Văn - Phạm Minh Cường - VAN-HOC DALAT

Hoa Mimosa

Phạm Minh Cường

Tôi còn nhớ vào năm 2000 có một cuộc họp của ngành được tổ chức ở Đà Nẵng. Sau khi họp xong là một chương trình văn nghệ bỏ túi. Sau một số bài hát của các địa phương từ 2 miền Nam và Bắc, mọi người giới thiệu.

Đến lượt miền Trung Tây nguyên, và đúng tôi là người được chỉ định đầu tiên. Thú thật, tôi biết hát, song gần như trong đầu chẳng thuộc bài nào, suy nghĩ trong giây lát tôi chọn bài Mimosa, thứ nhất là, ít nhiều có thuộc lời bài hát, thứ hai là muốn quảng bá hình ảnh Dalat để cho mọi người biết. Quả thực sau lần đó, hễ cứ đi đâu và có những buổi văn nghệ nào là Ban tổ chức lại chỉ định tôi để được nghe về “Mimosa” của Dalat, nghĩ lại cũng thấy hay hay, vì không ngờ chỉ một bài hát mà mọi người để ý nhiều đến Dalat như thế !

Rồi sau hơn 13 năm, trong buổi liên hoan văn nghệ hôm qua, các bạn thanh niên có mời tôi tham dự, tôi chợt nhớ đến bài Mimosa. Lần này, vừa hát trong liên hoan , tôi lại vừa thu băng muốn giới thiệu cho các bạn trong Mái ấm Văn Học để nhớ về những kỷ niệm một thời khi còn ở Dalat.

Trong lúc tìm hình ảnh về hoa Mimosa để dựng YouTube, tôi mới chợt nghĩ : Tại sao là người sinh ra và lớn lên ở Dalat mà chẳng bao giờ quan tâm nhiều về loài hoa này cho đến khi nghe bài hát Mimosa. Và quả thật, càng nhìn kỹ thì hoa Mimosa càng đẹp các bạn ạ ! Các bạn từng sống ở Dalat thì ắt đã quá quen thuộc với loài hoa này. Sắc hoa vàng cứ thấp thoáng phô sắc hai bên đường, trong từng con hẽm và tràn ngập trên những quả đồi của Dalat. Nếu Dã quỳ rực rỡ và nhanh tàn, báo hiệu cho mùa xuân sắp đến và mùa đông chuẩn bị kết thúc, thì Mimosa lại bền bỉ hơn, hết đợt hoa này lại đến đợt hoa khác, khoe sắc vàng nhỏ nhắn của mình, tạo thành điểm nhấn thú vị và gợi lên sự tò mò của du khách khi đến thành phố hoa này. Có người bảo với tôi rằng đến Dalat mà chưa ngắm được hoa Mimosa thì xem như chưa đến Dalat, rồi sau này tôi mới cảm nhận điều đó đúng thật !

Hiện tại Dalat đã quy hoạch một con đường để trồng riêng loài hoa này, và con đường cũng mang tên là Mimosa, nối dài từ đường Khe Sanh ( là đường có xóm nhà dù, đối diện với garage Martinette trước đây) chạy thẳng xuống đèo Prenn. Mùa trổ hoa, cả con đường ngoằn ngoèo này vàng ươm bởi toàn sắc hoa mimosa thật thơ mộng.

Là một loài cây dại có xuất xứ từ Australia, Mimosa thuôc họ trinh nữ Mimosoideae, tên dân gian là keo lá tròn, và người Dalat thì lại trìu mến gắn cho cái tên Mimosa Dalat. Nếu như hoa dã quỳ cũng sắc vàng và rất riêng của Dalat, có nét đẹp khá mộc mạc, thì Mimosa lại lãng mạn và có thêm chút kiêu sa hơn, nhất là khi được lồng vào các câu chuyện về tình yêu lứa đôi hoặc khi nói về một cảnh sắc thật lãng mạn như trong bài hát Mimosa này :


Mimosa từ đâu em tới ?
Mimosa vì sao em tới đất này?
ĐàLạt đồi núi chập chùng
ĐàLạt trời mây nước mênh mông…
Mimosa từ đâu em tới?
Mimosa vì sao em tới đất này ?
Ngày ngày thầm sống quanh đồi
Cuộc đời dầm mưa nắng sương rơi
Anh đã biết rồi, em ơi vì sao em tới
Anh đã biết rồi, vì em yêu cuộc sống trên cao
Có thông reo rì rào
Vì em yêu dòng thác Cam Ly
Như cuộc sống đang dâng trào,
Vì em yêu nước hồ Xuân Hương
Yêu thành phố hương hoa
Đã từng lưu luyến trái tim ta…..

Như vậy, một loài hoa mà mới nhìn tưởng như đơn điệu, nhưng khi gắn kết với với đồi núi chập chùng, với thác Cam Ly róc rách, với mặt hồ Xuân Hương thơ mộng, và với trời mây nước mênh mông của Dalat thì các bạn có thấy không ? Quả thật là một loài hoa quá kiêu sa và lãng mạn, mà có lẽ ở khắp đất nước Việt Nam này, thiên nhiên chỉ ban tặng



riêng cho Dalat, hoa Mimosa !
Dalat, tháng 6/2013

Về đầu trang


Mái Trường Văn Học - Những Ký Ức Đầu Đời

Phạm Minh Cường


Đọc bài “ MỘT CHẶNG ĐƯỜNG “ của Nguyễn Hoàng Sơn có lẽ ai trong chúng ta cũng nhớ lại một thời đẹp đẽ nhất của tuổi học trò phải không các bạn ? Cám ơn Sơn đã gợi nhớ những ký ức đã được cất giữ 40 năm qua. Lùi lại quá khứ một chút, tôi nhớ mãi các khuôn mặt của những năm học cấp II (67-68 : Thất B1; 68-69 : Lục B3; 69-70 : Ngũ B5; 70-71 Không còn gọi là đệ tứ mà là lớp 9).

Ban đầu ai cũng ngơ ngác như nai tơ, quá dễ thương, nhưng chỉ qua một vài tháng đầu là đã bộc lộ cá tính của mình.

Tôi còn nhớ “xóm nhà lá” ngồi dưới cùng có Từ Xuân Huê, lớp trưởng, trông ra vẻ đạo mạo nhất trong nhóm, Ngô văn Thủy (mà lớp hay gọi là cô Thủy) thì hiền lành và nói năng nhẹ nhàng như con gái. Khiếu Thắng cũng đạo mạo, song cũng là một tay nghịch ngầm không phải vừa; Trần văn Đồng (Cu) thì có một giọng nặng mùi Huế, song cũng rất hóm hỉnh, Đồng và Võ tấn Hưng lúc đó được xem là một cặp bài trùng, hay đi với nhau. Nguyễn kim Long đặc biệt quậy phá, nhất là trò tán gái thì dẻo đeo không thể tả được (mà sau này có lẽ là người có gia đình sớm nhất trong đám con trai, và cũng là chàng trai có số con đông nhất, xin bật mí một tí : không chỉ là ngũ long mà là thất long công chúa lận đấy !!!). Anh chàng Kim Long này cũng làm cho lớp nhiều phen đỡ buồn ngủ mỗi lần cất lên 6 câu vọng cổ.

Ở phía sau cũng còn một số bạn đáng nhớ, trong đó có Vy thành Trung, và không hiểu tại sao lớp đặt cho Trung biệt danh là “Trung xắp xắp”, chắc theo tôi có lẽ bạn này ghiền xắp xắp lắm thì phải!!! Hoặc Trang Thanh Long, mà lớp gọi la “Long cà chua”, vì anh chàng này mặt lúc nào cũng đỏ như cà chua. Và trong xóm nhà lá này cũng còn nhiều bạn khác nữa là Dương văn Trí (Trí đỏ), Nguyễn văn Tâm, Đặng Phước Ngọc, Nguyễn văn Dậu, Phạm minh Tuấn, Lê văn Thái, Hồ Oanh, Trần ngọc Hiệp, Trần kỷ Thu….

Đối diện với xóm nhà lá này là các bạn nữ, gồm Nguyễn thị Tuyết, Lúc bấy giờ cũng đã có nhiều anh “dòm ngó”, Tuyết hay chơi với Nguyễn thị Thảo, chắc có lẽ cũng là một cặp bài trùng giống như Hưng và Đồng. Thảo cũng nghịch ngầm lắm các bạn ạ! Nhớ mãi Thảo là nốt ruồi to đùng ở một bên má. Ngoài ra còn có Nguyễn thị Thoa, Nguyễn thị Hòa, Nguyễn văn Sáng Marie, Touprong Nai Thương, Kim Ngọc, Kim Yến…

Những dãy bàn trên của phía bọn con trai có tôi, Bùi Thanh, Nguyễn văn Lang, Mai đức Vận, Đặng mậu Phước, Trần trọng Trung, Lưu man Dung, Nhị Anh, Tam Anh…

Nhắc tới đây tôi mới nhớ có 1 tháng phát phiếu thông tín bạ (Bây giờ là phiếu liên lạc), hồi đó thầy Phan văn Vĩnh (mà có lẽ cả trường quen gọi thân mật là Bố Vĩnh), khi tuyên dương khen tặng cho phía nữ (hình như đứng nhất lớp lúc đó là Nhất Anh hoặc Tứ Anh gì đó), phía con trai bọn tôi ồ lên ( hoàn toàn theo một quán tính chứ không có ý nghĩ gì cả), thì nhanh như chớp thầy đã nhảy lên bàn đá túi bụi về phía các bàn của con trai, cả lớp một phen “ thất kinh hồn vía”, mặt không còn giọt máu. Và vì tôi ngồi gần phía đầu, nên đã bị xây xước ở mặt, rồi cái xẹo trên mặt cũng tan dần theo thời gian. Có thể nói là một kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được, qua đó mới biết tính tình của Thầy Vĩnh là rất nóng nảy, từ đó về sau chẳng đứa nào trong lớp tôi dám chọc giận”Bố” nữa.

Ở trên phía các bàn đầu bên nữ là Tứ Anh, Nhất Anh, Đỗ thị Thu, Vương thị Lan, Thanh Tịnh, Kim Anh, Kim Thành, Hoàng Giang, Dậu, Ngọ …và môt số bạn nữa. Có thể nói tốp này là tốp học hành chăm chỉ số một của lớp. Lúc bấy giờ tôi vẫn nhớ mãi Tứ Anh bé tẻo tẹo, hình như chưa đủ tuổi để vào lớp đệ thất nữa thì phải, nhưng cô này học rất giỏi, có khi giỏi hơn cả chị Nhất Anh lúc bấy giờ.

Riêng Tam Anh, tôi phải công nhận là một người trầm tính, và rất có chiều sâu trong mọi suy nghĩ, mặc dù lúc đó chúng tôi còn rất bé. Tam Anh học rất giỏi, viết chữ đẹp, kể cả khi anh chàng này xuất chiêu viết một tràng “ chữ Trung Quốc ngược”, tức là lúc nhìn cứ tưởng chữ Tàu, nhưng khi quay ngược tờ giấy lại thì hóa ra là chữ Việt.

Nhắc đến đây tôi lại nhớ giờ Hán văn của thầy Nguyễn thế Khoán, Gs dạy Hán văn, thầy viết đẹp mà lại hát hay nữa. Có một hôm cả lớp yêu sách buộc thầy phải cho nghỉ sớm và thầy hát tặng một số bài nhạc tiền chiến, mà hình như tôi nhớ là bài Thiên thai, hoặc Suối mơ gì đó, giọng thầy rất hay và ấm.

Trong những kỷ niệm đó, cũng không thể không nói đến các thầy : Nguyên, An, Cận , Kha, Hoành, Châu, Bất…. Các thầy đã đã cho chúng ta một nền tảng hết sức căn bản trong cuộc sống làm người.

Mặc dù mỗi thầy có một cách dạy khác nhau, phương pháp khác nhau, nhưng chung quy đã cho chúng ta những kiến thức căn bản của thuở đầu đời; mà cho đến hôm nay dù ở cương vị nào, chúng ta cũng luôn ghi nhớ công lao đó của các thầy.

Tôi vẫn nhớ nhất Thầy Nguyên và thầy An, có rất nhiều kỷ niệm với lớp chúng ta. Thầy Nguyên là một con người rất mô phạm, trong cách truyền đạt kiến thức của thầy, thì dù là học sinh kém nhất vẫn có thể tiếp thu được bài giảng 1 cách tốt nhất. Nhớ nhất khuôn mặt của thầy khi học sinh không chăm chú nghe giảng, hoặc giải bài không đúng, thầy cau có trong một điệu bộ rất dễ thương, mà sau này khi đã là cha mẹ rồi, chúng ta đã phải như vậy mỗi khi dạy dỗ con cái.

Còn thầy An, tất cả mọi bài văn đều quy về AI, TẠI SAO, NHƯ THẾ NÀO? Khi đã đặt được các câu hỏi này rồi, thì ắt bài văn đã được giải đáp. Đây cũng là một phương pháp giảng giải của thầy mà sau này khi viết văn, chúng ta cũng không thể tách rời nó. Tôi và cả lớp chắc cũng không thể nào quên “món ăn” của thầy An là : hàng ngày mỗi học sinh đều phải viết nhật ký, nộp cho thầy….

Đối với thầy Bất thì học sinh vừa rất sợ, nhưng lại vừa rất thích, bởi lẽ môn thầy dạy la SỬ ĐỊA, nên thầy nói chuyen về lịch sử rất hấp dẫn, đến giờ thầy cả lớp im phăng phắc để nghe thầy kể chuyện lịch sử, thầy dẫn dắt câu chuyện thật logic va thú vị. Song, khi truy bài cũng làm hết sức nghiêm khắc, nên nếu không thuộc bài thì cứ nơm nớp lo sợ….

Thời lượng của một bài viết thì có hạn, nhưng ký ức về tuổi học trò thì quá nhiều phải không các bạn? Chỉ chừng này trang giấy không thể kể hết tên các bạn trong lớp, cũng như những kỷ niệm vui buồn của thuở học trò. Mong rằng mỗi chúng ta luôn tự hào về ngôi trường mà mình đã từng gắn bó, luôn ghi nhớ công ơn các thầy cô đã truyền thụ các kiến thức cho chúng ta đến mãi hôm nay, đặc biệt tôi tin tưởng rằng tình bạn mãi là vĩnh cửu.

(Tháng 5/2013)

Về đầu trang


Những Mối Tình Vu Vơ Văn Học

Phạm Minh Cường


Cách đây 6 tháng, Khúc thị xuân Dung từ Saigon lên để thăm các con và cháu ở Dalat, Dung có điện thoại cho tôi, qua vấn an sức khỏe và kể cho nhau nghe những chuyện trong cuộc sống gia đình rồi đến công việc làm ăn. Như mọi lần, tôi lại mời Dung cùng thêm một số bạn ăn cơm, để qua đó có dịp bạn bè tâm sự với nhau. Trong buổi gặp gỡ hôm ấy có Ngô văn Thủy (Cô Thủy), Bùi Thanh, Võ tấn Hưng, Nguyễn Đắc Hớn, Trương văn Minh và Đỗ thị Thu.

Tám anh em chúng tôi luyên thuyên ngồi kể lại những chuyện xưa và nay. Có lẽ các bạn còn nhớ Khúc thị xuân Dung, người ngồi bàn đầu của những lớp 10B, 11B và 12A Văn Học, lúc bấy giờ Dung có biệt danh là “Người đẹp Sông Pha”, và bây giờ tôi tôi mới biết bởi vì Dung sống ở Sông Pha, một địa danh ở ngay dưới chân đèo Sông Pha.

Nguyễn Đắc Hớn, người thấp và đen, học ban B, không biết các bạn có còn nhớ không? Đã tự thú nhận khi Dung và em gái từ Sông Pha lên, thì nhóm của Hớn, gồm Châu, Đô, Hớn, Ngọ, Thuận, đã để mắt dòm ngó : Châu để ý Dung, còn Hớn thì để ý em gái Dung. Vì vậy sau này các bạn này đã thân thiết với nhau. Hớn còn cho biết có lúc mấy tay này rủ nhau đi bằng xe Honda xuống tận nhà Dung ở Sông Pha, liều quá xá trời! Tuy nhiên cũng chỉ là một thoáng mơ mộng của tuổi học trò, rồi mọi người đã quên bẳng đi và mất liên lạc với nhau từ sau năm 1974, khi chúng ta rời xa mái trường Văn Học. Và chính tôi là người tìm lại được Khúc thị xuân Dung vào năm 2003, khi Dung đang là một chủ cửa tiệm bán hàng điện máy ở Đức Trọng đó các bạn!

Còn Ngô văn Thủy thì cứ xoáy vào chuyện mới gặp Nguyễn thị thu Thủy, nhà ở gần Ty Công an (mà bố là Ông Tình nào đó, nghe đâu cũng là một nhân vật tiếng tăm thời bấy giờ). Thực ra “Cô” Thủy cho đến bây giờ vẫn mang dáng dấp của một thư sinh như ngày nào, vì vậy khi Ngô văn Thủy tự nhận là bạn của Thu Thủy trước đây thì những người quen của Thu Thủy không tin; Tuy vậy, cuối cùng hai bạn cũng nhận được ra nhau.

Ngoài ra sau này thỉnh thoảng “Cô” Thủy cũng hay nói chuyện với tôi và nhắc đến Phi Nga, tôi nghĩ bụng không biết anh chàng này có để mắt gì đến Phi Nga ngày xưa không mà sao hay hay nói chuyện về Phi Nga thế? Bây giờ thì Ngô văn Thủy đã có gia đình và có một con trai đang chuẩn bị vào đại học. Và rồi chúng tôi cũng chợt nhớ ra Kế Tín (Tín cận), một anh chàng đạo mạo như cha dòng, với cặp kính cận gọng đen ngồi cuối lớp (hay chơi với Đặng Vũ Anh Tuấn). Và theo các bạn hình như Tín lúc bấy giờ cũng có để ý Nhất Anh thì phải, các bạn cho biết cứ đến giờ ra chơi là Tín lại đứng nhìn Nhất Anh đi ra (vì Nhất Anh ngồi ở phía dãy trên). Đây là chuyện mà hoàn toàn đến bây giờ tôi mới được biết. Tín đã mất khoảng 15 năm nay rồi các bạn ạ!

Nói về bóng hồng Phan thị Bích Thủy (học sau chúng ta 1 lớp) mà Sơn đã đề cập, tôi nhớ lại Phan cảnh Diệp, lúc hồi lớp 9, tôi và Diệp khá thân vì ở gần nhà, Diệp lúc ấy còn rất ham chơi, không siêng năng như tôi. Tuy vậy về lãnh vực tình cảm thì anh chàng này cũng lãng mạn ra phết đó các bạn! Có lần Diệp bộc bạch với tôi là rất thích Phan thị bích Thủy, người được xem là một trong những hoa khôi của Văn Học thời bấy giờ. Bích Thủy có 1 cái bớt đỏ trên mặt, càng tạo thêm nét duyên riêng có, và một thời đã có lắm chàng theo đuổi. Lúc ấy Diệp tâm sự, ngày nào không ngắm nhìn được Thủy là hình như thiếu hẳn bầu trời vậy! Và mặc dù chỉ được ngắm nhìn thôi cũng là quá đủ rồi. Lãng mạn và mộng mị quá phải không các bạn? Nhưng phải thấy rằng tuổi ngu ngơ của thuở học trò là đẹp thật!

Bích Thủy thì tôi có gặp lại cách đây 2 năm, Thủy vẫn đẹp tuy có chững chạc nhiều hơn so hồi đó, riêng Phan cảnh Diệp thì đã rất lâu tôi không còn liên lạc được. Ở những năm 72-73, tôi lại biết thêm Bùi Mạnh Hùng, người cao dong dỏng, nhà ở đâu bên phía Du Sinh hay Cam Ly gì đó, hay đi chiếc Honda dame, Hùng cũng ngồi ở những dãy bàn cuối lớp, thỉnh thoảng hay tâm sự với tôi là rất thích được làm quen với Lý, có lẽ các bạn còn nhớ 2 chị em Lê thị Lý và Lê thị Hường cùng học chung lớp 12A đó!

Tôi nhớ mãi có một buổi tối Hùng đột xuất đến nhà và rủ tôi đi ăn kem, khi nói lý do mới biết chàng sướng quá vì sáng nay mới bắt chuyện được với Lý…. Đây là những mối tình học trò, nó ngu ngơ và dễ thương quá phải không các bạn? Tôi tin chắc rằng trong chúng ta sẽ còn nhiều mối tình ngu ngơ nữa của thuở học trò nhưng các bạn đó chưa dám bộc bạch ra thôi.

Các bạn ạ! Quả thực đây là những kỷ niệm quá đẹp của tuổi học trò, mà có lẽ mãi mãi chẳng bao giờ chúng ta tìm lại được trong một cuộc sống vốn quá bộn bề, và phải lo toan không biết bao nhiêu điều nữa phải không các bạn ?

Về đầu trang


Thầy Nguyễn Minh Diễm

Phạm Minh Cường



Ðọc bài “Văn Học “ của thầy Nguyễn minh Diễm lòng tôi bỗng se thắt lại, ôi bao nhiêu kỷ niệm của một thời hoa niên cứ tràn về trong tâm trí tôi. Mới ngày nào đó mà đến nay cả thầy và trò tóc đều đã nhuộm màu sương trắng.Hình ảnh mà làm cho tôi nhớ nhất về thầy là miệng thầy lúc nào cũng chúm chím, rất tươi và rất có duyên, cộng vào đó là mùi thuốc thơm mà thầy hút với chiếc pipe rất điệu nghệ. Thầy dạy chúng tôi từ năm đệ tam (lớp 10) với 2 môn : Luân lý học và tâm lý học. Có thể nói không chỉ riêng tôi mà gần như các bạn đều thích giờ học của thầy Diễm, thầy rất thực tế, Bài giảng của thầy vừa mang tính triết học nhưng lại rất đời thường, dễ hiểu vô cùng. Vì thực chất triết học là một môn học khá trừu tượng, và nhiều người cho là khó học, khó đọc, song thầy đã dẫn dắt và minh hoạ rất khéo léo để biến cái trừu tượng thành cái cụ thể, thậm chí có lúc thầy khá dí dỏm trong bài giảng làm cho học sinh không thể nào không nhớ bài. Như bản thân tôi, với số điểm đạt được ở kỳ thi tú tài II của môn thầy dạy là 16/20, một kết quả khá cao mà nhiều người cho rằng triết học là khó có thể đạt được điểm cao.

Thế rồi sau khi rời ghế nhà trường vào năm 1974, và đặc biệt là sau biến cố năm 1975, thầy trò không còn găp nhau nữa, nhưng hình ảnh của thầy Diễm với tôi sao mà thân thương thế?!! Thầy quá dễ mến và có biết bao thiện cảm với học trò.

Cho mãi đến năm 1977 hoặc 78 gì đó tôi được gặp lại thầy trong một khoảnh khắc ( nhưng tôi không thể quên được) ngay ở ngã ba đường Duy Tân và Phan đình Phùng ( trước tiệm thuốc đông y của thầy Huỳnh tấn Ðó). Tôi đứng lại chào thầy, rồi hỏi :” Thầy còn nhớ em không?”. Thầy chỉ vào tôi, miệng vẫn chúm chím rất tươi :” Phạm minh Cường phải không, là người chăm chỉ và viết chữ đẹp trong lớp mà ai chẳng nhớ “. Cũng giống như tôi vẫn còn nhớ như in hình ảnh của thầy Chử bá Anh, hôm có kết quả thi Tú tài, tôi vừa bước chân lên hết các bậc cấp của trường Văn Học, thầy đã chạy ra và vỗ mạnh vào vai tôi (lúc ấy đau lắm nhưng lại rất vui), thầy nói :” Cường ơi đậu rồi, cậu đậu Ưu đấy”. Những hình ảnh ấy của các thầy làm tôi thực sự xúc động quá ! Ðối với thầy Diễm bao nhiêu năm xa cách mà thầy vẫn nhớ đến tôi. Sau này được biết thầy về Sàigon và hình như mở tiệm bán phở ở đường Trần bình Trọng, tuy nhiên do điều kiện đi lại lúc bay giờ quá khó khăn nên tôi không có dịp nào để ghé về thăm thầy. Và mãi cho đến sau này khi nhận được bức ảnh từ cô Liễu vợ thầy Nguyễn quang Tuyến chụp chung với vợ chồng thầy Diễm, tôi mới biết thầy đã sang định cư ở Mỹ.

Ðến giờ này ngồi đọc lại văn của thầy cũng phải thấy quả thực thầy đúng là “sư phụ” trong lĩnh vực văn chương và triết học, thầy viết vẫn hay và vẫn mang đầy ắp tính triết lý, điều mà cách đây 40 năm tôi vẫn rất thích ở thầy Diễm. Rồi sau khi đọc bài “ Cuộc chiến đấu của tôi”, thì quả thật thương thầy quá ! Ở bên này tôi và các bạn thỉnh thoảng còn có dịp thăm được Thầy Nguyên, thầy An, thầy Thắng, thầy Nam, thầy Châu… Biết được tình hình sức khoẻ của từng thầy, và thực lòng rất vui khi thấy các thầy khoẻ mạnh, chứ các thầy ở xa thì có nhớ cũng chẳng bao giờ có điều kiện để thăm.

Nhân đây tôi xin phép được có đôi lời kính thăm thầy Diễm với một học trò mà thầy đã rất thương yêu lúc bấy giờ:

“ Thưa thầy, biết rằng vòng cuộc đời là sinh, lão, bệnh , tử; và ai cũng phải tuân theo định luật đó, như Trịnh công Sơn đã viết :


Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày

Song khi nghe thầy bị bệnh hiểm nghèo cũng làm cho tụi em hết sức bàng hoàng và xúc động, không được thăm thầy là một điều không phải, nhưng vì hoàn cảnh không cho phép, rất mong thầy lượng thứ. Với bài viết này, bằng tấm lòng của mình, em xin gửi đến thầy với muôn vàn tình thương yêu. Em cầu xin ơn trên phò hộ cho thầy luôn khoẻ mạnh, chiến thắng căn bệnh như ý chí của thầy trong suốt nhiều năm qua, và mong thầy luôn vượt qua những khó khăn để mãi có được niềm tin trong cuộc sống”.

Về đầu trang

Powered by SmugMug Log In