Văn Nguyễn Duy Thạnh - VAN-HOC DALAT

Văn Nguyễn Duy Thạnh

Nguyễn Duy Thạnh
mời bấm vào Mục Lục

Bóng Đổ








Bóng Đổ

Nguyễn Duy Thạnh



Vỉa hè hoang vắng nắng vàng tuôn
Khoác áo lang thang trốn nổi buồn
Chiếc bóng đổ dài tìm thân thể
Quá khứ chợt về khi chiều buông


Sau một thời gian cằn cỗi, hoa đào trên cây hé nhụy, hứa hẹn một mùa xuân rực rỡ …

Xuân đã bắt đầu về trên con đường này, con đường rộng thênh thang, vắng ngắt không một bóng người…

Chiếc pardessus cũ kỹ trên vai, tôi âm thầm đếm từng bước chân khô khan và mệt mỏi, vài tiếng chim hót trên đầu, tiếng chim mẹ gọi đàn lúc hoàng hôn đánh thức niềm cô độc nơi tôi …

Chiều đang xuống, nhiều khối bông vàng trôi vô tư theo chiều gió … nhưng đến một lúc nào đó, những khối bông vàng nhẹ nhàng ngừng lại, bắt đầu trôi ngược chiều, thật chậm… thật chậm …

… Ngày đó cũng là một ngày đầu xuân …

Trời cũng lạnh và hoa đào cũng bắt đầu nở, Tôi chẳng hiểu vì sao bàn tay tôi đã run khi tặng em quyển sách đó, quyển sách mà em hằng mong ước, quyển sách mà tôi đã để rất nhiều thì giờ đễ gói ghém.

Chắc chắn là không phải vì lạnh mà bàn tay tôi run, mà vì một cái gì khác, một cái gì tôi chưa tìm ra và nghỉ rằng sẽ không bao giờ tôi tìm ra …

Quyển sách đó bây giờ ra sao rồi hở em ?

Nó được bao bọc kỹ lưỡng bằng giấy bóng, được sắp chung với những cuốn sách quý khác, hay được bao bọc bằng một lớp bụi dày, làm quà nhắm cho lũ gián trong một xó tối …

Tôi sung sướng đứng thừ người ra, nhìn em hân hoan với quyển sách trong tay như đứa trẻ, và tôi chẳng hiểu, chẳng nhớ rõ đã làm cách nào đễ dìu được em trong vòng tay, đi dài dưới những cành đào khẳn khiu như những bàn tay gầy guộc chờ đón một mùa xuân.

Tôi muốn ôm em vào lòng thật chặt, đặt lên môi em một cái hôn nồng cháy đễ rôi tan biến vào cơn lốc đam mê và quên lãng.

Nhưng tôi không dám, vì tôi sợ phạm đến đôi bờ vai mảnh khãnh và thần thánh kia, tôi sợ làm chúng nát vụn ra rồi hối tiếc không kịp, và tôi cũng cho rằng một khi đã đến giai đoạn tìm khoái lạc của thể xác, mặc dù chỉ là một cái hôn, mối tình sẽ mất vĩnh viễn cái đẹp ban đầu của nó ... Đến bây giờ nghỉ lại thì tôi thấy những ý nghỉ tinh khiết trên chỉ là một mặc cảm được ngụy trang, và sự thật thì mình rất nhát gái, và vì nhát quá mà không dám hôn, thế thôi !

Cũng có lẽ vì cái tính nhát gái này mà nay ...

… Mộng ước của tôi mai sau là trở thành thợ … thợ lái máy bay, đễ được viết tên em lên mây ngàn, trong khoảng không của riêng tôi, cũng như tôi muốn uống hết không gian thần tiên của ngày hôm nay đễ giử mãi một kỷ niệm đẹp. Đâu đây lại vẳng lên một bản tình ca pháp càng làm tăng thêm vẽ quyến rũ huyền diệu của buổi chiều … 

« … Je veux te prendre dans mes bras,
mais ça, je n’en ai pas le droit, tu es la femme de mon ami … »


Em cho bản nhạc đó là lẩm cẫm và vô duyên, tôi cũng nghỉ như thế, hoàn cảnh hiện tại không cho phép mình nghỉ hơn nửa. … Đèn đã bật cháy, tuy thế những ngọn thông già cao vút vẫn cố bám víu vào những hơi thở cuối của một ngày hấp hối. Tôi rất thích thú mổi khi bỏ lại sau lưng một ngọn đèn vàng, như đễ lại sau lưng dỉ vãng đễ tìm một chân trời mới. Tôi tìm cái sự thích thú khi nhìn hai chiếc bóng đổ dài, di động nhu những sinh vật quái đản, đễ rồi loan dần trên vỉa hẻ, hai chiếc bóng này nói lên tất cả những cảm nghỉ thầm kín nhất trong lòng tôi ... Bây giờ tôi đã là thợ lái tàu bay rồi đó em ạ, trong bao nhiêu phi vụ, chuyến nào củng như chuyến nấy, lúc tôi cảm thấy lạc loài bé bỏng trong vòng tay của chiếc Skyraider, lúc chỉ còn có Tôi và Thượng Đế, bao giờ tôi cũng nghỉ đến em, nghỉ về em đễ tìm nguồn an ủi, đễ tìm quên trong chốc lát những hận thù và giết chóc, và trên không gian riêng biệt đó, TÊN em đã thành hình … … Và khi tôi trở lại tìm em trong góc thành phố bị quên lãng của xứ hoa đào này, thì cũng là ngày tôi hay tin em đã rời chổ ở, thay đổi đối tượng. Tôi mới hiểu vì sao tôi đã không thấy một cánh thư hồi âm nào cả … Hoa đào nở rất ít hôm nay, e ấp trong nụ như muốn trốn thứ thực tại đau buồn này …Tôi lang thang trong mùa Xuân nở rộ, thất thểu như một kẻ mất trí không hồn … Nhưng không, tôi còn hồn và tôi chưa mất trí đâu em ạ, bằng cớ là tôi đã tìm đến nhà em đễ hay tin đò đã cập bến, bến đò lại được đúc bằng xi-măng thay vì bằng gỗ mục … Và hiện giờ, tôi chỉ còn nghĩ đến em … em của ngày xưa mà thôi.

Bây giờ thì em đã là bà Luật sư rồi còn đâu.

Giửa Lính và Luật sư có một sự khác biệt rất lớn không bao giở thu ngắn được.

Bao nhiêu kỷ niệm thời hoa mộng góp lại, cộng với sự thất vọng và hận thù quay quần trong óc tôi, làm cho tôi không còn là tôi nửa …

Số phận của mấy thằng lính nó khốn nạn thế này, đêm ngày luôn luôn trong tình trạng báo động lo lắng đổ về hậu tuyến, đễ rồi đến ngày về phép được người yêu bỏ rơi một cách dịu dàng, chả trách chúng nó phá phách khi về thành phố sau những chuyến hành quân được. Còn những thầy công tử, chỉ biết ăn mặc cho sang, vun tiền ra cửa sổ, bọn chúng là những con vật thối tha bẩn thiểu của xã hội ...

Còn em, em lại tùng phục một thằng ăn chơi đàn điếm …

Oái oăm thay, chồng của em lại là bạn của tôi, bạn không đúng danh nghĩa của nó … thật tình tôi không dám nghỉ xa hơn về con đường tương lai của em, tôi chẳng dám khuyên cũng chẳng dám phiền trách gì em cả, tôi không có một quyền lực nào … có chăng chỉ đối với thuộc cấp mà thôi. Tôi chỉ buồn cho đời sống bạc bẻo này và tuổi trẻ bị đắm chìm của chúng ta.

Tôi chỉ còn biết đi tìm sống lại một lần cuối cùng những kỷ niệm của ngày nào đễ rồi cố gắng dìm chúng xuống đáy nước lãng quên …

Vì thế, tôi lại lê bước nặng nhọc trên con đường này, con đường thẳng tắp, rộng thênh thang, vắng lạ lùng, hai hàng cây đào bên đường vươn những bàn tay khô héo lên như muốn níu kéo một cái gì, một cái gì đã mất nhưng mãi mãi hiện hữu nơi tôi …

Chiều xuống dần trên góc thành phố này, thành phố mà hiện tại đối với tôi nó quá rộng lớn và trống trải. Ánh sáng bệnh hoạn của những ngọn đèn đường vàng úa như xua đuổi những bóng mờ gây nên bởi những ánh nắng mờ nhạt của một ngày sắp tắt.

Tôi nhìn bóng mình loang dài vô mô thể trên mặt đường, nhảy nhót như những hình ảnh lập dị của một sinh vật tàn phế, tàn phế vì nó đã mất đi một nửa phần hồn …

Bóng hiện ra, nhảy nhót, loang dần, biến mất … lại hiện lên …

Nhưng dù có ẩn hiện bao nhiêu lần đi nửa, nó vẫn không bao giờ thay đổi, vì nó là phản ảnh trung thực của một sinh vật tật nguyền …

Đâu đây lại vẳng lên những lời ca dỉ vãng :

« … Je veux te prendre dans mes bras
Mais ça, je n’en n’ai pas le droit, tu es la femme de mon ami … »


Nốt nhạc cuối cùng rơi vào khoảng không,
để lại một âm vang nức nghẹn, nuối tiếc …


Về đầu trang




Powered by SmugMug Log In