúc anh chàng họa sĩ trứ danh James Rizzi, (ông ta chuyên vẽ và cắt tranh ra từng phần nhỏ tỉ mỉ dán lên những miếng xốp nhỏ hay carton nhìn như 3D) đang viết một bài về thành phố Nữu Ước. Ông bảo: Nếu bạn không có nhiều thời gian vì thời gian của ông ta toàn là tiền bạc mà.. thì hãy theo ông ta đi một ngày vòng quanh thành phố này. Ông lại dặn dò: Nhớ dậy thật sớm, đúng 6giờ thức dậy và 7 giờ thì theo ông ta đi ăn sáng ở Brooklyn Diner.

Ăn cái gì? Trứng chiên, bánh Waffeln nóng với dâu hay Blueberry Pancake? Tôi không hảo ăn như thế, dậy sớm lúc 6 giờ thì được thôi, tôi sẽ không theo ông tới đó có điều đi đến Fifth Avenue, Battery Park, Rockefeller Center….như lời ông chỉ dẫn thì tôi quyết theo đến cùng.

Nơi này quả thật trứ danh! Chúng tôi có mặt lúc 16h30 chờ đến 17h trước cửa. Cao ốc 67 từng cao chót vót trên mây, nhìn lên tôi hơi choáng váng cứ ngỡ toà nhà cao này sẽ ngã đổ ập lên đầu của mình. Bước vào trong thì nhân viên tra xét như đi lùng bắt khủng bố. Cấm ăn, cấm uống, quay phim chụp ảnh tự do. Từng nhóm từng nhóm bước vào thang máy, chỉ vài ba phút là mọi người đã có mặt nơi sân thượng. Từ nơi này chúng ta có thể nhìn toàn thể thành phố Nữu Ước một cách rõ ràng. Đập ngay vào mắt tôi: Công viên nổi tiếng với to lớn, rộng rãi mà mỗi lần xem phim nào có trình chiếu nơi này tôi vẫn cứ hằng mơ ước đến thăm.

Một bãi cỏ ngút ngàn, hàng hàng tàng cây cao tõa rộng, màu xanh của lá, của trời, của lớp cỏ phẳng lì, những tảng đá trọc nhô lên như những ngọn đồi thấp thoáng gần xa mà hai hôm sau tôi đã được đến tận nơi. Xem kìa! Con suối nhỏ nằm dưới chân cầu thật thơ mộng, người người du ngoạn ngược xuôi, vài bóng chim bay qua hiện dưới làn nước trong veo. Cảnh thần tiên cũng chỉ là đây.

Trở lại Rockefeller. Top of The Rock. Không còn một chỗ nào gọi là trống cả, người là người đã bao quanh sân thượng. Ai ai cũng chăm chú nhìn phía xa mịt mờ bên trời tây mặt trời đỏ rực đang từ từ lặn xuống chân mây……Chậm dần, chậm dần. Vài ba đốm mây xám đang che khuất, ánh sáng cứ lóe lên rồi vụt tắt…Hình như mọi người đang nén hơi, nín thở trong phút giây này.

Ồ! Tiếng xuy•t xoa, tiếng trầm trồ òa lên như tảng ong vỡ.

Đúng ngay khi màu đỏ rực kia chìm hẳn xuống phía tây xa vời đó thì hàng hàng dãy cao ốc của thành phố Nữu Ước đồng loạt lên đèn. Bóng tối và ánh sáng của triệu triệu ô cửa nhỏ xem ra thật là kỳ diệu, phố phố nhà nhà màu sắc đan nhau như tấm thảm thần của chàng Aladin ngày xưa.

Giờ thì tôi đã rõ tại sao khi đến Nữu Ước ta phải một lần đi xem cảnh mặt trời lặn ở trên tầng lầu cao chót vót 67 từng này.

Đi thăm thành phố này mà không ghé vào Chinatown cũng là một điều thiếu xót và chúng tôi đã ghé lại đến hai lần (ông James Rizzi đã dặn đi dặn lại mà). Một lần ăn Pizza ở quán Y•, quán ngon nên thực khách phải chờ khá lâu, sau đó ghé phố tàu thưởng thức món kem Pinkberry làm toàn bằng Joghurt và trái cây tươi không chỉ ngon tuyệt cú mèo mà còn trình bày quá là đẹp mắt. Ly kem trắng ngà thơm dìu dịu mùi dâu chín, mùi xoài, mùi đu đủ, trên mặt bày biện nào những là thơm tươi, dâu mọng đỏ, trái Brombeere đen thẫm ướp mát lạnh, cho kem vào miệng vị béo, vị thơm, vị tươi cứ tuôn xuống cổ họng….Ừm ngon thật là ngon.

Lần hai chúng tôi lại ghé vào …tha về 5 con Lobster to tướng, mỗi trự nặng có đến ky• lô. Lại một buổi chiều có món tôm hùm luộc nhanh như ông bán hàng chỉ dẫn, dọn lên bàn ăn nào là sàlát dầu dấm, nào bánh mỳ nướng dòn với bơ hành lá tỏi, dĩa muối tiêu chanh kề bên…thiệt khó quên.

Ngày mưa thứ tư.

Hôm nay mưa dầm, sáng sớm đã nghe ngoài cửa sổ âm thanh rào rào của tiếng mưa rơi. Mưa xối xã tràn xuống đường phố, mưa phủ mặt con sông dưới chân cầu Brooklyn, phố không một bóng người. Ở đây là vùng rất đông người Do Thái cư ngụ. Họ sống hầu như biệt lập với bên ngoài, đàn ông có gia đình đội một chiếc nón da lông thú đắt tiền to vành như cái rế, măn tô màu đen một kiểu, hai lọn tóc quấn quăn hai bên má để dài già trẻ giống như nhau. Đàn bà thì từ quần áo, kiểu tóc, màu tóc khó mà có kiểu thứ hai nào tìm thấy ở đây, giày da đen, áo khoác đen, váy đen…Nhìn như một trại lính vào buổi chiều buồn. Được nghe kể là phong tục tập quán này họ đã gìn giữ hơn 100 năm, kể cũng là hay nhưng quá nhiều bảo thủ và khắt khe đi ngược với đà tiến triễn và nền văn minh đang đi lên ở thế kỷ 21 này.

Trở lại ngày mưa thứ tư.

Đứng trong nhà nhìn ra hai cánh cửa sổ to lớn, trước mắt tôi vẫn là chiếc cầu sắt nổi tiếng Brooklyn nằm im lìm. Đêm đầu tiên ở đây tôi đã như mê mệt khi nhìn ra ngoài phong cảnh với đèn hoa lấp lánh phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới sóng nước của con sông rộng. Rồi hai đêm sau, đúng lúc trăng tròn ánh trăng lung linh tõa chiếu mọi nơi, quá đẹp và quá nên thơ hai đêm liền tôi đã trở mình thức dậy mang máy hình ra chụp liên hồi. Bên trái khu Manhattan im lìm như ngủ quên, bên phải căn nhà trắng nhô cao nổi bật đám trẻ chỉ cho tôi biết đó là nơi phim King Kong đã được thu hình. Mưa vẫn rơi xối xã, chúng tôi cứ lẩn quẩn tới lui trong căn nhà rộng này chép miệng tiếc cho thời gian quá sức ngắn ngủi ở đây.

Sáng thứ năm.

Vẫn là Subway Marcy Avenue.

Hôm nay chúng tôi sẽ đi thẳng đến bến phà từ đó lên tàu đi Ellis Island nơi có tượng Nữ Thần Tự Do nổi tiếng mà năm nay đã là 125 năm dài trãi qua.

Xếp hàng khá lâu, bất chợt tôi nhìn lại tấm vé trên tay…. Vé của ngày hôm qua! Vì mưa và sơ y• nên không một ai nhớ đến ngày nào sẽ đi ra đảo. Năm gương mặt trở nên hơi căng thẳng, tim tôi cũng đập hơi nhanh…Nếu xui sẽ bị quay về còn hên thì….Cứ hy vọng mình sẽ được hên hôm nay. Người soát vé đi qua, ông ta chỉ lấy cây bút đen to tướng gạch ngang một cái. Trạm xét thứ hai cũng check thiệt là nhanh….Hú hồn cả bọn chúng tôi hối nhau lên tàu, cứ sợ ông ta sẽ nhìn ra vé cũ và lôi chúng tôi ra cổng. Thì thầm với các con mình phải cảm ơn ông soát vé thật nhiều cho ngày đi thăm viếng hôm nay.

Con sóng đập mạnh vào bờ, gió lạnh bởi cơn mưa hôm qua còn rơi rớt lại. Cô gái út nhắc chừng chúng tôi khi lên tàu nhớ đi về phía bên phải tìm chỗ ngồi, hướng đó khi tàu càng ra xa thì toàn cảnh thành phố Nữu Ước lại càng nhìn rõ hơn. Quả là thú vị vô cùng, càng ra xa những căn nhà chọc trời cùng những mái nhọn nhô lên vun vút như những mũi tên. Những cây cầu bắt ngang sông dù đã trãi qua hàng trăm năm vẫn hết sức mới mẻ và tân kỳ tàu càng chạy xem càng rõ nét. Đến gần đảo người ta lại càng nô nức, tượng Nữ Thần Tự Do sừng sững đứng kia với màu xanh lục từ chất đồng tiết ra thật hòa hợp, tượng đứng ngang nhiên như thách thức thời gian, không gian, phong ba và bảo tố.

Máy hình không ngừng nghỉ, tiếng lách cách, tiếng xì xào lẫn những âm thanh trầm trồ không ngớt vỏn vẹn ba chữ: Đẹp vô cùng. Lên tới nơi chúng tôi đi một vòng quanh đảo, vào thăm bảo tàng viện nơi lưu trữ những tài liệu từ khi bắt đầu đến lúc hoàn thành rồi bước vào trong thân tượng. Lại một màn kiểm soát hành trang, túi xách, thức ăn, nước uống. Người nhân viên phục vụ chỉ vào hàng dãy tủ cá nhân: Cứ bỏ hết vào đấy trả 2 Dollar là ổn nhất quy• khách ạ.

Pho tượng cao 92,99m và có 352 bậc thang nhưng khách thăm chỉ đi lên tới bậc 151 là chấm dứt phần còn lại dành cho những cặp tình nhân hay là tân hôn gì đó mà vài ba tháng trước cho đến nửa năm mới có phòng trống. Lên tàu trở về.

Đường về thì những cái háo hức của mọi người đã biến mất, hình như khách du lịch chỉ mong tàu mau cập bến để thời gian còn lại đủ để đi thăm những nơi chưa đặt chân đến.

Tượng Nữ Thần Tự Do xa dần. Nắng vẫn đẹp, một ngày mới lại đến. Hôm nay chúng tôi đi thăm thư viện thành phố: New York Public Library. Không hổ danh là Nữu Ước, thư viện to lớn đồ sộ đang mừng trăm năm thành lập. Từng phòng, từng phòng rộng ngút ngàn. Đi lên từng trên bao nhiêu người đang lặng yên chăm chú vào sách, nơi đây người ta chỉ cần đưa tên sách và tác giả bạn sẽ có ngay cuốn sách cần tham khảo rồi bước sang bên kia là bàn, ghế, máy Computer kể cả ngọn đèn cá nhân đặt sẳn đó, tha hồ đọc tha hồ nghiên cứu quên thôi.

Ngày cuối cùng ở đây chúng tôi định đi xem một tiệm quần áo mới khai trương. Nhưng khi đến nơi thì đã có đến bảy hay tám ngã tư với người đầy những người chờ sẵn với năm ngàn phần quà cho những ai vào trước. Đi hoài, đi mãi vẫn không một chỗ chen chân. Cảnh này ở âu châu thật là hiếm hoi để thấy. Tiệm H&M bên cạnh đã xuống giá 50% với những bảng giá đỏ tươi đập vào mắt nhưng vẫn không một bóng người. Tư bản với cạnh tranh ở đây thật kinh hồn khó mà tưởng tượng ra.

Một tuần đã trôi qua thật nhanh. Chuyến bay đã mang chúng tôi trở về thành phố quen thuộc này. Hình như có chút thanh thản so với những ngày …chạy đi thăm thành phố Nữu Ước. Tôi bổng nhớ những điều ví von của đám trẻ với những thành phố chúng đã đi qua. Ở Đức mình đi, ở Paris đi nhanh một chút, sang London chuẩn bị..chạy rồi khi sang Nữu Ước mọi người chạy như bay cho kịp. Thiệt là chẳng biết cho kịp với ai! Munich trời đã vào thu.

Lá nhuộm khắp nơi một màu, từ Paris, London, Nữu Ước hay nơi đây cũng chỉ một màu quen thuộc. Lá rơi nhẹ, một chút gió lay là lá lại rơi. Từ giả những ngày đi quên thôi, cây cầu Brooklyn thơ mộng, căn nhà có hai cánh cửa sổ lớn dễ thương, từ giả khu Chinatown luôn ồn ào náo nhiệt và chào hơn 11triệu người ngày ngày đi như bay trên đường phố.

Munich đã thật lạnh, nhận hành ly• là tôi lấy nhanh chiếc áo ấm đã bỏ quên hơn tuần nay khoác vội lên người. Kỷ niệm xin ghi hết vào đây, cảm ơn anh Gà và các con thân yêu của tôi. Cảm ơn những người bạn thời xa xưa, tất cả đã tặng cho tôi một tuần thật trọn vẹn với niềm vui và tình người. Một lần trong đời với tuổi 60 này chắc chắn sẽ mãi mãi không bao giờ phai mờ trong ký ức của tôi.


Ngày cuối tháng 10-2011
Munich, Germany

Về đầu trang


Tản Mạn Về Món Mỳ Quảng

Nguyễn Thị Minh Trang



Nhận được bài viểt Nỗi Buồn Mỳ Quảng của anh Phan Bá Phi.

Đọc một hơi đến chấm hết, tôi vội vàng lấy ngay giấy bút và đáp lại bài viết của anh ngay.

Cũng là thuở ấy…….Tôi cũng bé bỏng như thời anh còn nhỏ. Món mỳ quảng được bán bởi một cô người Quảng Nam ở đường Bá Đa Lộc bên Ngân Khố. Cô gánh trên vai một gánh nặng chĩu, đi rao hàng mỗi buổi sáng ngang nhà chúng tôi. Lúc đó chưa có hàng quán to lớn gì cả thế mà khi cô đi ngang qua là chúng tôi trố mắt nhìn vì chỉ một quang gánh mà ôi thôi nhiều nhiều thứ là…..

Nhìn bàn tay cô thoăn thoắt chuẩn bị tô mỳ quảng.

Đầu tiên cô cho bánh phở đã nhuộm màu vàng nghệ óng ả vào nồi nước trụng rồi xóc xóc vài ba lần cho ráo nước cô cho ngay vào tô, tiếp đó là một vá nước dùng sanh sánh màu ớt đỏ au béo ngậy, chỉ nhìn thấy trong đó những miếng ba chỉ cùng tôm khô bằm nhỏ, ít củ sắn cắt hột lựu với củ hành, lâu lâu vài ba miếng ba chỉ nổi lên trên nồi nước lèo trông thiệt ngon lành.

Trở lại tô mỳ quảng, mỳ trụng xong cô Quảng Nam nhanh tay múc vào tô một vá nước lèo cho vào ít bánh tráng chiên vàng dòn rụm, chút hành lá chút đậu phụng. Nếu không dặn là không ăn cay thì bàn tay thoăn thoắt kia sẽ cho ngay vào tô một tí ớt cay sè, nhanh tay đưa cho khách hàng luôn luôn là dĩa rau ăn kèm với salát cắt nhỏ bắp chuối bào đủ thứ rau ngon lành tươi tắn.

Chúng tôi luôn luôn hít hà và tiếc nuối sau những lần ăn xong tô mỳ quảng đơn sơ này với thật nhiều lý do. Phần lâu lâu mới được ăn một lần, phần quá sức là ngon và lần nào cũng vậy khi cầm tô mỳ quảng trên tay tôi chầm chậm cho vào ít rau, ít nước mắm nguyên chất và tí dấm cũng không biết vì sao không dùng chanh mãi đến giờ khi ăn món này vẫn vậy.

Tô mỳ quảng với sắc vàng của bánh phở, nước lèo ít ….xỉn béo ngậy khi hòa quyện cùng đậu phụng rang vàng, bánh tráng chiên vàng dòn tan trong miệng chua chua chút chút mùi dấm, thơm thơm mùi nước mắm và cay cay chút ớt trộn lẫn ít bắp chuối bào kèm giá trụng ……Đó là ký ức thật đẹp mỗi lần tôi nghĩ về món ăn này.

Rời Bá Đa Lộc, gia đình chúng tôi dọn về phố Phan Đình Phùng ngay con hẽm với quán mỳ quảng nổi tiếng của hai vợ chồng bác Hai chính gốc Hà Nội mà lại nấu mỳ quảng ngon tuyệt cú mèo này.

Ai ai đã ở Đà Lạt chắc chắn đã từng có dịp ăn qua. Sáng sáng con đường hẽm chật ních người là người, kẻ đang ăn kẻ chờ ghế trống và mỗi khi đi ngang qua nơi này mùi nước dùng thơm bay nức mũi khó khăn lắm mới thãn nhiên đi qua mà không dừng chân lại.

Anh em chúng tôi lớn dần theo thời gian, món mỳ quảng vẫn là món được chọn mỗi lần đi ăn sáng thay vì những món xôi, bánh mì hay những món ăn khác lý do là gần nhà và khi ăn vẫn thấy khoái khẩu hơn những món khác.

Món mỳ quảng của bác Hai tuy có khác hơn của cô Quảng Nam nhưng chung chung cũng là bánh phở nhuộm vàng với bột nghệ, nước dùng được nấu với thịt ba chỉ tôm khô xay nhỏ vài ba miếng ba chỉ cắt to chừng đầu đũa được ninh chín nhừ béo ngậy, bác trộn thêm vào đó cả những trái su su cắt hột lựu và củ hành phi vàng. Tuy không có bánh tráng chiên vàng nhưng ăn vào cũng hấp dẫn như cô Quảng Nam nấu năm nào.

Rồi khi tôi vào trung học, đối diện trường trung học Văn Học cũng có một nơi bán mỳ quảng …tư gia. Gọi là tư gia vì bác bán trong nhà, cứ vào giờ ra chơi là chúng tôi chạy nhanh qua nhà bác rồi gọi và ăn nhanh tô mỳ quảng cho kịp trở về lớp học……mỳ quảng ngon lắm giá rẽ cho bọn học trò. Cái không khí này chỉ kéo dài được vài ba năm ….thiệt là tiếc nuối.

Mỳ quảng chung chung là một món ăn ngon, hạp khẩu vị mọi người nhất là khí hậu ở Đà Lạt lành lạnh đi ăn mỳ quảng giờ nào cũng thấy ngon.

Món mỳ quảng ở quê nhà như thế đó, cũng như anh Phan Bá Phi viết……trãi qua thời gian dài món ăn này đã có nhiều thay đổi.

Một lần đi qua Cali thăm cô em gái, gặp nhau chưa tay bắt mặt mừng em tôi nhanh nhẩu khoe ngay món mỳ quảng để nhớ lại thời gian xa xưa chị em đã ở quê nhà.

Em tôi hí hửng mang ra, nhìn tô mỳ tôi hơi khựng đôi chút. Hai con tôm tươi to đùng trên tô mỳ quảng, nước dùng lênh láng như tô phở tàu bay, màu sắc thì vàng như nghệ không sánh đỏ như ớt màu chẳng giống chút nào như những lần tôi đã ăn qua….gẵp lên một gắp mùi vị như đi ăn đồ biển. Tôi nhìn cô em gái của mình và ráng khen cho em vui lòng…..Mỳ quảng qua Mỹ còn có thêm tôm tươi, chị ăn lâu nay vị chỉ có tôm khô và ba chỉ xay……

Em tôi cười ngất…..xưa rồi chị ơi, giờ cái gì cũng thay đỏi mình phải nấu ngon hơn xưa chớ.

Trở về Đức, tôi nhất định làm món mỳ quảng thân yêu năm nào cho gia đình thưởng thức. Lúi húi ngâm bánh phở cho thành màu vàng nghệ, xay tôm thịt ba chỉ, củ hành su su, phi dầu và ớt bột cho màu trở nên đỏ đẹp trên mặt, ở đây có đủ ớt bột cay hay không cay để phi màu không cần hột màu điều phức tạp như bên nhà…….Chuẩn bị đâu vào đó tôi dọn lên cho cả nhà thưởng thức món mỳ quảng với ý tưởng hôm nay cả nhà sẽ được ăn ngon..

Nhìn tô mỳ quảng bốc khói, nước dùng xăm xắp bánh phở vàng óng mùi nhân tôm thịt thơm lừng đang được chan vào tô, bánh tráng nướng vàng bẻ nhỏ, rau ghém đủ loại với bắp chuối bào trắng nỏn….Xem tới xem lui tôi quảng cáo món ăn này cho cả nhà và có ý chờ những lời khen từ chồng và con mình…. hihi.

Nhưng các bạn ơi!

Anh Gà thì không nói một câu, ba đứa nhỏ trộn lên trộn xuống tô mỳ chê ít nước súp, bánh phở sao kỳ không trắng như mọi lần, sao không có thịt bò mà má thay vô tôm khô……

Kết luận món mỳ quảng mà tôi yêu thích bao nhiêu năm trời ở quê nhà chỉ được nấu vỏn vẹn có một lần độc nhất trong gia đình.

Năm nay tháng chín chúng tôi lại có dịp đi San Jose, ra VN Town nghe quảng cáo lại là quảng cáo … Món Mỳ Quảng nơi này nấu rất ngon sang đây nhất định phải ghé qua thưởng thức một lần. Nghe bùi tai, hai đứa tìm đến quán ăn và đặt hai tô mỳ quảng. Nhưng khi chủ quán mang ra lại một lần nữa ngỡ ngàng. Mỳ quảng nóng, bánh vàng ươm, trên trãi sườn heo và tôm tươi, có tí đậu phụng….chấm hết. Nhìn sang dĩa rau lại càng nãn hơn vì chỉ hạp nếu mình ăn chả giò.

Chúng tôi nhìn nhau, món mỳ quảng từ nay xin hãy quên.

Bài viết của anh Phan Bá Phi không chỉ có ở Mỹ, VN giờ còn có mỳ quảng ếch, lươn, gà…..vv..vv…nghe vậy tôi lại thấy buồn thêm. Món ăn này như một cô con gái đẹp nhưng đơn sơ mộc mạc theo thời gian đã tô son trét phấn khá đậm màu. Giữa một xã hội quá văn minh và xô bồ như hiện nay người ta luôn hăng say đi tìm những điều mới mẻ.

Tìm những món ăn ngon hơn, trình bày đẹp hơn, hấp dẫn khẩu vị của người thưởng thức hơn là điều nên khuyến khích còn ngược lại thì các bạn ơi chỉ là một điều nên đắn đo.

Hãy nhìn món bánh khọt thuần túy của ngày xưa và món bánh khọt ngày nay ….thiệt tội nghiệp cho chiếc bánh khọt bị chiên nằm ngâm lênh láng trong một chảo dầu thì món mỳ quảng của chúng ta ngày nay cũng thiệt là tội nghiệp khi ghép chúng với đầy sườn heo hầm và vài ba con tôm tươi trên mặt. Sao không cho chúng cái tên khác thí dụ như là …bánh phở nhuộm vàng hầm sườn non!?......Hihi.

Cảm ơn anh Phan Bá Phi và bài viết đã làm MT nhớ lại Đà Lạt thật nhiều.

Munich, Okt 2018

Về đầu trang


Thằng Ba Cưới Dợ

Nguyễn Thị Minh Trang

Tháng 10 năm rồi nhận được điện thoại của thằng ba, đứa con trai thứ hai của tôi từ Mỹ gọi về báo tin:

Má à! Chúng con vừa ra Tòa Thị Chính ở đây ký giấy hôn thú, còn khi nào làm lễ cưới thì chúng con sẽ tin ba má hay nha.

Chỉ có vậy rồi thằng con cúp máy, chưa kịp hỏi han cặn kẻ ra sao. Có chút buồn buồn vương trên mắt của tôi, lại thoáng đâu đó niềm vui tràn vào.

Buồn vì chuyện trọng đại của con mình mà chỉ nhận đưọc báo tin, còn vui khi nhìn lại tuổi con mình đã không còn trẻ trung . Ông bà mình cứ hay nói : Tam thập nhi lập. Đúng là như vậy, nay thằng ba đã 38 rồi chúng đã lớn và đủ trưởng thành để quyết định chuyện hôn nhân của chúng. Còn nhà tôi nghe tin ông chỉ cười và thật phóng khoáng khi kết luận:

Đứa nào lập gia đình mình nên mừng cho đứa đó, bà và tôi mình phải vui lên…

Thoáng lại qua năm 2015. Tháng giêng , nhân dịp đi công tác vùng Frankfurt cháu ghé về nhà đôi ngày và cho chúng tôi hay thêm một vài tin tức mới. Má à! Chúng con sẽ đón ba má và gia đình mình, gia đình chú Năm, bên nhà gái sẽ có ba má Nina, người em trai và hôn thê cùng vài ba người bạn thiệt thân của chúng con bay sang Costa Rica mươi ngày . Ở đó sẽ làm lễ cưới cho chúng con, giới thiệu hai gia đình nhà trai nhà gái với bạn bè thân thiết và sau đó là thời gian nghỉ ngơi làm quen…. Thiệt tình tôi muốn hỏi thêm ít nhiều trong chuyến đi này nhưng thằng con ậm ừ không kể thêm gì cả. Hai tuần cuối tháng giêng chúng tôi lo làm Visa, chụp hình ….vv….vv… để chuẩn bị cho việc đám cưới với tâm trạng lo lắng tổ chức đám cưới ra sao, gặp gỡ nhà gái thế nào nhưng rồi mọi chuyện cứ mù mờ không rõ.

Đến giữa tháng ba thì vé máy bay đã nằm sẳn trong tay, nơi đến là nước Costa Rica xa mờ mịt, tuy xa cho chúng tôi nhưng bù lại thật quá gần cho đám trẻ.

Chúng sẽ từ Nữu Ước và San Francisco bay qua.

Và rồi thì mọi việc tương đối đã xong, thằng ba lại gọi về hỏi han chuyện chuẩn bị, tôi muốn biết thêm chi tiết cháu cứ một giọng như những lần rồi. Chỉ nhắc chừng ba má chuẩn bị quần áo mùa hè, quần áo tắm đi biển, giày thể thao đi núi…..Mọi chuyện như ăn ở đã có khách sạn , đi thăm viếng tụi con đã lo xe hơi, chỉ cần ba má thiệt thoãi mái , ăn mặc đơn giản là đủ.

Tôi hỏi lại còn ngày đám cưới ?

Thằng ba cười to và cứ như giỡn chơi…Má đừng có lo cứ giống như những người đi du lịch là đủ.

Sáng ngày khởi hành, chúng tôi đi chuyến xe bus sớm nhất để kịp ra phi trường. Chú Năm nó cũng hẹn ở đó và cùng gửi hành lý với nhau. Chiếc Boeing 767 khá lớn sẽ mang chúng tôi đến Atlanta và ở đó sẽ đổi máy bay lần nữa để tới Costa Rica. Ngồi chờ ở phi trường chú lại hỏi tôi chương trình đám cưới ra sao, em có hỏi mà cháu cũng trả lời như bên anh chị.

Chị em nhìn nhau, thôi thì sang đến đó sẽ hay.

Đến nơi, chiếc xe bus 9 chổ ngồi đã chờ sẳn và tháp tùng còn có hai bạn thân của cháu vì chuyến máy bay đã đến cùng giờ.

Hơn ba giờ xe chạy cuối cùng, cuối cùng chúng tôi đã đến Quepos. Một nơi hoàn toàn dành cho những khách du lịch với những dãy Villas xây cất thật tối tân và đẹp mắt, nằm sát biển đủ để nghe sóng biển đánh dạt dào, cứ vài căn lại thấy một người gác dan . Hệ thống an ninh thật toàn hảo và chu đáo. Vì đến nơi đã là 1 giờ 30 sáng nên đám nhỏ đứng chờ, chào hỏi xong ăn sơ chút chút dằn bụng chúng tôi mang hành lý lên phòng và lăn quay ra ngủ sau chuyến đi dài gần 20 giờ đồng hồ.

Giấc ngủ trái giờ đã làm tôi thức giấc, nhà tôi thì vẫn ngáy mê mệt. Tôi nhìn ra cửa kính, đúng lúc mặt trời vừa lên chiếu ngay vào phòng. Villas Escape xây cất thiệt đẹp và tôi sẽ gọi nơi này là Villas số 3 với 4 tầng riệng biệt. Mỗi tầng là phòng riêng thật tiện nghi, balcon, tủ lạnh, giàn bếp cho những ai muốn nấu nướng thêm, hồ bơi trên từng hai, hồ bơi nơi tầng trệt…vv…vv… Tầng 1 nơi chúng tôi ở quá sức là rộng lớn, hướng nhìn thẳng ra biển đủ thời gian ngắm mặt trời lên, mỗi sáng đám khỉ con lại mon men đến gần nơi cửa chính lôi kéo cánh cửa để tìm cách vào trong nhà, chúng phá phách vô cùng nhất là khi nhìn thấy thức ăn là ôi thôi nơi ấy sẽ là một bãi chiến trường với những rác là rác. Vì như thế nên người quản gia đã dặn đi dặn lại chớ mà mở cửa khi vắng nhà.

Nhìn xuống vườn hoa, chiếc cổng tối qua không dịp nhìn rõ hai bên trồng đầy kỳ hoa dị thảo, hoa lan đủ màu đủ loại chi chít bên nhau, màu sắc cứ như là những cô tiên trên thượng giới. Trên trần một chiếc mái cong cong che nắng, phủ xuống những bông hoa giấy đủ màu nào tím xanh, hồng cam đỏ, kèm xung quanh những thân dừa con con che nắng, bụi chuối cao có chừng 10 mét xòe những chiếc lá khổng lồ, chen thêm vào là những cây đu đủ trái bao chung quanh xanh mướt rồi nào là xoài trĩu nặng trái trên cây. Đặc biệt là loại tre vàng hiếm hoi với một sọc xanh, hai sọc xanh trên thân mọc san sát chung quanh những Villas xem thật đẹp mắt. Người ta còn nhìn thấy loại gổ đỏ sậm quý giá mà tôi không biết tên chỉ biết loại gổ này được tận dụng làm cột kèo, sàn nhà, tủ kệ trang trí trong phòng ăn, phòng tắm, gổ không bay màu, không nứt nẻ, màu sắc lúc nào cũng tươi mát như ly rượu vang đỏ cầm trên tay.

Costa Rica , một quốc gia thiệt bé nhỏ chỉ có khoảng 5 triệu dân . Xứ này có nhiều biển đẹp có nhiều nơi du lịch, họ sản xuất nhiều cà phê, chuối, thơm. Một điều đặc biệt nữa là một quốc gia không trang bị quân sự chỉ chuyên về kinh tế. Khí hậu y như bên nhà, phong cảnh thanh bình yên lành và có chút giống như thành phố biển ở Việt Nam. Đi ngang nơi nào cũng thấy trồng chuối, thơm, đu đủ, xoài, dưa hấu và vì như thế mỗi ngày ở đâychúng tôi đều được thưởng thức các món trái cây tươi ngon ngọt này.

Mỗi buổi sáng, chúng tôi dùng điểm tâm ở Villas số 1, tất cả gồm 3 Villas cho 24 khách mời và gia đình, ở đó luôn có 2 đầu bếp túc trực lo cho ăn sáng và ăn chiều, buổi trưa hầu như mọi người đều ở ngoài bãi tắm và dùng trái cây hay bánh đem theo và buổi sáng đầu tiên ở đây chúng tôi đã gặp cùng làm quen với gia đình nhà gái. Cảm giác đầu tiên là hai bên đều thật cởi mở, chào hỏi làm quen ăn sáng xong là rủ nhau ra biển. Tôi vẫn muốn hỏi thằng ba thêm ít nhiều những điều liên quan đến việc cưới xin…..

Hai mẹ con ngồi bên nhau nơi bờ biển đông đúc người đi qua đi lại, nhà tôi ngồi sát sau lưng như chỉ lắng nghe và giờ đây tôi sẽ được thấu hiểu hết những gì mấy tháng nay cứ mờ mịt tối tăm. Thưa ba má! Chúng con đã suy nghĩ thật là lâu để đi đến quyết định này . Cháu nhìn tôi một thoáng rồi tiếp. Tổ chức một đám cưới dù chúng con làm ở nước Đức hay ở Mỹ thì chi phí cho nhà hàng, cho quan khách mời, cho quần áo cưới, cho nữ trang và những thứ linh tinh cũng sẽ hơn hay bằng hay ít hơn chút ít chi phí mươi ngày chúng con đón hai gia đình đến nơi đây. Chúng con muốn mình luôn nhớ đến công ơn sinh thành dưỡng dục của hai bên ba má đã nuôi nấng dạy bảo chúng con nên người và được sự thành công như ngày hôm nay. Thay vì tổ chức một đám cưới với bận rộn, mệt nhọc chúng con muốn lễ cưới này sẽ là thời gian nghỉ ngơi, làm quen hai gia đình tạo một không khí thân thuộc gần gủi, con và Nina không đặt nặng chuyện đám cưới, quần áo cưới hay bánh cưới to lớn gì cả mà chỉ muốn thực sự sống trong tình yêu thương của hai gia đình và sống thật đơn giản như lâu nay chúng con đã sống

Chúng tôi nhìn nhau, nhìn đứa con nay đã 38 tuổi thật lâu thầm cảm phục cho ý nghĩ mới mẻ và có phần táo bạo này.

Đây có phải là một đám cưới hiếm hoi trong năm 2015 này không? Hay sẽ tìm ra thêm một danh từ nào khác cho sự việc này? Lắng im một lúc thật lâu, nhìn đứa con trai ăn nói già dặn , suy nghĩ cặn kẻ có chiều sâu này tôi lại nhớ mới ngày nào bồng con trên tay rời quê nhà đi ra biển, thầm cảm ơn biển rộng đã nương tay trôi dạt đến đây để hôm nay nhận được niềm vui từ đứa con này.

Nhà tôi ôn tồn nói thêm nếu các con thật sự muốn như vậy thì ba má cũng như nhà gái đều vui mừng, cảm ơn các con đã nghĩ như thế và tất cả chúng ta sẽ thật thoãi mái và vui vẻ suốt thời gian ở đây. Buổi chiều xuống mau , nắng biển và mặt trời vẫn đỏ rực. Mồ hôi đã đổ ra ướt dầm nhưng khi rời bãi biển tôi lại thấy mình ung dung và nhẹ nhàng hơn khi nào hết.

Thực sự các con của chúng tôi đã mang ý định này và tặng cho chúng tôi?

Một tuần báo hiếu cho cha mẹ hai bên?

………………………….

Hôm nay, chương trình cả nhóm sẽ lên chiếc du thuyền đã mướn sẳn và đi ra thăm biển.

Mưa bay bay vài giọt và cơn nóng hừng hực như chào đón chúng tôi buổi sớm mai.
Đến bến tàu, mọi người kéo nhau lên boong.
Tàu chạy khoảng một giờ sẽ ngừng lại để xem nơi cá Delphin bơi lội.

Ui! Cá cơ man là cá, chúng bơi qua bơi lại khi chỉ thấy vy cá nổi đen sì trên biển, khi thì chúng phóng cao lên rồi đập mạnh xuống nước biển tung tóe khắp nơi, khi thì chúng là đà lượn qua lượn lại, chiếc du thuyền tắt máy thả neo nên không khí im lìm bọn cá tha hồ nhởn nhơ.

Thăm đàn cá Delphin xong chúng tôi được đưa đến một vùng khác xưa kia là nơi phun núi lửa và như thế những loại cá kiểng tụ tập nơi này thật nhiều. Mỗi người muốn lặn xuống xem đều được nhận một cặp kính và hai chân nhái . Chưa kịp lặn xuống thì chung quanh đàn cá tuyệt đẹp này đã bu lại quanh thuyền đủ màu đủ sắc. Người nào khi lặn xong rồi lên thuyền cũng suýt xoa khen liên hồi cá đẹp, biển yên nước biển xanh một màu xanh tuyệt diệu. Thuyền lại nhổ neo chạy tiếp đến nơi khác rồi lại neo thuyền dừng cho bà con nhảy xuống biển tắm. Biển hôm nay thật yên, sóng đánh nhè nhẹ chỉ nổi lên trên sóng nước vài ba bọt biển. Người ta hầu như quên đi tất cả những gì lo âu bận rộn lẫn những giây phút căng thẳng xung quanh. Vui với biển, cười chung với biển và nằm lắng im trên boong tàu hong nắng nghe tiếng gió vi vu . Mọi người đã quay quần chung quanh chiếc du thuyền, thức ăn đã được dọn lên nào là cá chiên vàng rụm, sà lát trộn và nui được bày ra với sốt ngon béo ngậy, mấy mâm trái cây nào là thơm, dưa hấu chín đỏ au. Cả đoàn bơi mệt, ăn ngon nên ăn hoài không thấy no.

Thuyền quay về lại bến, bây giờ chỉ nghe tiếng sóng biển rì rào nhìn quanh hình như ai cũng nằm ngủ mê mệt.

Mơ gì? Mơ trông thấy mỹ nhân ngư?

Trở lại Villas Escape, chúng tôi có hai giờ nghỉ ngơi sau đó sẽ dự một Party cũng vừa xem như là buổi ra mắt hai họ vừa trình làng cô dâu chú rể.

19 giờ .

Nắng vẫn chói chan , cơn nóng cứ hừng hực và mồ hôi mặc kệ vừa tắm xong lại ướt ướt trong người.

Xem kìa! Đám con trai xì xào tới lui xem như có gì bí mật. Chú Năm nó đang cười cười thật vui vừa ghé sát tai nghe René người bạn đồng nghiệp của chú rể đang kể lể những điều gì xem thật thú vị, lâu lâu lại vổ vai nhau cười hăng hắc, tôi đi theo hỏi hoài mà chú cứ lắc đầu nguầy nguậy…xin lổi chị, em không được tiết lộ với ai hết! Thế rồi lại cười….

Đám đàn bà con gái cứ nhìn theo đoán già đoán non nhưng cuối cùng cũng không biết được gì.

Rồi chú rể bước ra, chúng tôi cũng không nín được cười khi nhìn thấy chú mặc áo Tshirt có in hình của Lý Tiểu Long, quần Short màu xanh nhạt mang dép …..nhật loại đi ra biển. Cô dâu mặc chiếc áo đầm xanh loại cũng đi biển, bạn bè lấy chiếc áo khoác voan mỏng phủ lên đầu làm khăn cưới, sợi dây kim tuyến tìm đâu đó làm sợi dây chuyền …. Cả hai bên sui gia chưa kịp nín cười thì anh Casi ra dấu kéo nhau đi ….rước dâu bên Villas số 2 nơi gia đình nhà gái đang ở. Bước vào ngay sau cánh cửa lớn, tôi là má chú rể nên hai má con phải dừng chân nơi đây, đối diện bên kia là ba má cô dâu và cô dâu đang cười tươi tắn với khuôn mặt không chút trang điểm nào, nắng biển mấy hôm nay làm cô duyên dáng thêm…. Mọi người chăm chú lẫn cười khúc khích khi tôi đi cùng chú rể mang đến giao cho cô dâu cùng cha mẹ vợ. Anh chủ lễ Casi cố ý sắp xếp như vậy mà, anh đứng trên bục cao mặc chiếc bademantel của khách sạn cố ý thòng sợi dây dài xuống một bên như hình ảnh trong nhà thờ, tay cầm Iphon đã ghi sẳn những gì muốn nói hôm nay và hai gia đình đã sẵn sàng mang cô dâu chú rể giao hết cho vị chủ lễ. Anh Casi ra hiệu cho hai người quỳ xuống, cố ý cho mọi người nhìn thấy sau đó đã để một bình hoa và một tượng phật, anh nhắc những kỷ niệm của cả hai từ khi quen nhau cho đến khi ra Tòa Thị Chính ký giấy tờ và chính anh cùng vị hôn thê của anh cũng là người chứng thân tình của đôi trẻ. Anh bắt cả hai phải hứa trước mặt hai họ và bạn bè mãi mãi sống bên nhau , luôn giữ gìn hạnh phúc rồi anh quay lại nhắc hai người trao nhẫn cho nhau. Cháu bé Anh Phi 7 tuổi con trai của chú Năm đã trịnh trọng mang vào chiếc gối nhung có để sẳn hai chiếc nhẫn cưới bằng cỏ tranh và cả hai đang tươi cười trao nhẫn cho nhau.

Tôi thấy hình như mắt mình đã nhòa đi vì cảm động, nhìn sang sui gia ông bà cũng đang lấy khăn giấy ra kín đáo lau nhanh đôi mắt … rồi đám bạn thân lên kể những chuyện vui buồn từ ngày quen nhau và lý do bền chặt đến ngày hôm nay. Thì ra cả hai từ khi ra đời từ khi chân ướt chân ráo đi làm ở Tây Ban Nha, sang đến Nữu Ước rồi trãi qua những thăng trầm nhất nhất đều chia xớt cho nhau. Màn chúc tụng kéo dài với tiếng cười vui vẻ, tiếng cảm ơn như không dứt của cô dâu chú rể. Tôi ôm Nina vào lòng nói với cô con dâu giờ thì gia đình mình lại lớn thêm chút nữa, suốt đời má mong tiếng cười hạnh phúc này má sẽ được nghe hoài.

Lễ tan, mọi người cùng kéo nhau sang Villas số 1 cùng ăn mừng. Buổi tiệc linh đình đã được dọn sẵn, ly rượu vang sóng sánh trên tay, chúc mừng và cụng ly…lời chúc tụng râm ran như không dứt. Rồi chiếc bánh cưới nho nhỏ được mang ra, trên được chưng bày hai nhân vật Ninja , chú rể cô dâu tươi cười giới thiệu hai nhân vật này tượng trưng cho chúng con đó, suốt đời chúng con muốn sống thật đơn giản, chân thật và yêu thương hết cả mọi người.

Tiệc sắp tàn, chú rể đứng lên xin nói vài câu cảm ơn hai bên ba má và bạn bè, chúc tất cả sẽ có những ngày vui và thật thoãi mái khi ở đây.

Hôm nay một số sẽ đi biển. Số khác sẽ đi bằng tàu máy vào sâu trong những sông lạch để xem hoa rừng, những thú vật hiếm có ở đây.

Cũng nhắc thêm Costa Rica tuy là một quốc gia nhỏ bé nhưng ngành du lịch phát triển rất mạnh mẻ, nhiều thú vật hầu như gần tuyệt chủng và ở đây đã cố giữ gìn, họ luôn ra sức bảo vệ và kêu gọi hãy bảo vệ thiên nhiên , môi sinh…. Chiếc ghe máy đậu ngoài xa, chúng tôi phải đi trên những bao cát đang lún sâu dưới sình lầy và phải đi cho cẩn thận, rủi trợt chân là lấm ngay sình bùn.

Nhưng rồi ai cũng an toàn khi bước lên ghe. Tàu chạy chậm , người hướng dẫn chỉ quanh bao nhiêu là loài bướm màu sắc sặc sỡ , chuồn chuồn đỏ rực như lửa bay lượn chung quanh chúng tôi, con Faultier được gọi như con lười vì chúng chẳng hề di động chút nào có con hai móng và có con ba móng đang hiếm dần và người ta hết lòng ra sức bảo vệ. Hoa lan rừng , hoa chuối loại không có trái, nhiều vô số kể những loài hoa chúng tôi không biết tên nở rộ hai bên bờ sông và giống khỉ con thiệt là đặc biệt, mặt chúng vàng lông đen tuyền thân hình nhỏ thó chúng xuất hiện khắp nơi, hầu như sáng nào chúng cũng lượn qua lại nơi balcon và tìm cách vào nhà, vì vậy mà cửa nẻo đều được khóa an toàn chỉ khi lơ đểnh thì khi trở về phải cất công dọn dẹp. Ghe chạy thật chậm, nhìn hai bên toàn sông nước, lại nhớ ngày mình ra đi sao mà nhớ vô cùng.

Đây là rừng đước rễ được bám chặt vào đất để giữ nước, loài chim xanh blue bird nổi tiếng hiếm quý cũng qui tụ nơi đây, xa xa trên những cồn đất đủ các loại cò trắng , Pelikan lông màu hồng, giống chim đen to lớn, nơi đây cũng nổi tiếng với giống chim Tulka mỏ to dài màu sắc sặc sỡ được vẽ hay chụp quảng cáo khắp nơi.

Ghe chạy đến một chân cầu dài thì dừng lại. Trên cầu người dân bản xứ với làn da đen sạm nắng, tươi cười đang rao bán mía. Mỗi chiếc ghe máy đến đây đều dừng lại, người dân làng chỉ chờ bán vài cây mía là đủ sinh nhai. Cô út mua và xin đãi hết mọi người trên ghe, những lóng mía tươi ngọt mềm , ăn vào lại nhớ quê nhà da diết.

Ghe máy lại tiếp tục chạy.

Đến một cồn cát khác dài rộng hơn, người ta có thể xuống ghe đi tới đi lui và người hướng dẫn cho hay nơi này là chốn cư ngụ của bọn khỉ con. Hãy cho nó ăn chuối, nhớ đừng nhìn mặt bọn chúng sẽ sợ và chạy mất hết, anh ta cứ dặn đi dặn lại câu này.

Cầm chuối trên tay, có người để trên nón, trên vai. Bọn khỉ lân la lấm lét đến gần chỉ chờ chụp được miếng mồi là lại hè nhau chạy mất. Nhìn quanh ai ai cũng lấm lem chuối đầy áo, đầy vai, có con bạo dạn chúng leo lên trên đầu du khách thò bàn tay dài xuống vai xuống bất kể nơi nào để mồi, hể lấy được là lại nhanh nhẹn phóng đi tuyệt nhiên không hề hung dữ hay tấn công bất kỳ ai. Chiếc ghe máy tiếp tục chạy theo hướng dòng sông đi ra biển. Sóng đánh vào một vệt trắng dài , người hướng dẫn chỉ nơi đó là chỗ tiếp giáp giữa sông và biển, bên nay dòng nước ngọt sang bên kia dòng nước mặn thiệt dị thường.

Nhìn sông nước một màu thản nhiên và bình yên trôi chảy, lâu lâu một đàn chim nằm trong bãi sậy nghe tiếng động túa ra bay lên không, khung cảnh nên thơ thật thanh bình như những năm nào ở quê nhà. Sau hơn 4 giờ đi thăm cây cối, chim chóc, hoa cỏ trong rừng cùng bầy khỉ nhỏ nhắn dễ thương chúng tôi được đưa về ăn trưa ở một quán ăn do anh hướng đẫn giới thiệu.

Thức ăn khá giống bếp của mình, họ cũng ăn cơm với càry gà, cá sốt cà, cá chiên, chuối chiên mặn loại chuối cứng không mềm giống như chuối sứ, đặc biệt món khoai mỳ luộc chín rồi chiên vàng ăn như món mặn, cũng salát trộn …vv…vv..

Trở về Villas Escape, một số chưa mệt thì khăn áo ra biển còn chúng tôi ngồi quanh hồ bơi trước nhà thưởng thức trái cây ngon tươi mát lịm nhủ thầm phải để dành sức cho ngày mai.

Một ngày lại qua.

Ăn sáng xong là chúng tôi đi thăm National Park. Mọi người lo mang theo ít nước uống và bánh khô dùng dọc đường. Người hướng dẫn lại nhắc nhỡ, dân chúng bản xứ cũng như du khách hãy cùng nhau tiếp tay bảo vệ thiên nhiên… Đến nơi mới biết ý anh ta rõ ràng hơn chuyến đi xem công viên quốc gia này kéo dài hơn hai giờ nhưng nơi đó không hề có một nhà vệ sinh nào!

Lý do cũng là bảo vệ thiên nhiên? Nhìn du khách hối hả xếp hàng dài dài và chờ dài cổ…chỉ có một nhà vệ sinh cho hàng bao du khách đứng chờ. Nhiều người than thở chờ để bước vào và khi trở ra lại chờ để quay vào vì …quá lâu. Người hướng dẫn hình như đã quá là quen với cảnh này nên anh ta cứ tỉnh queo…như người Hà Nội. Bắt đầu vào cổng, hai bên đường cây cối cỏ mọc um tùm. Hoa lan vẫn là những loài hoa hiếm quý nở khắp mọi nơi. Bướm bay lượn là trước mắt, một chú rắn nằm ngang vắt vẻo trên thân cây gổ mục im lìm như say ngủ, dưới tàng lá khô loài cua đỏ rực như mào gà lỡ xui bị cắn là hết phương cứu chữa, cứ vài ba đoạn đường là xuất hiện ra nào là nhện độc, thằn lằn , kỳ nhông, cắc kè to nhỏ dài ngắn, cũng loài chim xanh hiếm hoi blue bird mà mỗi giây hai cánh quạt nhanh đến 200 lần, cả bọn dừng chân xem đoàn kiến lửa tải lương thực mà rùng mình, chiếc lá rơi xuống chúng cắn nát ra hàng trăm mảnh rồi cùng nhau tha đi tạo ra như một tấm tranh màu xanh đang di động. Điểm đến cuối cùng là một bãi biển xanh mát, được xem như là một trong những bãi biển đẹp ở đây.

Chúng tôi đã dừng lại nơi này hơn hai giờ để vui đùa cùng sóng nước. Cát mịn êm dưới chân, trên bãi là những cây sung đầy trái, bọn khỉ mon men lại gần rình rập chụp thức ăn, cứ mỗi lần thấy chúng thì anh hướng dẫn lại nhắc chừng xem kỷ đồ đạc thật vui.

Mưa bay bay, thi nhau cùng sóng biển dạt dào. Mưa trên những tàng lá chuối, trên những bụi tre vàng to lớn cao sừng sững, trên những cây xoài trĩu nặng trái chín vàng, những trái đu đủ xanh mướt ôm ngang thân tròn bắt mắt, những quầy chuối buồng dài những trái rồi hàng dừa xanh đùa theo gió quay quắt tới lui. Mưa không lâu nhưng khi dứt thì nóng ơi là nóng. Mồ hôi lại thi nhau đổ xuống từng giọt, từng giọt…..Trở về nhà tôi trốn ngay vào hồ bơi ở tầng trệt lim dim đọc sách và mâm trái cây tươi mát thơm, xoài, đu đủ, dưa gang, dưa hấu đỏ au lại được bày ra mời mọc người …hãy thưởng thức và tận dụng những ngày còn lưu lại nơi đây.

………………….

Chúng tôi lại lên xe, bà con đang trầm trồ thác nước Nauyaca. Thác nước tuyệt đẹp này cách xa nơi chúng tôi đang ở độ hơn hai giờ xe hơi, phần ở đây xe không được chạy nhanh phần đường ghập ghềnh nên đa số ngồi trên xe cứ háo hức trông cho mau tới. Dốc cao như Đàlạt, đất đỏ và đá cuội đầy đường, nhiều đoạn dựng đứng thấy hơi ớn rồi khi chạy qua lại có những đoạn đường dốc chúi nhủi, xem như hôm nay chúng tôi cùng thi gan lên dốc xuống đèo cho khỏi bỏ công. Qua khỏi đoạn đường chính, giờ bảng chỉ dẫn đã thấy đề tên thác nước Nauyaca. Xe quẹo vào con đường nhỏ toàn đất và đá, xuống dốc dựng đứng làm René phải chạy thật chậm xe lắc lư ghập ghềnh, con đường khó đi này dài độ 5 Km cuối cùng cũng đã vào tới bãi đậu xe, ai nấy thở phào vội vàng xuống xe hăm hở đi tìm thác nước. Từ đây vào tới nơi sẽ dài 3,5Km. Nắng thật gắt và nóng nực, phần leo lên con dốc cao ai ai cũng phải ngừng nhiều lần để nghỉ mệt . Mồ hôi cứ tuôn như tắm, hết ướt lại khô cứ nhiều lần như thế và rồi chúng tôi cũng đến được thác nước này. Trên đường đi, cũng may là có nhiều cảnh đẹp, cứ dừng chân chụp hình, uống nước, tán gẩu và cứ như thế đường xa bổng hóa ra gần. Á kìa! Tiếng róc rách của con suối. Tiếng người kêu réo gọi nhau, tiếng cười đùa trong làn nước trong dần dần hiện rõ. Lối đi xuống con thác đã được làm thành những bậc thang như thác Prenn ở Đàlạt, hai bên là những ống tre vàng đóng chặt vào thành, người đi xuống sẽ an toàn không sợ trợt té . Xuống dần, xuống gần thêm tí nữa ta nghe tiếng nước reo như khúc nhạc bập bùng. Ai nấy hầu như quên hết cơn mệt mỏi, quên hết đoạn đường khấp khểnh cheo leo, trãi nhanh chiếc khăn tắm, thay ngay bộ quần áo tắm phóng ùm vào làn nước trong vắt mát lạnh. Những hòn đá bám rêu xanh khá nhiều nên tới lui hơi trơn trợt nhưng không vì thế mà e ngại ai cũng ráng bò ra tận nơi dòng thác đang đổ xuống ì ầm. Ôi! Cảnh thần tiên có phải là đây? Ngọn thác thật đẹp, bao xung quanh là những vách đá lẫn cây rừng như tre, chuối hoa lan , hoa rừng màu rực rỡ. Thầm khen không bỏ công lặn lội tới nơi đây.

Tắm xong lên nằm nghỉ, lại trở xuống tắm mãi tới xế thì chúng tôi mới lục tục rời thác quay về. Đường tuy xa mà gần vì khi về chỉ toàn xuống dốc, tuy đi chậm rãi mà như thi nhau chạy …Chẳng mấy chốc đã đến nơi bãi đậu xe, giờ thì giao cho anh tài xế René đưa đi đâu thì đi ai nấy nằm im trên xe lim dim mơ về thác nước. Chúng tôi ghé tạt vào siêu thị mua ít cà phê mang về làm quà, ở đây có loại Tabasco ngon lắm nhưng không được mua quá hai chai bé tí xíu cho mỗi người, lý do chúng tôi phải đổi máy bay ở phi trường Atlanta.

Đêm nay, đêm cuối cùng ở Costa Rica. Sau những ngày dự tiệc cưới gia đình, đi chơi, tắm biển, thăm thắng cảnh ở Quepos. Chúng tôi sẽ được ăn một buổi tiệc chia tay linh đình với hai đầu bếp vui tính dễ thương nấu nướng ngon tuyệt này.

Ừm! Nào là tôm hùm nướng, cá hồi nướng, tôm bạc sốt tỏi, tôm trộn sàlát kiểu Costa Rica có dâu tươi và dưa gang xem đẹp mắt và ngon, một mâm sò đủ loại được trộn chung với mực tươi tỏi phi vàng cùng ít rau ngò trộn lẫn cà chua xem thật ngon mắt, xen vào một mâm cơm chiên như cơm thập cẩm của mình.

Chúng tôi ăn rồi cụng ly, chụp hình kỷ niệm. Cô dâu chú rể đứng lên nói vài câu cảm ơn hai gia đình bạn bè, ôi hình chung, hình riêng, hình tất cả người tham dự, nhìn ai cũng hây hây hồng đôi má vui vì không khí gia đình vì những ly vang đỏ hay vui vì ở đây một không khí hài hoà đầm ấm của hai bên nhà trai nhà gái ? Tóm lại niềm vui không biết từ những lý do nào nhưng hình như có đủ hết những ý tưởng mà tôi đã nghĩ ra.

……………….

Chuyến xe đã đưa chúng tôi về lại San Jose để từ ở đây sẽ đáp máy bay về Atlanta, sau đó đổi thêm hai lần nữa mới về đến nhà. Ngồi yên trên máy bay, nhớ lại những lời thằng ba tâm sự tôi thầm cảm ơn hai đứa con đã có những tư tưởng và hành động khác người như thế.

Có cô con gái nào lên xe hoa không mơ một lần mặc chiếc áo cưới? Không đúng! Con dâu của chúng tôi cũng đã mặc một chiếc áo cưới đẹp tuyệt vời mà không bút viết nào tả được. Đó là chiếc áo đến đáp công ơn cha mẹ hai bên, chiếc áo tình nghĩa, chiếc áo đã ghi chép lên đó đầy đủ những hình ảnh sâu đậm tình người mà hai bên cha mẹ mỗi lần nhớ đến sẽ thấy ấm áp trong lòng. Tôi đã ôm đứa con dâu vào lòng thủ thỉ bên tai Nina : Cảm ơn hai đứa con đã cho ba má tham dự một đám cưới thật vui, thật đẹp. Cô đã cười tươi tắn như đoá hoa lan: Hy vọng khi về nhà ba má sẽ thật hài lòng.

Các con nói đúng, không những là quá hài lòng mà ba má cũng không bao giờ quên một đám cưới lẫn thời gian đẹp tràn đầy ý nghĩa cùng với các con nơi đây.

Về đầu trang


Vườn Xưa

Nguyễn Thị Minh Trang



“Nhà tôi ở cuối thôn Đoài,
Có giàn thiên lý, có người tôi yêu”

Hai câu cuối trong bài thơ Nhà Tôi của Quang Dũng thật chẳng phù hợp cho cảnh sống của chúng tôi trong lúc này.

Vì….ở đây không có đầu thôn cuối xóm. Hàng dãy dãy chung cư khó khăn lắm cũng không tìm đâu ra một giàn thiên lý…chỉ còn có bốn chữ cuối trong bài gượng gạo ghép vào…hai người già luống tuổi đang dìu dắt đùm bọc nhau cho đến cuối cuộc đời.

Chúng tôi ở nơi đây cũng đã quá là lâu. Nếu tính thời gian thì 30 năm dài cũng quá đủ cho một con người sinh ra rồi lớn lên tạo dựng một cuộc sống.

Đúng, không sai!

Căn chung cư này đã gắn bó với gia đình tôi nhiều thật nhiều kỷ niệm. Từ lúc ba đứa trẻ đi nhà trẻ đến bước vào trung học rồi đại học ..rồi rời nhà đi làm …Cứ như là vòng tròn xoay của quả đất, xoay và xoay mãi không ngừng.

Vì như thế nên khung cảnh chung quanh rất là quen thuộc đến độ cứ nhắm mắt lại người ta cũng hình dung được ngay: Bắt đầu khi bước ra khỏi cửa nhà là bạn sẽ thấy ngay bến xe Bus trước mặt. Xe chạy rất đúng giờ đúng khắc nên không ai phải đứng chờ đón chỉ cần xem bảng giờ xe chạy là an toàn.

Mỗi ngày tôi đã từng lên xe, xuống xe đi đi về về trên tuyến đường quen thuộc này để đến nơi làm việc và ban chiều lại quay về nơi trú ngụ.

Công việc và đường đi như in vào trong tâm trí, cứ xem này: Bắt đầu 5 phút trôi qua từ khi xe Bus chuyển bánh ta sẽ đi ngang qua một ngã tư đầu tiên, nơi đó là một dãy quán hàng nào là tiệm bánh mì mỗi buổi sáng mùi thơm tõa ra ngào ngạt của những loại bánh ngọt, bánh mì từ trong lò nướng vừa được mang ra. Rồi bên cạnh là siêu thị với hàng hoá chất đầy như núi, sang đến nhà bưu điện, nhà băng, tiệm uốn tóc, sạp bán báo với vé số rồi một hàng dài với những biển treo nha sĩ, bác sĩ…..vv..vv..

Xe Bus sẽ đưa tôi đi tiếp tục sang một ngã tư thứ hai. Ở đây, nhìn sang hai bên đường ta sẽ thấy nhiều thật nhiều căn nhà nhỏ xíu xiu dành cho dân bản xứ …ra làm vườn vào những tháng hè ngắn ngủi. Họ trồng những là hoa, rau cải và phơi nắng vào những năm nào không đi nghỉ hè sang các nước láng giềng.

Tôi lại đi sang chuyện khác rồi thì phải?

Ta quay về chuyện xe Bus và tiếp tục đi…..

Mảnh vườn rộng vừa qua, bây giờ nhìn sang bên phải đó là ngôi nhà thờ khá lớn. Nằm cạnh bên là một nhà giữ trẻ, sáng sớm nhìn cảnh tấp nập của những ông cha, những bà mẹ vội vội vàng vàng mang con đến gửi cho kịp giờ đi làm. Đám trẻ con cứ ríu rít như đàn chim non hót rộ trên những tàng cây, tuy vậy vẫn chưa đủ để thực sự diễn tả một buổi sáng sinh hoạt ở nơi đây.

Xe đưa chúng ta đi khoảng 15 phút là đến nhà ga chính của khu phố này. Cũng ở đây, nếu đi vào trung tâm thành phố thì bạn sẽ phải đổi xe điện và từ đó bạn có thể đi khắp nơi đông tây nam bắc ( nước Đức được khen là phương tiện công cộng rất tiện dụng và phổ thông, chính phủ vẫn kêu gọi dùng xe công cộng hơn là dùng xe nhà vì mỗi sáng chạy xe hơi ra xa lộ là luôn luôn gặp cảnh kẹt xe ).

Nhà ga chính, nơi đây tập trung hầu hết các học sinh từ các ngôi trường xung quanh. Chúng ào ào như một đàn ong vỡ tổ. Đám học trò đủ các lứa tuổi từ tiểu học, trung học, học nghề …vv…vv.. Chúng ồn ào khiếp đảm, đúng nghĩa chữ này là chúng ta phải… bịt tai lại.

Ôi! Đủ hết các đề tài.

Từ làm bài xong hay chưa xong đến học bài thuộc hay chưa thuộc rồi sang Handy cũ mới tối tân ra sao quay sang IPad, những ban nhạc đang thịnh hành hay những ca sĩ nào đang là Top hit….vv…vv…náo loạn như một đoàn quân thiếu người chỉ huy….. Nhưng đúng 20 phút từ lúc lên xe thì giờ đây một ngã tư cuối cùng tôi cũng như đám học trò cùng nhau xuống xe. Chúng đi về hướng bên trái còn tôi thì đi ngược lại dòng thác đổ đang chảy mạnh trên nguồn.

Bạn sốt ruột chưa?

Vườn Xưa đâu? Sao chỉ đọc thấy đi quanh quanh với chiếc xe Bus và đám học trò ồn ào như đàn ong và những ngã tư?

Đây! Đây là ngã tư cuối trong chuyến xe Bus mỗi ngày tôi phải đi qua để đến nơi làm việc.

Góc phố này, bên kia là trường học. Bên nay là vài ba quán tiệm bán nước, bán xe Honda, Yamaha nhưng loại xe hai bánh bên nay không bé nhỏ 60 hay 90 phân khối như bên nhà mà ngược lại to lớn dềnh dàng có lẻ vì vậy mà dân mình hiếm người chạy xe này phần chỉ vài ba tháng mùa hè lại phải mang cất vào gara. Sát những tiệm này là ba căn nhà tư nhân mà căn đầu tiên mỗi lần đi ngang tôi phải dừng chân lại vài ba giây nhìn …nhìn một lúc rồi mới tiếp tục đi.

Chỉ một miếng vườn khá rộng, dài bao phủ hết căn nhà nhưng không một giống hoa nào ươn vào mùa hè, cỏ mọc cao tới gối trái ngược hẳn với những người dân bản xứ cư ngụ chung quanh. Chỉ vỏn vẹn một cây táo đỏ già đứng trơ trọi một mình nơi khoảnh vườn rộng ấy. Mùa đông tới, nhìn tuyết phủ trắng xóa cây táo già lại càng cô đơn và thật buồn. Lắm lúc tôi cũng tự hỏi lại chính mình, vì lý do gì mà cứ mãi vấn vương căn nhà ấy? Có phải nó cô quạnh, cô đơn, xấu xí và buồn bã quá hay không? Có vài lần tôi đã nhìn thấy cặp vợ chồng già người bản xứ ấy đi chầm chậm ra lấy thư hay quét vài ba chiếc lá rồi lại chậm rãi đi vào. Nhìn cảnh ấy mấy ai lại không ghét chữ ..già như tôi đây? Bất giác tôi lại chạnh lòng nghĩ đến mai này mình cũng sẽ già đi như họ, đám con mỗi đứa đều có phần của bọn chúng..rồi mình cũng đi nhặt lá vàng, đi quét lá như họ hôm nay.

Ở đây không mấy giống bên nhà, hiếm hoi mới thấy ông bà nội ngoại ở chung với đám con cháu. Phần lớn họ đều vào nhà dưỡng lão rồi qua đời ở đó hay họ ở cô đơn như cặp vợ chồng già mà tôi vẫn nhìn thấy họ lâu nay.

Mùa xuân trôi qua, đã mấy độ mùa thu cũng buồn bã giả từ. Cây táo đỏ già nua như vẫn trơ gan cùng thời gian. Vở tuồng Thời Gian vẫn cứ diễn đi diễn lại cảnh cũ, nhà đạo diễn hình như cũng chẳng muốn thay vai, những vai đã già nua và quen thuộc đến độ thuộc lòng nên khán giả cũng đã lơ là…

Nhưng tuần nay khi xuống xe Bus để đi đến nơi làm việc…hình như có gì khác lạ nơi căn nhà kia?

Căn nhà đã được sơn lại, một màu trắng mới đã che hết các bức tường nơi nước sơn cũ loang lổ. Cửa sổ cũng thay màu và màn cửa đã được đổi thành màu xanh mới tinh màu vải. Khu vườn? Khu vườn có cây táo đỏ già nua đã bị bứng mất trồng vào đó là những dãy hoa hồng và thược dược. Hàng rào màu hạt dẻ lấp lánh khi ánh nắng ban mai chiếu vào và thảm cỏ cao quá đầu gối úa màu cũng đã được xóa mất, cổng vào nhà đã được phủ kín một hàng hoa giấy tím và đỏ ửng, hoa chen nhau đến ngợp mắt. Còn hàng hiên đã được dựng lên chạy dài từ đầu đến cuối nhà khá mỹ thuật với những thanh gổ gụ đan xen kẻ như những ô hình vuông vắn. Bỗng dưng tôi thấy thật buồn cười cho chính mình, tại sao lại để ý quá nhiều như thế với một căn nhà không quen? Thế nhưng…

Một sáng thứ hai sau ba tuần nghỉ hè tôi trở lại nơi làm việc. Vừa xuống xe Bus, tôi chợt đứng chết trân khi nhìn thấy hàng hiên của căn nhà kia. Mấy dây leo bông màu vàng quen thuộc của giống khổ qua, mỗi chân trụ của mái hiên là những chậu cây to to là giống bí, giống bầu đang cố vươn nhanh lên giàn.

Cảnh này không thể có ở cái xứ lạ mà tôi đang dung thân? Cách chưng bày vườn tược này cũng không thể nào là của người dân bản xứ được. Cổng nhà với giàn hoa giấy cong cong? Còn nửa một khoảnh đất vuông cuối vườn …hình như những liếp rau tần ô, liếp rau ngò đang chen nhau cười với gió.

Khung cảnh quá quen thuộc làm tôi đứng ngẩn ngơ như mình đang trở lại thời gian xa xưa bên quê nhà. Chợt nhớ lại mình phải rão chân nhanh cho kịp giờ làm việc, vừa đi tôi vừa tiếc nuối làm sao. Nhủ thầm nhất định nay mai tôi sẽ ghé sát mắt vào thùng thư xem tên họ người chủ nhân căn nhà mới này là ai.

Những ngày sau đó, tôi có cảm giác mình đang là một thám tử? Đi điều tra tên người chủ của một căn nhà?

Vẫn là Paul Maier, tên của một người bản xứ. Chẳng lẻ ông có bà con thân thuộc với quê hương tôi?

Mùa hè đang ở đây. Cái nóng bốc lửa cũng như bên nhà, thời tiết đã lên 37- 38 độ dương. Bóng mát của những nhánh dây leo nơi căn nhà xa lạ bắt buộc tôi cứ phải dừng chân mỗi khi đi ngang qua. Những trái bí đao tròn trịa dài ngoằng xanh mướt chen cạnh mấy trái khổ qua nho nhỏ ..rồi hàng bông giấy tím đỏ ….

Tôi đã nhớ ra cái cảnh tượng quen thuộc này từ đâu.

Từ cái ước mơ xa vời của người bạn Thúy Trúc của tôi đã vẽ ra lúc còn thơ.

Đúng rồi!

Từ bạn của tôi! Thúy Trúc!

Khi lớn khôn, nếu có tiền Thúy Trúc sẽ mua một căn nhà nhỏ, có chút vườn chung quanh, cổng nhà sẽ làm một giàn hoa giấy với hai màu tím đỏ. .. sẽ làm một hàng hiên che nắng với giàn bầu bí, còn thêm vài ba liếp rau xanh…..

Đúng! Đó là ước mơ đơn giản và thật mơ hồ khi còn thơ, khi chúng tôi còn đi học với nhau. Lúc đó chúng tôi như bóng với hình. Bất giác tôi chợt muốn tìm kiếm quanh đây và hình như Thúy Trúc ..hình như bạn của tôi cũng đang ở gần gủi đâu đây.

Căn nhà cứ ám ảnh tôi bất kể là sáng, trưa hay chiều. Cứ đi ngang nơi đó là đôi chân của tôi cứ tự động dừng lại.

Một lần đánh bạo, ghé sát cổng tôi nhất định gỏ cửa vào nhà và hỏi cho tường tận với tâm trạng biết đâu mình sẽ tìm ra được một câu trả lời. Tôi rụt rè bấm chuông. Bóng dáng một người đàn ông khá lớn tuổi bước ra, vẻ mặt thân thiện nhìn tôi với một nụ cười:

Bà hỏi ai?

Thật ngượng ngùng, hỏi ai? Tôi thật sự nào có biết muốn hỏi ai? Tôi chỉ vào chiếc cổng với nhiều hoa giấy tím đỏ, chỉ vào liếp vườn đang đầy rau xanh, chỉ vào hàng hiên với những trái bí bầu đang lơ lửng trên giàn. Tôi xin ông chịu khó nghe tôi trình bày vài ba phút để kể cho ông ta nghe về người bạn xa xưa của tôi…

Chưa dứt câu, ông reo vui và thái độ hầu như quen thuộc hẳn lên: Thúy Trúc? Có phải bà đang kể về Thúy Trúc, về vợ của tôi?

Từ đâu trong giây phút này tôi trở thành một người câm? Cổ họng nghèn nghẹn hình như có vật gì đang chèn lại, nước mắt trào ra lúc nào không hay. Còn Paul, ông ta quay vào nhà gọi to:

Em này, có người quen của em đang tìm đây.

Tôi muốn nín thở và lắng im, hai mắt chỉ muốn tập trung vào cái bóng nhỏ nhắn đang từ từ di động đến gần .. đến gần… bóng dáng quen thuộc của bạn tôi? Mái tóc dài đã được bối lên sau gáy, hình ảnh thon thả dịu dàng ngày xưa vẫn còn đây, chỉ khuôn mặt với nhiều nét của thời gian thì có phần thay đổi nhưng đúng là Thúy Trúc bạn tôi đây rồi.

Không có tiếng reo mừng như xưa mỗi lần chúng tôi gặp nhau, không có âm thanh bể vụn như thủy tinh của hai đứa lúc cười đùa. Chỉ có tiếng khóc nhẹ..rồi nghẹn ngào..rồi nức nở của chúng tôi.

Paul đã đi nhẹ ra hàng hiên.

Thúy Trúc kể cho tôi nghe thật nhiều khoảng thời gian sau đó. Ba mất lúc nào không một ai hay khi còn trong cải tạo, mẹ của Trúc buồn bã rồi vài năm sau cũng ra đi, hai em của Trúc lưu lạc khắp nơi để sống. Vài năm sau đó Thúy Trúc bỏ Đàlạt và về Sàigòn sinh sống, bà dì cho làm trong nhà hàng nhỏ của bà ngày ngày sống như vậy cho đến một ngày gặp Paul.

Anh công tác ở Việt Nam, tình cờ một lần ghé quán cô bồi nho nhỏ mang thức ăn ra với một câu dịu dàng chúc ăn ngon bằng tiếng anh. Anh đã như bị cuốn hút vào người con gái đó. Hết thời gian làm việc anh ngỏ ý muốn lập gia đình và mang Thúy Trúc sang đây.

Thời gian qua, cả hai đều đã lớn và không có con cái gì hết. Anh cũng chấp nhận vì người đàn bà Việt Nam này đã được anh yêu quý thật lòng.

Những ngày tháng dài buồn tênh ở đây, lúc đầu Thúy Trúc muốn quay về Việt Nam. Nghĩ lại lúc đó Paul thật buồn, anh muốn cho Thúy Trúc những niềm vui như ở quê nhà nên đã tạo dựng cảnh nhà như ý muốn và ước mơ của Thúy Trúc.

Vì vậy mà tụi mình lại được gặp nhau. Chúng tôi đã nói với nhau với những hàng nước mắt tuôn dài.

Ôm Thúy Trúc vào lòng, tôi muốn nói thật nhiều với người bạn thân mà đã quá sức là lâu không được gặp. Hình như hai đôi mắt và tia nhìn đã giúp chúng tôi tỏ lộ cho nhau hiểu và cho nhau niềm vui hội ngộ.

Ôi! Cái cõi mênh mông và xa lạ này vẫn còn ban tặng cho chúng tôi một niềm vui to tát.

Vỗ về bạn trong tay, tôi thì thào thật nhỏ giọng: Các con của mình sẽ là con của Thúy Trúc, chúng nó sẽ về và ghé thăm. Các cháu sẽ thương yêu bạn cũng như mình, từ nay tụi mình sẽ ở gần nhau như những ngày xưa.

Thúy Trúc cười với tôi. Đôi mắt đỏ hoe, âm thanh vẫn dịu dàng nhỏ nhẹ như xưa:

Bên nhà bao năm dài mình đã khóc, nhưng lần này mình cũng khóc mà lạ chưa nước mắt rơi mà tâm hồn thì lại nhẹ nhàng, có phải là khóc trong niềm sung sướng hay không?

Người bạn nhỏ ngày xưa của tôi. Giàn hoa giấy tím đỏ, hàng hiên với cây trái quê nhà, liếp vườn con với những tần ô, ngò rí đã cho chúng ta gặp nhau.

Xin cảm ơn trời đất, cảm ơn phần đất tạm dung cho chúng tôi được sống và được an vui với phần đời còn lại. Từ nay, dưới hàng hiên đầy bí bầu, khổ qua xanh um. Thúy Trúc và tôi sẽ ngồi với nhau hàng giờ, kể cho nhau nghe ngàn ngàn câu chuyện …..

Ngày xưa với những ước mơ mà mình cứ tưởng chừng sẽ chẳng có khi nào trở thành sự thật.


Munich, Germany
Những ngày mưa tháng 6-2010

Về đầu trang

Powered by SmugMug Log In